Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Tác giả : 33 Độ

Chương 441: Tôi là một chàng trai trẻ tuổi như vậy mà

“Bảo bối ơi~ em dễ thương quá đi mất!”

So với cô ta, Cố Lan Khê rõ ràng thông minh hơn không biết bao nhiêu lần. Nhưng vì thực lực vững vàng, nên cô không cần phải chơi chiêu để đạt được điều mình muốn—từ cách cô làm việc là đủ thấy. Đôi khi còn hơi thô bạo nữa kìa, chứ không như Trần Lôi, toàn đầu óc tính toán, thủ đoạn đủ kiểu, nhiều lúc còn chẳng dám ngẩng đầu nhìn người khác.

Chính vì Cố Lan Khê có chút thiện cảm, nên ngay lần gặp thứ hai mới chủ động bắt chuyện với cô.

Điểm này, Trần Lôi đương nhiên cảm nhận được.

Cố Lan Khê là một trong những “cái đùi to” nhất trong giới, đã thế lại còn là kiểu người thẳng thắn, nên Trần Lôi biết rõ, chỉ cần không có ý xấu, thì cũng chẳng phải sợ bị chơi xấu sau lưng. Gặp được người như vậy, dĩ nhiên phải tranh thủ bắt chuyện thêm mấy câu.

Trần Lôi khẽ nhếch môi đỏ mọng, nhướng đôi mắt đào hoa, khoác tay Cố Lan Khê, dính lấy cô, định buông thêm vài câu chọc ghẹo. Ai ngờ vừa mới hé miệng thì thấy Lục Nam Đình—ngồi cách hai ghế, đang cúi đầu chơi điện thoại—đột ngột ngẩng đầu, nheo mắt lại, lạnh lùng lườm cô một cái.

Trần Lôi hiểu ngay.

Vừa buồn cười vừa tức, nhưng vẫn lập tức buông tay, trượt người nhận lỗi nhanh như chớp:

“Đừng lườm nữa! Tôi còn thẳng hơn cả ống thép! Chỉ là câu cửa miệng thôi, không có ý gì đâu! Đừng hiểu lầm!”

Lục Nam Đình bày ra biểu cảm kiểu “biết điều đấy”, gật đầu một cách kiêu kỳ rồi cúi xuống tiếp tục nghịch điện thoại, không thèm quan tâm nữa.

Ra ngoài thì giả vờ lạnh lùng, chứ bên trong trẻ con muốn chết—Cố Lan Khê nhìn anh, bật cười lắc đầu, rồi quay sang Trần Lôi, bất lực thở dài:

“Chị nói chuyện có thể bớt sốc được không? Mỗi lần mở miệng là y như dọa người té ghế.”

Trần Lôi bắt chéo chân, lắc nhẹ đôi chân dài thon thả, không hề giấu diếm tâm trạng hả hê:

“Chị cố ý đấy, chọc em giật mình nhìn dễ thương lắm.”

Thế là hết chuyện để nói thật rồi.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Cố Lan Khê âm thầm hối hận vì đã bắt chuyện, định đứng dậy thì lại bị Trần Lôi kéo lại: “Nói chuyện tí đi? Một mình buồn chết luôn, hiếm lắm mới gặp người quen.”

Bên Trần Lôi cũng có vài nhân viên đi cùng. Quản lý của cô, Cố Lan Khê từng gặp qua, nhưng thấy hai người đang thì thầm to nhỏ, mọi người chỉ chào hỏi xã giao rồi để yên, không chen vào.

“Nói gì bây giờ?”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Nói thật thì hai người cũng không thân thiết lắm, Cố Lan Khê chỉ đơn giản là đánh giá cao người như Trần Lôi—vừa có tham vọng, lại biết tiến lùi đúng lúc.

“Nếu chị nhớ không lầm, đây là lần đầu tiên em dự Tuần lễ thời trang đúng không? Để chị chia sẻ chút kinh nghiệm, biết đâu có ích. Dù sao chị cũng lớn hơn em vài tuổi, nếu em nhớ chị chút xíu thôi, thì chị cũng lời to rồi.”

“Vậy thì em xin lắng nghe.”
TruyenLau
Cố Lan Khê ngoan ngoãn nghiêng người qua, nghe cô nàng thì thầm truyền kinh nghiệm.

“Phải trao đổi kỹ trước, đừng để chênh lệch ngôn ngữ gây ra hiểu lầm. Ví dụ, có phòng hóa trang riêng không? Có xe đưa đón không? Giờ giấc, vị trí ngồi cụ thể ra sao? Đừng tới nơi rồi mù tịt.”

Lục Nam Đình có nhiều thương hiệu đại diện, phải xem ba show, còn Cố Lan Khê chỉ định dự show kết hợp giữa Cực Cảnh với một thương hiệu thời trang lâu đời khác.

Vì cô không thích làm nền, không muốn góp mặt ở những show không liên quan đến mình.

“Cảm ơn chị, chị Mai Tuyết mảng này khá dày dạn, em rất yên tâm.”

Dù Tiêu Hàn có “lắm chiêu” đến đâu, thì làm việc lâu năm, đi show nước ngoài không phải chuyện hiếm. Mai Tuyết có kinh nghiệm, cô chẳng cần lo lắng gì thêm.

“Cũng đúng. Nhưng mà cũng đừng giao hết rồi không hỏi han gì nhé.”

Nói đến đó thì dừng, nói nhiều lại thành châm ngòi ly gián.

Cố Lan Khê nhìn cô một cái thật sâu, nghiêm túc nói cảm ơn.

“Còn nữa, nếu gặp sao ngồi cạnh hoặc tổng biên tập gì đó, chào hỏi là được, đừng tỏ ra quá thân thiết, dù có là idol của mình cũng vậy. Ở Paris Fashion Week, người Pháp nhiều, nên học vài câu tiếng Pháp thông dụng…”

Rõ ràng khoản này Trần Lôi không giỏi lắm. Vừa nói vừa rút từ túi ra quyển sổ nhỏ xíu, chia sẻ mấy mẫu câu “vạn năng” mà mình cất công ghi chú.

Cố Lan Khê nhìn góc nghiêng của cô, nghe cô truyền lại kinh nghiệm một cách nghiêm túc, cảm thấy cô thật đáng yêu.

Nhưng cô không khoe rằng mình nói tiếng Pháp lưu loát, chỉ ngoan ngoãn gật đầu tiếp nhận.

Lúc người ta đang đói, đừng có nhai nhóp nhép trước mặt họ.

Khi đối diện với thiện ý, Cố Lan Khê luôn biết giữ chừng mực, không làm người khác thấy ngại.

“Chuẩn bị mấy bộ outfit rồi? Tốt nhất là mang dư ra một hai bộ đề phòng bất trắc. Phụ kiện cũng phải để ý, đừng để bị dính hàng đối thủ, tốt nhất nên mặc đồ do bên brand cung cấp.”

“Cái này cũng chuẩn bị hết rồi.”

“Em đã tìm hiểu chủ đề show lần này chưa? Nếu gặp designer ở hậu trường, nên khen vài câu, không nhiều quá cũng không ít quá, quan trọng là phải khen đúng chỗ. Tuy hơi gượng vì không quen, nhưng mặt dày tí là được.”

Cố Lan Khê nghe chăm chú, biết rõ những điều này là trải nghiệm thực tế quý giá, nên cũng chủ động khoác tay cô nàng.

“Chuyện xin contact thì đừng hỏi trực tiếp, lỡ bị từ chối thì quê lắm. Nếu có ai hứng thú, đợi show kết thúc, để quản lý chủ động liên hệ. À, về nước nhớ gửi ảnh chỉnh sửa kỹ cho brand. Trên thảm đỏ đừng lôi điện thoại ra, selfie nhìn kém sang lắm, chụp đủ ở khách sạn rồi hãy đi ra…”

Cố Lan Khê nghe đến mê mẩn, vô tình mà đã tám với cô hơn hai mươi phút.

Tới khi trợ lý của hai người bưng bình nước tới, ra hiệu nhắc nhở, Cố Lan Khê mới sực nhớ ra thời gian.

Dịch và biên tập bởi Rừng Truyện!!!

Cô cầm ly nước, nhấp hai ngụm nhỏ, vừa ngẩng đầu đã thấy Lục Nam Đình đang nhìn sang với vẻ mặt… tủi thân.

Trần Lôi muốn cạn lời đến nơi, thấy mình nói cũng kha khá rồi, bèn phẩy tay ra hiệu cho Cố Lan Khê mau quay lại:

“Em không đi thì anh chàng họ Lục sắp dùng ánh mắt giết người rồi đấy.”

Bị chọc ghẹo suốt mấy lần liền, Cố Lan Khê cạn lời: “Chị mà ghen tỵ thì cưới quách đi, rồi cũng có thể đường đường chính chính mà ‘nhìn’.”

Trần Lôi thở dài, khoát tay: “Đi nhanh đi.”

Làm diễn viên nữ mà còn muốn lấy chồng sớm á? Phải nghĩ quẩn cỡ nào mới chọn cưới khi còn trẻ?

Chưa đến 30 đã kết hôn, là vì vai nữ chính diễn đủ rồi, hay vì làm đại diện thương hiệu xa xỉ đã không còn quan trọng nữa?

Cố Lan Khê quay lại ngồi cạnh Lục Nam Đình, vươn cổ nhìn vào điện thoại anh: “Anh đang xem gì mà lâu vậy?”

Vừa dứt lời, Lục Nam Đình đã đưa luôn điện thoại cho cô.

Cố Lan Khê nhìn kỹ—là tài khoản phụ trên Douyin của anh.

Khoảng nửa tiếng trước, anh vừa đăng clip kèm caption:

【Có người nói, không hiểu sao một thằng trai trẻ như tôi, cả ngày trong đầu nghĩ gì. Vậy các bạn nghĩ tôi đang nghĩ gì?】

Phần bình luận thì đồng loạt, y như copy paste, mỗi tài khoản một ID nhưng đều cùng một câu:

【Biết anh có vợ rồi, im đi!】

Cố Lan Khê nhịn không được bật cười.

Cười xong liền đập nhẹ một cái: “Cái tài khoản này cũng hơn ba vạn fan rồi đó, đừng có đăng gì nữa.”

Đã xác nhận tài khoản dùng số điện thoại của anh, lỡ mà đăng gì lỡ tay, bị ai soi được thì phiền phức to.

Thấy cô lo, Lục Nam Đình thở dài, cất điện thoại, đan mười ngón tay vào tay cô, im lặng nghịch tay cô.

Cho đến khi lên máy bay, có vẻ đã suy nghĩ kỹ, Cố Lan Khê tận mắt thấy anh lần lượt xem lại từng video trong tài khoản, chụp màn hình, tải về rồi dứt khoát xóa tài khoản.

Dứt khoát đến mức khiến người ta không khỏi bất ngờ.

Lục Nam Đình nhỏ giọng giải thích: “Anh biết em nói đúng, cẩn thận vẫn hơn.”

Ngày xưa lập tài khoản phụ chỉ vì có quá nhiều điều muốn nói mà không có ai chia sẻ.

Giờ Cố Lan Khê luôn ở bên anh, những cảm xúc tiêu cực khi cô vắng mặt, đương nhiên cũng không còn nữa.

Giữ cái tài khoản đó lại cũng chẳng ích gì.

Chưa kể bây giờ dân mạng giỏi lắm, lỡ một ngày nào đó hệ thống lỗi, mấy clip giấu kín bị lộ ra thì xấu hổ biết bao.

Hai người rì rầm nói chuyện một lúc, Lục Nam Đình buồn ngủ, đeo bịt mắt nằm ngủ.

Cố Lan Khê quay đầu nhìn sang đối diện—Nghê Băng Nghiễn đang cúi đầu viết như bay.

Mắt cô tinh, hơi nghiêng đầu là nhìn được đại khái.

À há, nghe xong phần nghe tiếng Pháp xong rồi, giờ lại ngồi viết thư tiếp.

Quả nhiên là “cần câu cá” chuyên nghiệp, tâm trí vững thật sự.

Cố Lan Khê nhiều lúc nghi ngờ chị này luyện được tuyệt chiêu “mông sắt”, ngồi yên mãi không mỏi.

Vì là thư riêng nên cô không tò mò nữa, cất sự hiếu kỳ, không nhìn sang nữa.

Mở túi xách, lấy một quyển tạp chí chuyên ngành mới ra đọc nghiêm túc.

Dù từ bỏ nghiên cứu khoa học, nhưng Cố Lan Khê vẫn luôn quan tâm đến các bước tiến của ngành.

Đặc biệt là những thứ tiên phong trong công nghệ.

protected text

Trần Lôi ngồi hàng ghế sau, tiện đi vệ sinh, lén liếc nhìn hai người đang làm gì, thầm thở dài một tiếng.

Về lại chỗ ngồi, cô lập tức đắp một miếng mặt nạ siêu đắt, nhắm mắt lại, để tinh chất thấm dần.

Não đã đơ rồi, thì ít nhất phải giữ được cái mặt.

Làm ngành khác thì thôi, chứ trong giới này, “mặt còn thì giang sơn còn” là chân lý.

Chỉ cần mặt chưa xuống cấp, dù có sa cơ lỡ vận đến đâu, vẫn còn đường kiếm cơm.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu