Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Tác giả : 33 Độ

Chương 373: Ghi lại một lần rung động ngắn ngủi như hoa quỳnh nở rộ

Cố Lan Khê là kiểu người, một khi đã quyết định làm gì, thì sẽ làm cho tới nơi tới chốn.

Ban đầu, mấy bạn trẻ còn chưa nhận ra “mưu đồ” của các bậc phụ huynh, không khí vẫn khá nhẹ nhàng.

Người hướng ngoại, thích kết bạn thì vừa đi vừa tám chuyện với người hợp gu; còn người hướng nội thì như Cố Lan Khê, cắm đầu vào việc nhặt rác.

Mãi sau, khi thấy nét mặt các bác lớn không mấy bình thường, bọn họ mới lờ mờ hiểu chuyện, chủ đề trò chuyện dần nghiêng về chuyện cá nhân; còn mấy người vốn chăm chú nhặt rác thì cũng chẳng dám chỉ nhìn mỗi… rác nữa.

Gia đình có thể cho con đi học nghệ thuật từ mấy chục năm trước, từ đời ông bà đã không thiếu điều kiện. Ba mẹ lại đều là người biểu diễn trên sân khấu, dù là thi năng khiếu hay đi làm, ngoài chuyên môn ra còn xem cả ngoại hình. Vì vậy, mấy đứa trẻ nhà này gần như chẳng có ai xấu “thực sự”.

Tuổi tác tương đương, môn đăng hộ đối, ngoại hình sáng sủa, bố mẹ lại có thể trò chuyện với nhau, đúng là đối tượng lý tưởng để tìm hiểu. Đã có cơ hội thì cũng chẳng cần né tránh.

Thế là số người chuyên tâm nhặt rác ngày càng ít.

Cảnh tượng mấy người trẻ vừa dìu nhau đi, vừa dừng lại uống nước, dặm phấn, chụp ảnh dần dần nhiều lên.

Đến chiều, sắp xuống núi, trong số mấy chục người, chỉ có túi rác của Cố Lan Khê là đầy.

Đặc biệt là túi lưới to đùng đeo phía sau, nhặt đầy chai lọ các loại, không ít chai nước khoáng được cô đạp bẹp, vặn nắp lại rồi mới cho vào, nhìn rất chuyên nghiệp.

Cô buộc chặt miệng túi, cột nó sau ba lô.

Kẹp rác dựng đứng buộc vào ba lô, còn túi bao tải thì xách trên tay.

Tổng cộng ít nhất cũng hai mươi ký. TruyenLau.com

Từ xa nhìn lại, cứ như một… con rùa khổng lồ.

Chơi với bạn bè đơn thuần thì rất vui, nhưng nếu mang tâm lý “phải tìm bạn đời” thì không thoải mái nữa, nhất là với người vốn không định yêu đương.

Cả ngày trôi qua, các bậc phụ huynh cũng mệt mỏi, bọn trẻ thì càng đuối. TruyenLau.com

Thấy bộ dạng của Cố Lan Khê, mọi người không nhịn được bật cười, có người còn chụp ảnh, thậm chí xin chụp chung.

Ảnh tập thể thì cô đồng ý, nhưng ảnh riêng, đặc biệt là với con trai, cô đều từ chối.

Đến lúc chụp ảnh nhóm cuối cùng, có người không nhịn được chen một câu, nhìn cô mà cười:

“Cả ngày đi cùng nhau, sắp tạm biệt rồi mới nhận ra, tôi còn chưa biết cô Cố trông như thế nào.” Nguồn copy từ TruyenLau.com

Chàng trai này khá có cảm tình với cô, lúc leo núi từng đi chung một đoạn. Dù đã thấy cô đeo nhẫn cưới, vẫn không tin là cô đã kết hôn, nay sắp chia tay, sợ không có cơ hội gặp lại, nên muốn được “ngắm nhan sắc thật”.

Cố Lan Khê không quen họ, lại sợ họ đi kể lung tung lên mạng. Huống chi tuyến đường này rất hot, người leo núi đầy khắp nơi. Trưa nay cô còn phải tránh gió, lén lút ăn cơm sau một tảng đá lớn. Nghe đề nghị ấy, cô thấy khá khó xử.

Đội trưởng quen cô, hiểu rõ nỗi lo của cô, chưa kịp để cô từ chối đã vội giơ cờ hô to:

“Muốn chụp ảnh thì để lần sau đi! Trễ quá rồi, trời tối leo núi nguy hiểm, mau theo kịp đội!”

Cố Lan Khê thở phào nhẹ nhõm, xách túi rác lên, nhanh chóng đi theo.

Lúc mọi người về tới chân núi, trời đã tối đen. Mọi người gom rác lại chất lên chiếc xe tải nhỏ đã liên hệ trước, rồi mạnh ai nấy về.

Những người tò mò về nhan sắc của cô, từ đầu đến cuối chỉ kịp thấy… đôi mắt đẹp sau khi cô tháo kính râm ra.

Sáng nay cô được tài xế đưa đi, nên tối xuống núi cũng có tài xế tới đón.

Vừa mở cửa xe, đã thấy Lục Nam Đình ngồi ở băng ghế sau.

Cô định ngồi ghế sau với anh, lại ngập ngừng định lên ghế trước:

“Em đi nhặt rác cả ngày, mồ hôi mồ kê khai, người toàn mùi, để em…”

Lục Nam Đình nắm cổ tay cô kéo lại:

“Bản giới hạn đó nha, để anh xem ‘mùi’ ra sao nào~”

Giữa mùa đông, tháo khăn che đầu ra, tóc cô dính vào má, mặt đỏ bừng vì bị bịt kín cả ngày, có nét gợi cảm đặc biệt. Lục Nam Đình kéo cô vào lòng, hôn đánh “chụt” một cái rõ to.

“Không hổ là vợ anh, đến mồ hôi cũng thơm!”

Thấy cô tháo găng tay, trên tay vẫn đeo chiếc nhẫn cưới, Lục Nam Đình ngạc nhiên:

“Không phải em hay đeo trên cổ sao? Sao hôm nay lại lấy xuống đeo tay vậy?”

Cố Lan Khê kể lại chuyện ban ngày cho anh nghe.

“Em nói em đã kết hôn, mà họ còn không tin. Cứ tưởng em chê bọn họ, cố tình kiếm cớ, haha~ Còn có người hỏi, sao còn trẻ vậy mà đã lấy chồng? Có phải hôn nhân gia tộc gì không?”

Cô kể bằng giọng điệu vui vẻ, nhưng Lục Nam Đình lại không mấy vui.

“Mắt tụi nó là mắt thần à? Em trùm như bà lão trăm tuổi còn nhìn ra em đẹp? Hừ!”

“Lạy anh luôn, thôi làm ơn bớt nhạy cảm giùm đi~”

“Gọi gì là nhạy cảm? Là do thực tế bắt buộc anh phải cảnh giác! Cảm giác cả thế giới đang muốn đào tường nhà mình…”

“Thôi khỏi nói, em hiểu mà.”

Lục Nam Đình không nhịn được cười.

Anh như thể vừa được khen một trận siêu to khổng lồ vậy.

Hai vợ chồng cạ đầu nhau nói chuyện nhỏ nhẹ, trong khi đó, ở một chiếc xe khác, tâm trạng mọi người cũng không mấy yên bình.

Truyện được dịch bởi team rừng truyện chấm com!!!

“Thế nào rồi con trai? Hôm nay gặp bao nhiêu cô gái giỏi giang xinh đẹp, có ai nói chuyện hợp không?”

Trong xe, cậu con trai trầm tính ngồi ghế sau, từ lúc lên xe đã dán mắt vào điện thoại.

Bố lái xe, mẹ ngồi cạnh, dịu dàng hỏi.

Cậu vừa tốt nghiệp, làm ở viện nghiên cứu khảo cổ, tính tình trầm ổn, thư sinh.

Trước đây từng đi xem mắt mấy lần đều không thành, lần này cũng chẳng kỳ vọng gì, vậy mà lại nhỏ giọng hỏi:

“Mẹ ơi, mẹ có quen cô gái hôm nay suốt buổi che mặt kia không?”

Nghe xong, mẹ ngạc nhiên lắm, không nhịn được bật cười:

“Người ta kết hôn rồi con ơi, mắt con cũng tinh quá ha~”

“Cô ấy thật sự kết hôn rồi à? Nhìn trẻ thế cơ mà.”

“Con là con trai ruột của mẹ đấy, mẹ lừa con làm gì? Trước mẹ cũng từng nghĩ đến chuyện giới thiệu hai đứa, ai ngờ cô ấy lại lấy chồng nhanh vậy. Haizz… cũng hết cách rồi. Con gái tốt bên cạnh chưa bao giờ thiếu trai giỏi xếp hàng cả. Con ấy à, thôi bỏ đi!”

“Cô ấy rốt cuộc trông thế nào vậy ạ?”

Nghĩ tới đôi mắt sáng lấp lánh mà mình thoáng nhìn thấy lúc xuống núi, cậu con trai tò mò gần chết.

Nhưng mẹ cậu lại không nói gì.

Nếu để người ta biết mình quen một ngôi sao lớn, hôm nay xin chữ ký, ngày mai đòi gặp mặt, thi thoảng còn hỏi thăm chuyện showbiz, vậy thì cuộc sống của cô còn bình yên được nữa sao?

Hơn nữa, Cố Lan Khê đúng là đã kết hôn rồi, con trai cô không biết thân phận cô thì thôi, hai người hôm nay cùng đi leo núi cũng chẳng trò chuyện bao nhiêu, mấy ngày nữa sẽ quên. Nhưng nếu để nó biết đó là Cố Lan Khê, rồi thành fan cuồng thì còn đỡ, chứ nếu con trai bị “nâng tiêu chuẩn chọn bạn đời”, đến lúc chẳng ai lọt mắt nữa thì… e là thành “ế bền vững”.

Nghĩ đến đây, bà mẹ này lập tức kéo một nhóm chat nhỏ, gọi hết mấy người dắt con đi hôm nay vào nhóm, dặn dò nghiêm túc: phải giữ bí mật về thân phận của Cố Lan Khê, tuyệt đối không tiết lộ cho mấy đứa trẻ biết.

Mọi người trong nhóm đều quen Cố Lan Khê đã lâu. Dù năm nay cô lấy Lục Nam Đình, bị paparazzi rình rập, fan cuồng chặn đường, thì vẫn hẹn nhóm này tụ tập mấy lần – thật sự thân thiết lắm rồi.

Vì cuộc sống yên ổn, họ sớm đạt được thỏa thuận: không công khai mối quan hệ này. Nay vì con cái, ý thức bảo mật lại càng nâng lên một bậc.

Kết quả, mấy bạn trẻ không biết gì lại vô tư đăng ảnh Cố Lan Khê lên mạng, còn kèm theo mấy dòng chữ đầy tiếc nuối.

Đặc biệt là chàng trai làm ở viện nghiên cứu khảo cổ, vì hay chia sẻ chuyện giám định cổ vật nên tài khoản Xiaohongshu của anh có tận 13 vạn fan.

Bài đăng của anh vừa lên chưa tới nửa tiếng, đã bị một em Tiểu Nguyên Bảo mắt cú quét trúng.

Click vào xem, chỉ thấy anh viết:



《Có một rung động, như hoa quỳnh chợt nở》

Hôm nay đơn vị của mẹ tôi tổ chức giao lưu với đơn vị anh em, các cô chú đều dắt con cái đến – tôi cũng là một trong số đó.

Lúc bình minh lên, tôi chú ý đến một cô gái. Cô ấy linh hoạt như thỏ, nhảy nhót trên núi đá, tay cầm kẹp dài luôn nhặt được rác kẹt giữa khe đá một cách chính xác.

Cô ấy bọc kín người, đến móng tay cũng không lộ, nhưng giọng nói thì dịu dàng dễ nghe, cư xử rất lễ độ. Dù tôi nói gì, cô ấy cũng kiên nhẫn lắng nghe, mỗi lần tôi tưởng cô không chú ý, cô lại phản hồi đúng trọng tâm.

Ngoài đời tôi khá trầm tính, nhưng hôm nay lại kể cho cô ấy rất nhiều chuyện khảo cổ thú vị.

Không ngờ cô ấy lại rất hiểu biết về cổ vật, bọn tôi trò chuyện rất hợp.

Chỉ mười mấy phút đồng hành, tôi đã có thể tưởng tượng ra: cô ấy là người xuất sắc đến nhường nào.

Cô ấy có trí tuệ thông minh, kiến thức sâu rộng, cách cư xử khéo léo, thể chất khỏe mạnh, và mang trong mình một tấm lòng bao dung dịu dàng với cả thế giới – ngay cả với người xa lạ, cô ấy vẫn luôn mềm mỏng và bao dung.

Tôi cảm giác… mình vừa gặp được hình mẫu lý tưởng.

Một cô gái ưu tú, giữa đám đông vẫn luôn rực rỡ nổi bật.

Người tỏa sáng, thì ở đâu cũng sẽ thu hút ánh nhìn.

Không chỉ mình tôi, còn có vài người khác cũng cố bắt chuyện với cô ấy.

Cô ấy lịch sự với tất cả, nhưng dường như nhận ra ý đồ của chúng tôi, nên từ chối trao đổi thông tin, cũng không đồng ý chụp ảnh riêng. Lúc nghỉ ngơi, cô ấy còn tháo nhẫn cưới từ dây chuyền xuống, đeo lại vào tay.

Tôi không tin là cô ấy lấy chồng sớm thật, chỉ nghĩ chắc cô ấy… không để mắt tới tôi, nên cố tình như vậy để từ chối khéo mọi người.

Một cô gái thật sự rất tuyệt vời! Làm việc cực kỳ nghiêm túc, không ngại mệt ngại khổ, trong hơn 40 người hôm nay, cô ấy là người nhặt được nhiều rác nhất.

Lúc xuống núi, cô ấy vác một “ngọn núi rác” sau lưng bước tới, phía sau là ánh hoàng hôn cuối ngày, tim tôi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Trên đường về nhà, tôi thử lần cuối, hỏi mẹ xem có biết thông tin cô gái ấy không – mẹ bảo với tôi, cô ấy… thực sự đã có chồng.

Đúng là một câu chuyện buồn.

Có một loại rung động, như hoa quỳnh chợt nở, chưa kịp qua đêm đã hoàn toàn lụi tàn trong đêm đông này.

protected text

Giá như có thể quen biết cô ấy sớm hơn thì tốt biết bao…

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu