Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Tác giả : 33 Độ

Chương 334: “Buff giảm trí”

“Em chỉ là muốn giữ quyền riêng tư, nên mới tùy tiện tìm cái cớ qua loa để đối phó anh, chứ không hề cố ý lừa gạt, càng không làm anh tổn thương chút nào. Vậy mà anh cứ bám riết không buông, còn phạt em nữa… Nói như thể bản thân anh chưa từng lừa em vậy.”

Cố Lan Khê nằm sấp trên giường, đầu vùi trong gối, nói giọng ồm ồm, rõ ràng chẳng có bao nhiêu khí thế nhưng vẫn cứng đầu không chịu theo ý Lục Nam Đình.

“Hơn nữa, là vì em tin anh nên mới đưa video cho anh xem. Vậy mà anh không chỉ lật tung mọi thứ lên, còn đi kiểm tra cả thời gian quay video để xác minh nghi ngờ của mình. Thế chưa đủ, còn ép em phải thừa nhận mấy chuyện mất mặt kia… Anh thật quá đáng.”

Lục Nam Đình đang ngồi bên mép giường, giúp cô xoa bóp chân.

Nghe xong câu nói vô sỉ này, anh tức đến bật cười!

“Tùy tiện, cớ, đối phó… Em thử nghe xem, đây là lời người nói ra đấy à? Còn dám quay sang đổ lỗi cho anh. Giờ anh phải công nhận, danh xưng ‘biện sư giỏi nhất’ của em đúng là không uổng phí.”

Lục Nam Đình chẳng phải kiểu người dễ chịu lép. Đến lúc tranh luận, là không nhường nửa câu, hiếu thắng đến mức đáng sợ:

“Hơn nữa, là chính em tự đưa anh xem. Xem xong rồi mới nói đừng xem kỹ quá. Vậy chẳng lẽ anh không ấm ức chắc? Mà anh lúc nào từng lừa em? Em thử đưa ra ví dụ đi. Nếu đúng là anh từng lừa em, thì anh chấp nhận bị phạt.”

Cố Lan Khê nghiêm túc suy nghĩ một hồi, nhưng thật sự không nhớ nổi lần nào.

Đang lơ mơ buồn ngủ, thắt lưng bị cù một cái, cô giật mình bật dậy.

“Nghĩ ra chưa? Nếu không có thì mai ngoan ngoãn theo anh đến phòng thu! Đừng hòng lươn lẹo!” Website TruyenLau.com

Trước đó không có kịch bản nào vừa ý, cô theo nguyên tắc “thà thiếu còn hơn sai” mà từ chối hết. Giờ đi làm ở công ty Lục thị cũng vào guồng rồi, cuối tuần không phải đến nữa, nghĩa là ngày mai cô thật sự rảnh rỗi.

Nếu anh nói năng dễ nghe một chút thì cô đi cũng chẳng sao. Nhưng cứ phải bắt bẻ ra lý do, nếu đi thật thì chẳng khác gì tự thừa nhận là mình cố tình nói dối?

Dù đúng là cô có nói dối, nhưng động cơ khác nhau, bản chất tội lỗi cũng khác chứ, đúng không?
Website TruyenLau.com
Thật ra, Cố Lan Khê làm việc không quá quy củ, tiêu chuẩn đạo đức cũng chẳng quá cao. Khi cần “ra đòn” thì thủ đoạn nào cũng có, nhưng với người bên cạnh, cô lại rất chân thành.

Cô chỉ muốn giữ lại một chút riêng tư, không muốn đem mấy chuyện xấu hổ ra nói toạc, đã thế cũng không hề làm tổn thương ai, nói một lời nói dối nhỏ thôi thì có sao?

Nhưng dù vắt óc thế nào cũng không nhớ nổi Lục Nam Đình từng lừa dối cô lần nào.

Cùng lắm là có chuyện giấu nhẹm, không nói với cô, nhưng chỉ cần cô nhận ra có gì không ổn rồi hỏi thẳng, thì anh vẫn nói, dù có xấu hổ đến đâu.

“Không có! Em nghĩ mãi cũng không ra!” Nguồn copy từ TruyenLau.com

Thấy cô trùm chăn, đập mạnh xuống giường đầy tức tối, Lục Nam Đình đắc ý hừ một tiếng, cầm điện thoại lên gọi ngay cho trợ lý, bảo chuẩn bị sẵn Rubik cho cô.

“Ở nhà có, để trong kho, nhờ dì Vương lấy ra, mai cho người mang đến.”

“Phải tranh thủ kiểm tra lại hết căn nhà mới được. Em giỏi giấu đồ ghê. Em là chuột nhắt hay sao đấy?”

“Chuyện của mỹ nữ, anh đừng nhiều lời!”

Thấy cô xấu hổ thành giận, Lục Nam Đình cuối cùng cũng bật cười vui vẻ.

Cố Lan Khê không cam tâm, mắng anh: “Em cảm thấy anh chẳng khác nào fan CP của tụi mình ấy, còn là dạng điên cuồng, ngày nào cũng tự tạo hint!”

“Lần đầu thấy Rubik ghép hình anh, anh vẫn thấy lạ. Rốt cuộc là ghép kiểu gì mà ra ảnh của anh?”

“Khó lắm đấy, anh muốn hướng dẫn không?”

Nhận ra cô định giở trò, Lục Nam Đình vội lắc đầu: “Không, không cần.”

Cố Lan Khê xoay người, chui vào chăn, thở dài thườn thượt: “Chẳng ai làm tranh đinh cho em, cũng chẳng ai ghép Rubik hình em, càng không ai bơm bóng bay cho em… Em đáng thương thật đấy.”

Lục Nam Đình cũng chui vào chăn, bắt chước cô nhìn chằm chằm trần nhà, thở dài đầy ai oán, không nói mình đã làm gì, chỉ đắc ý ghẹo cô:

“Không còn cách nào, anh là yêu phi mà. Không được sủng ái thì còn gọi gì là yêu phi?”

Cố Lan Khê cố nén cười, rồi không nhịn được nữa, vừa cười vừa cù lét anh.

“Đắc ý thấy rõ nha! Em phải nghĩ cách trị anh mới được!”

“Một lời tốt đẹp ấm ba đông, lời ác làm người lạnh cả hè, em phải tiết chế chút, đừng nói quá đáng, không thì trái tim mong manh của anh sẽ chết trong đêm đông giá lạnh này!”

“Da gà da vịt em nổi hết rồi! Im ngay cho em nhờ!!”

“Đêm nay lạnh thật đấy, lại đây, anh ôm một cái cho ấm nào.”

Cố Lan Khê lại bật cười, để tránh bị anh ôm, cô chui từ đầu giường xuống tận cuối giường.

Truyện được dịch đầy đủ tại rungtruyen.com

Hai người như hai đứa trẻ to xác, chui tới chui lui trong chăn, một người chạy, một người đuổi.

Cũng may sau khi cưới, Lục phu nhân đã đổi giường và chăn cho hai người, nếu không mà giường nhỏ hơn chút, chắc ngã xuống đất lâu rồi.

Đuổi một hồi, Lục Nam Đình cuối cùng cũng bắt được một chân cô, thấy cô còn định giãy, liền lật tung chăn ra.

“Em xem em kìa, cứng đầu còn hơn con lợn tết! Lúc nãy leo núi xong, mệt đến mức phải người khác cõng lên lầu, giờ lại nhảy tới nhảy lui. Đồ nói dối! Để xem anh có ăn thịt em không!”

Thấy anh sắp nhào tới, Cố Lan Khê cười đến không thở nổi, lăn một cái né khỏi tay anh, tăng tốc bò về phía cuối giường. Ai ngờ sức mạnh quá đà, “rầm” một tiếng, cô đập đầu vào thành giường, đau đến mức nước mắt trào ra.

Sợ cô ngủ không ngon trong không gian lạ, nên lúc sắp xếp lại phòng này, Lục phu nhân đã chuẩn bị cho cô một chiếc giường có khung.

Kéo rèm xuống, nằm bên trong cảm giác rất an toàn.

Nhưng hai đầu giường đều có tấm chắn rất chắc chắn, mà một khi đập đầu vào thì… đúng là đau đến muốn khóc luôn.

Lục Nam Đình bị dọa một trận, vội vàng chạy tới xem.

Chỉ một lúc sau, trên trán cô đã sưng lên một cục to tướng.

Còn Lục phu nhân thì mấy hôm nay bận chuẩn bị quà Tết cho người thân, lúc này đang ở dưới lầu chia mớ hải sản mới mua về. Nhìn thấy con trai lao thẳng xuống bếp như bay, bà giật nảy mình!

“Làm sao thế?”

“Có túi chườm lạnh không?”

“Túi chườm? Có chuyện gì vậy?”

“Lúc nãy không cẩn thận, đầu đập vào thành giường, sưng một cục rồi, phải chườm đá ngay.”

Lục phu nhân vội chạy lại: “Chóng mặt không? Có buồn nôn không? Con làm sao thế hả? Sao lại bất cẩn vậy!”

“Không sao đâu ạ, không sao.”

Đang luống cuống thì thấy cậu con trai út cầm túi đá quay lại, chẳng nói chẳng rằng mà chạy vù lên lầu.

Lục phu nhân: “…”

Sợ hai vợ chồng son không biết chừng mực, bà vội đặt đống hải sản dang dở xuống rồi theo sau lên lầu.

Hai đứa trẻ khoẻ như trâu, phòng lại ngay cạnh cầu thang, mà Cố Lan Khê lại thích đi thang máy hơn.

Lục phu nhân lên lầu nhanh như gió, đến trước cửa phòng hai đứa, bà gõ cửa rồi mới lớn tiếng hỏi:

“Có chóng mặt không? Có buồn nôn không?”

Bà không hỏi ai bị đụng đầu, quả nhiên vừa dứt lời thì tiếng Cố Lan Khê vang lên đầy ngượng ngùng:

“Không sao đâu mẹ, con không cẩn thận thôi, chỉ trầy nhẹ ngoài da, nghỉ chút là ổn ngay.”

Lục phu nhân cũng không hỏi thêm gì, chỉ dặn đi dặn lại rằng nếu thấy khó chịu thì phải đến bệnh viện ngay. Nói xong, bà xoay người xuống lầu, điềm nhiên như thể chưa từng lên đây.

Vì chuyện này, Cố Lan Khê sau đó ngại đến mức không dám nhìn thẳng Lục Nam Đình.

Tắt đèn rồi mà cô vẫn nhìn điện thoại, Lục Nam Đình cảm thấy kỳ lạ, liền lặng lẽ ghé qua xem.

Thế rồi anh tận mắt chứng kiến… cái tên lưu trong danh bạ của mình, từ “Tiểu Gấu Trúc” đổi thành “Buff giảm trí”.

protected text

Suy nghĩ hồi lâu, anh mới nghiêm túc góp ý: “Buff là trạng thái tăng cường, em phải dùng là debuff mới đúng.”

Thôi xong, đến NPC di động còn phân biệt không rõ thì lẫn lộn buff với debuff cũng là điều dễ hiểu.

Cố Lan Khê tự thấy nhục, trùm kín người trong chăn như muốn biến mất khỏi thế giới.

Ngày qua ngày, đúng là chẳng thể yên ổn nổi một giây nào.

Cuộc sống vốn đang trật tự đâu ra đó, từ khi có thêm một người như thế, bỗng chốc biến thành hỗn loạn, cảm giác như chuyện gì cũng có thể xảy ra bất cứ lúc nào.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu