Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Tác giả : 33 Độ

Chương 254: Làm điều mình muốn làm

Cố Lan Khê đã bình tĩnh lại, không phải vì kiểu “trái tim đã chết rồi” như trong mấy bộ ngôn tình bi lụy.

Mà là vì cô chợt nhận ra, dạo gần đây trạng thái của mình có gì đó rất sai.

Ngay cả Lục Nam Đình cũng đã không ít lần bảo cô bị “não yêu đương”, chắc không phải nói chơi.

Hai người từng nói chuyện riêng về “tự do ăn mặc”, và cả hai đều đồng ý rằng miễn không phản cảm thì chẳng có gì là sai cả.

Phải công nhận, outfit lần này của Lục Nam Đình tại tuần lễ thời trang đúng là hoàn hảo.

Cô không nên vì chút ích kỷ của bản thân mà cảm thấy anh mặc vậy là không ổn.

Nếu đầu óc bị cảm xúc chi phối đến mức không còn suy nghĩ lý trí được nữa, thì cô đúng là xong rồi.

Một khi đã đánh mất bản thân trong tình cảm, khi trọng tâm cuộc sống từ “bản thân” chuyển hẳn sang “anh ấy”, thì ngày cô trở thành “tam thiếu phu nhân nhà họ Lục” e là cũng không còn xa.

Nghĩ tới đây, Cố Lan Khê bỗng thấy sợ hãi vô cùng.

Từ trước đến giờ cô luôn lý trí và điềm tĩnh, vốn không phải kiểu con gái như vậy.

Cô biết bản thân mình khá độc chiếm, tính cách lại có phần bá đạo, nhưng một mối quan hệ lành mạnh không nên như thế.

Thi thoảng ghen chút thì còn vui, chứ suốt ngày như vậy thì đúng là ràng buộc.

Một cuộc hôn nhân nếu chỉ khiến người kia thấy ngột ngạt, thì sao có thể lâu bền được?
TruyenLau
Vậy nên, vừa khi Lục Nam Đình đặt chân về nước, anh đã nhận được tin Cố Lan Khê sau khi về nhà một chuyến thì bay thẳng sang Kenya.

Đạo diễn được đổi từ Cao Vân Nghĩa sang Hàn Vũ Thăng, cảnh quay của Cố Lan Khê được gom lại, rốt cuộc hoàn tất trước lịch ba ngày.

Ngay khoảnh khắc nhận ra bản thân đang có vấn đề, việc đầu tiên Cố Lan Khê làm là: can đảm một chút, bước ra khám phá thế giới.

Từ trước đến nay cô không thích mạo hiểm, luôn làm mọi thứ thật chắc chắn. Cho đến một đêm nọ, bỗng chợt tỉnh ngộ.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Đời người ngắn ngủi, có biết bao thứ chưa làm, bao cảnh đẹp chưa từng ngắm, nếu cứ cả ngày chỉ xoay quanh một người đàn ông, sau đó lại xoay quanh con cái, dù có kiếm được bao nhiêu tiền đi nữa thì… có ý nghĩa gì chứ?

Vừa khéo sau khi ký hợp đồng với Giaini, cô nhận được mấy phương án quay quảng cáo.

Một trong số đó là: Nhân mùa khô, khi thảo nguyên cây cỏ thưa thớt, tầm nhìn thoáng đãng, đến Khu Bảo tồn Động vật Hoang dã Quốc gia Maasai Mara ở Kenya để quay một bộ ảnh quảng bá toàn cầu theo chủ đề “Nhà thám hiểm”.
TruyenLau.com
Bộ máy ảnh chuyên nghiệp sắp ra mắt cùng với ống kính đi kèm này đặc biệt mạnh về khả năng bắt chuyển động, rất phù hợp để quay thể thao hoặc ghi lại khoảnh khắc động vật hoang dã.

Thương hiệu đưa ra vài phương án, và lý do Cố Lan Khê chọn phương án này… vì cô chưa từng đến châu Phi, muốn tận mắt ngắm mấy chú sư tử con giữa đồng cỏ.

Còn Lục Nam Đình thì sắp phát điên lên rồi!

Anh gọi điện, Cố Lan Khê nhất quyết không nghe máy.

Mãi đến khi anh để cô một khoảng thời gian, cô cũng “đáp lễ” bằng đúng từng ấy ngày, mới nhắn lại vỏn vẹn: “Đang bận việc, về rồi nói.”

“Có người nhìn thì hiền vậy đó, mà nổi giận thì dữ thật!”

Tối hôm đó, tâm trạng Lục Nam Đình cực tệ, lại không dám ra ngoài uống rượu, đành gọi Trương Minh Viễn tới nhà làm bạn nhậu.

Vừa mới uống được hai ly, anh đã bắt đầu lải nhải kể về việc Cố Lan Khê nổi giận đáng sợ cỡ nào.

Trương Minh Viễn gắp một hạt đậu phộng bỏ vào miệng, nhai rôm rốp: “Tôi nói rồi mà, đừng có bày trò. Cậu không nghe, giờ thấy chưa!”

“Thì em biết làm sao được? Ngày nào cũng nhộn nhạo trong lòng, em đâu muốn vậy!”

Hai người vừa uống vừa tám, Trương Minh Viễn thấy anh đáng thương quá nên lại lôi bài cũ ra khuyên nhủ:

“Cái hợp đồng đại diện này có thể giúp Cố tổng tăng giá trị thương mại rất nhiều. Cô ấy còn trẻ, lần đầu nhận hợp đồng đại diện, đương nhiên phải hết sức phối hợp. Thương hiệu đề xuất Kenya, cô ấy chắc cũng không tiện từ chối. Cậu cứ coi như cô ấy đi nghỉ mát đi.”

“Nhưng mà đó là sư tử đó! Lỡ nguy hiểm thì sao?!”

“Đi đông cả đoàn mấy chục người cơ mà!!”

Trương Minh Viễn lại gắp thêm hạt đậu phộng nữa. Phải nói, tay nghề nấu ăn của dì Tiêu đúng là đỉnh, đậu phộng chiên giòn ngon còn hơn thịt.

Bạn đang đọc truyện tại rừng truyện chấm com

Anh xem như cái thùng rác sống, cứ thấy gì ngon là ăn.

So với sự kiêu ngạo, không than phiền, không chửi bới của Cố Lan Khê, thì Lục Nam Đình lúc buồn rầu đúng là lắm lời khỏi bàn!

Uống đến tàn cuộc, mũi đỏ mắt đỏ, bắt đầu bật khóc hu hu:

“Không vui thì nói một tiếng chứ, cứ lầm lì không thèm ngó tới người ta, quá đáng thật sự! Em nói coi, rốt cuộc em muốn gì? Ghen thì nói thẳng ra chứ? Chửi anh vài câu cũng được mà? Đánh một trận cũng chịu luôn!”

protected text

Anh móc điện thoại ra, lén quay video lại.

Sáng sớm hôm sau, Lục Nam Đình vừa tỉnh dậy, đã thấy inbox toàn clip mình đang khóc tu tu.

【Biểu cảm của cậu toàn kiểu không khóc mà? Tới, nguyên liệu còn nóng hổi đây, lo làm sticker đi.】

Chưa hết, còn “kiếm việc” giùm luôn:

【Đi nước ngoài mất bao nhiêu thời gian, vốn phải tranh thủ thu âm, ai ngờ uống say thế này, giờ khản giọng chưa? Đành ở nhà thôi ha? Đáng đời!】

Nói xong còn gửi thêm ảnh chụp màn hình, than thở:

【À, mấy cái video đó tôi gửi cho vợ cậu rồi, ai ngờ cô ấy chặn tôi luôn, giờ còn chưa tung ra nữa. Không phải tôi không giúp cậu đâu nha! Mặt mũi này tôi vứt hết rồi, cúi đầu nịnh nọt thay cậu luôn đó, mà người ta vẫn không thèm quan tâm, tức lắm luôn! Cậu tiêu rồi đó!】

Lục Nam Đình mặt dày không sợ lửa, lập tức đem ảnh gif mình khóc thêm vào bộ sticker của Cố Lan Khê, chỉnh tới chỉnh lui rồi tung lên mạng.

Sau đó, lấy cớ nhắn tin cho vợ:

【Lục Nam Đình khócJPG Vợ ơi, anh thấy bộ sticker thiếu mất biểu cảm khóc, nên tối qua mới quay lại mấy cảnh đó làm tư liệu, cố tình tạo cảm giác buồn thôi~】

Cố Lan Khê không thèm nhắn lại, thẳng tay gửi luôn một cái video qua.

Đúng là nửa đêm về sáng, sau khi Trương Minh Viễn rời đi, anh lại ôm cây hồng trong sân vừa hát tình ca vừa tru như quạ, giữa đêm khuya khiến bảo vệ tuần tra cũng phải hoảng hồn.

Lúc dì Trần và dì Tiêu ra khuyên anh về nhà thì tranh thủ quay luôn đoạn đó lại.

“Phải công nhận, đúng là rất có không khí bi thương thật.”

Cố Lan Khê gửi một đoạn tin nhắn thoại, trong giọng có tiếng cười, nhưng giọng thì hơi khàn.

Lục Nam Đình lập tức lo sốt vó: “Vợ ơi sao giọng em lạ vậy? Có phải bị cảm rồi không?”

Cố Lan Khê hết nói nổi, hắng giọng một cái rồi mới trả lời: “Anh à, bên em bây giờ mới năm giờ sáng, còn chưa tỉnh ngủ, anh cứ ‘ting ting ting’ nhắn tin liên tục.”

Nghe giọng cô đã bình thường trở lại, còn chịu nói chuyện với mình, Lục Nam Đình suýt chút nữa vui mừng đến phát khóc!

“Vợ ơi anh sai rồi, đợi em về muốn phạt gì anh cũng chịu, nhưng đừng giận anh nữa được không?”

“Em không giận, chỉ là lên cơn chiếm hữu tí thôi, giờ điều chỉnh lại rồi, anh đừng nghĩ nhiều. Miễn là anh thích, muốn mặc gì cũng được.”

Cô thẳng thắn thừa nhận là trước đó giận thật, nhưng cũng rất rõ ràng nói lên quan điểm của mình.

Lời đó lọt vào tai Lục Nam Đình, chẳng khác nào từng câu từng chữ đều là: “Xong rồi, xong đời tôi rồi.”

“Em sao có thể không có chiếm hữu với anh chứ? Anh cố tình nhảy vào điểm mẫn cảm của em là để chọc em ghen mà, em phải tức mới đúng chứ!”

Cố Lan Khê không muốn tốn hơi đôi co mấy chuyện vô nghĩa này, lập tức đổi chủ đề: “Hôm nay em đi quay cảnh hươu cao cổ. Hôm qua gặp một bé hươu con siêu dễ thương.”

Hiện giờ, cô đang tràn đầy khát khao khám phá thế giới, căn bản không muốn bị mấy chuyện yêu đương nhỏ nhặt làm phân tâm.

Nhận ra điều này, Lục Nam Đình suýt nữa bật khóc “gâu” một tiếng như chó con!

Trước kia còn quấn lấy anh nũng nịu, ngọt ngào gọi “anh ơi~”, nhờ anh buộc tóc, mặc đồ, trang điểm… chớp mắt cái đã mất sạch vibe đó.

Đúng là hối hận không kịp!

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu