Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Tác giả : 33 Độ

Chương 206: Đổi Góc Nhìn

Cuộc hẹn là mười giờ, nhưng Trương Vi đã dậy từ bảy rưỡi.

Để trông tươi tắn, tối qua cô còn cố ngủ sớm, chưa đến mười giờ đã leo lên giường.

Kết quả, tắm rửa thay đồ trang điểm xong, đang cuốn tóc thì nhận được cuộc gọi đầy áy náy của Cố Lan Khê.

Cô nói phần tiền còn lại đã được chuyển khoản, nhưng vì có việc đột xuất nên chưa thể về nhà, nhờ Trương Vi mang đồ qua giao cho một dì họ Tần là được.

Không ngờ ủy thác lần này lại hoàn thành dễ đến vậy, Trương Vi rất vui, nhưng vui xong lại có chút hụt hẫng.

Cố Lan Khê xưa nay cực kỳ bận rộn, mỗi ngày không biết bao nhiêu người xếp hàng chờ được gặp. Có mấy vị đại gia vì muốn rót vốn mà sẵn sàng đưa cả gia đình lên núi đào măng, chỉ mong được cô gặp mặt.

Trương Vi dĩ nhiên cũng mong có cơ hội gặp mặt để bắt chuyện làm quen.

Biết hôm nay cô ấy không về được, Trương Vi cũng từng nghĩ đến vài chiêu nhỏ, kiểu như cố tình đến trễ hoặc lằng nhằng không chịu rời đi…

Nhưng cuối cùng cô vẫn dằn lòng bỏ hết mấy ý định đó, giữ nụ cười, đúng giờ lái xe ra khỏi nhà.

Cố Lan Khê bây giờ đã kết hôn, lại là kiểu người cực kỳ chiếm hữu. Nếu cô ấy không có ở nhà mà chồng cô ấy lại ở đó, thì dù Trương Vi có lằng nhằng không chịu đi, đừng nói đến chuyện tiếp xúc gì thêm, e là quay đầu một cái đã thành thù.

Huống hồ, so với đi đường tắt hay chơi chiêu, cô vẫn thích đi đường chính hơn.

Thay vì mưu mô tính toán, chi bằng cứ làm tốt việc của mình.

Đối với người như Cố Lan Khê, người coi trọng năng lực, thì trở thành người mà cô ấy cần đến, mới là điều quan trọng nhất.

Cố Lan Khê tìm đến cô, cũng chỉ vì năng lực chuyên môn của cô tốt, chứ không phải vì có quan hệ thân thiết gì.

Con người ta thường hay hiểu sai một điều: nghĩ rằng có quan hệ riêng tư tốt là sẽ dễ dàng đạt được thứ mình muốn.

Nhưng sự thật là, chỉ khi bạn có đủ “phần cứng”, thì người khác mới có thể cân nhắc bạn giữa rất nhiều lựa chọn khác nhau. Lúc đó, quan hệ riêng tư mới phát huy tác dụng.

Còn nếu năng lực không đủ, thì dù có là người thân ruột thịt đi nữa, cũng không ai chịu thiệt để nâng đỡ bạn đâu.

Xe dừng trước cổng khu Đông Phương Số Một, Trương Vi hạ cửa kính xe, đang định hỏi bảo vệ thủ tục đăng ký thì đã thấy một người phụ nữ cao gầy, mặt nghiêm nghị đang đứng trên bậc thang phía trước.
TruyenLau
Bà ấy trông không còn trẻ, tóc búi gọn, da rất trắng, trang điểm nhẹ nhàng, mặc một bộ váy xám chất vải lanh, nhìn y hệt mấy nữ giám đốc có thu nhập cao trong công ty nước ngoài.

Trương Vi hơi khựng lại, rồi mỉm cười vẫy tay chào bà ấy.

Thấy rõ mặt nhau rồi, chưa kịp lên tiếng thì bà ấy đã hỏi trước:

“Cô là Trương Vi tiểu thư đúng không?”
TruyenLau.com
Cố Lan Khê sau khi gọi điện xong đã gửi cả tài khoản WeChat của dì Tần cho Trương Vi, hai người dùng ảnh đại diện là ảnh nửa người, nên vừa gặp đã nhận ra nhau.

Trương Vi lập tức mỉm cười gật đầu:

“Dì là dì Tần?” Website TruyenLau.com

“Đúng vậy, để tôi dẫn đường cho cô.”

Kể từ khi bà nhậm chức, đây là lần đầu tiên nữ chủ nhân hẹn người đến nhà, nên bà rất chu đáo, đến sớm chờ sẵn, tránh để khách bị bảo vệ hỏi han phiền phức hay phải đăng ký đủ thứ mà cảm thấy không vui.

Trương Vi đang định mời bà lên xe mình thì thấy dì Tần mở cửa chiếc xe bên cạnh, nổ máy chạy thẳng.

Trương Vi vội vàng lái theo.

Cũng được thôi, người giúp việc nhà Cố Lan Khê đi BMW 7-series, còn cô thì chỉ có BMW 4. Nếu là xe hãng khác thì còn đỡ ngại…

Nhưng cũng chẳng ngại được lâu.

Bởi vì dì Tần dẫn cô vào thẳng gara ngầm nhà Cố Lan Khê.

Trương Vi làm thiết kế trang sức, từng đến không ít nhà đại gia, nhưng gara cỡ này thì lần đầu thấy.

Gara cực rộng và cao, ngẩng đầu lên là thấy trần mô phỏng bầu trời sao, lung linh huyền ảo.

Bãi xe còn chia rõ khu khách và khu chủ nhà. Chỉ cần liếc qua là thấy khu của chủ nhà toàn siêu xe sáng loáng, nhiều chiếc còn gần như chưa lăn bánh.

“Trương tiểu thư, mời lối này.”

Dì Tần cũng không giới hạn cô nhìn quanh.

Nhưng sau khi lên lầu, vừa vào phòng khách, trước khi đưa đồ ra, dì Tần đã đeo găng tay trắng, lấy ra một bản cam kết bảo mật và mời cô ký.

“Cố tiểu thư rất coi trọng sự riêng tư, mong cô có thể giữ kín những thông tin về cuộc giao dịch hôm nay cũng như mọi thứ nhìn thấy tại đây.”

Chứ nếu vừa ra cửa đã đi rêu rao nhà Cố Lan Khê thế nào thế kia, thì quá mất mặt rồi.

Những yêu cầu này gần như nhà nào cũng có, Trương Vi cũng quá quen rồi, xem xong liền ký luôn.

Nhà Cố Lan Khê rất gọn gàng, trông cứ như nhà bỏ không, nhưng lại có cảm giác ấm cúng của một tổ ấm, rõ ràng không phải nhà trống.

“Đồ ở đây, Cố tiểu thư nói hôm nay không kịp về, nhờ tôi giao lại cho dì.”

“Vâng.”

Cổ vật, trang sức quý, đều có những quy tắc tương tự nhau, Trương Vi cũng rành.

Truyện được dịch bởi team rừng truyện chấm com!!!

Cô nhẹ nhàng mở hộp micro đặt lên bàn trà, ra hiệu mời dì Tần kiểm tra.

Chiếc micro rất đẹp, ánh nắng chiếu lên lập tức sáng bừng cả căn phòng.

Nhưng dì Tần không hề tỏ ra bất ngờ, sắc mặt điềm tĩnh, đưa tay lên cầm lấy hộp, động tác chậm rãi nhưng chắc chắn.

Ngay khi dì Tần động tay, Trương Vi đã nhìn ra – dì Tần này không phải kiểu giúp việc bình thường.

Bà không dùng bất kỳ máy móc nào, chỉ cầm kính lúp, tận dụng ánh sáng tự nhiên từ cửa sổ, chăm chú quan sát từng chi tiết.

Quan sát gì vậy?

Từng viên kim cương đều được bà kiểm tra kỹ lưỡng theo tiêu chuẩn 4C. Nhìn kỹ xong là biết ngay có điều gì bất thường hay không.

Nhân lúc dì Tần đang xem kỹ, Trương Vi mới có thời gian thoải mái quan sát xung quanh.

Ngoài khung cửa kính lớn là một khu vườn tuyệt đẹp. Ở góc vườn có cây hồng đang ra quả, vài quả đã bắt đầu chuyển đỏ.

Cuối bãi cỏ rộng lớn là một hồ nước xanh biếc, mặt hồ rộng mênh mông, có thể mơ hồ thấy được đầu hồi mái ngói đỏ lộ ra giữa rừng cây bên kia bờ.

Đông Phương Số Một vốn nổi tiếng, là khu nhà giàu lâu đời, mấy vị đại lão tên tuổi ai cũng biết đều sống ở đây. Trương Vi sớm đã nghe danh, nhưng đây là lần đầu tiên cô được bước vào.

Cổng vào được canh gác nghiêm ngặt, lái xe vào trong, dọc đường ít nhất cũng gặp bốn lượt bảo vệ đi tuần, người nào người nấy đều cao lớn, vạm vỡ và cực kỳ cảnh giác.

Lúc đầu cô còn thấy hơi làm quá.

Nhưng đến khi xuống xe, bước vào nhà, nơi nào cũng thấy cổ vật.

Không chỉ vậy, còn có cả loạt tác phẩm nghệ thuật hiện đại nổi tiếng. Những thứ trước đây cô chỉ được thấy qua mạng hoặc trong triển lãm, giờ lại treo tùy tiện ở một góc nhỏ không mấy ai chú ý.

Nếu cả khu này nhà nào cũng kiểu như vậy, thì mức độ an ninh này đúng là hợp lý.

Khó trách trong nhà lại có một dì giúp việc chuyên nghiệp đến thế.

Trương Vi rất ngưỡng mộ cuộc sống như vậy, nhưng cô hiểu rõ, có những thứ không thể chỉ ngưỡng mộ là có được.

Mỗi người có hạnh phúc riêng, sau khi nỗ lực, thứ có thể đạt được cũng khác nhau. Làm tốt việc của bản thân, sống hạnh phúc theo cách của mình, như vậy là đủ rồi.

Xuất phát điểm khác nhau, thiên phú cũng khác nhau, điều đó chẳng có gì đáng để than phiền.

Theo cô biết về Cố Lan Khê, cô ấy vốn không phải người thích hưởng thụ. Những thay đổi này đều bắt đầu từ khi cô ấy kết hôn với Lục Nam Đình.

Nhưng lý do khiến cô ấy có thể kết hôn với Lục Nam Đình, ngoài chuyện Lục Nam Đình yêu cô ấy, còn vì chính cô ấy đủ tốt, người nhà họ Lục sẵn sàng chấp nhận cô ấy.

So với mấy người suốt ngày mê couple trên mạng, thì Trương Vi – người tận mắt thấy tổ ấm của hai người họ – lại càng hiểu sâu sắc một điều:

Hai người họ ngọt ngào là bởi vì tình yêu của họ ngang tài ngang sức.

Chỉ cần một bên yếu thế, thì tình yêu đó đã không còn là như vậy nữa.

Cô hoàn toàn không hiểu nổi mấy người “fan only”.

Suốt ngày sống trong mộng tưởng, lúc thì mơ bạn trai lý tưởng, lúc thì mơ bạn gái hoàn hảo – nghĩ gì vậy chứ?

protected text

Đang nghĩ lan man, chợt nghe thấy tiếng động từ phía thang máy.

“Phu nhân, thiếu gia và thiếu phu nhân có việc ra ngoài rồi, giờ không có nhà.”

“Không sao cả. Tôi tới sớm để hầm canh, đợi hai đứa về là có thể uống nóng ngay.”

Lục phu nhân tươi cười đi vào phòng khách, vừa đi ngang qua phòng tiếp khách liền nhướn mày ngạc nhiên: “Có khách à?”

Theo lý thì nhà có khách, chủ nhà không nên ra ngoài.

“Phu nhân, vị này là Trương tiểu thư, đến đưa đồ cho thiếu phu nhân.”

“Được rồi. Lão Tiêu, tổ yến đã ngâm xong, con gà này cũng là gà chạy bộ mới được giao từ trang trại tới, cô mang đi làm sạch đi. Tôi gặp khách một lát rồi quay lại nấu canh cho Mãn Mãn.”

Trương Vi nghe thấy liền đứng dậy bước ra cửa, thấy Lục phu nhân tay xách chiếc túi Hermès Birkin đen, tay kia xách chiếc lưới có chứa một con gà mái già bị buộc cánh, trông tội nghiệp vô cùng. Trên lưng con gà còn cột một túi nhựa trong suốt đựng phần tổ yến đã được ngâm mềm, dày dặn.

Cái đầu con gà thò ra khỏi lưới, đôi mắt tròn đen láy đang tò mò nhìn quanh.

Thôi xong rồi, bầu không khí sinh hoạt vốn đã rất “đời” trong căn nhà này, nay lại đậm đặc thêm vài phần.

Trước đó cô đã phải tự dặn lòng mình rất nhiều lần – rằng đừng để những thứ nhìn thấy hôm nay khiến bản thân nảy sinh lòng đố kỵ.

Không ngờ, xe sang biệt thự và cổ vật cô còn chịu được, nhưng lại không chịu nổi… mẹ chồng của Cố Lan Khê.

Ai mà ngờ được, Lục phu nhân lại có thể xách một con gà, vui vẻ xuất hiện ở đây, còn hớn hở nói muốn nấu canh tẩm bổ cho con dâu?

Có tiền không đồng nghĩa với hạnh phúc, nhưng luôn có người quan tâm đến mình, chắc chắn là một trong những hạnh phúc lớn nhất đời.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu