Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Tác giả : 33 Độ

Chương 392: Nhớ nhà

Hoặc cũng có thể do ban ngày trò chuyện, nhắc đến năm mười bảy tuổi.

Đêm đó, Cố Lan Khê mơ một giấc mơ.

Trong mơ, Lục Nam Đình rủ cô đến quán bar, xem một buổi biểu diễn.

Đó cũng là lần đầu tiên Cố Lan Khê thực sự được xem Lục Nam Đình biểu diễn.

Thiếu niên mười bảy tuổi thích làm màu, hay ngẩng cằm nói chuyện với người khác bằng giọng điệu có phần bất cần.

Nói năng thì cực kỳ ngắn gọn, có thể ít từ là ít từ, tuyệt đối không dài dòng văn tự.

Nhưng khi đứng trước cô, Lục Nam Đình lại rất hay cười, cũng rất lắm lời.

Lắm đến mức, mỗi lần lên lớp, cô phải nhắc kỷ luật vài lần, bảo anh đừng phí thời gian học hành quý báu, anh mới chịu ngoan ngoãn ngồi nghe giảng đàng hoàng.

Khi đó, vóc dáng anh mảnh khảnh hơn bây giờ nhiều, mang theo nét non nớt và sức sống đặc trưng của tuổi thiếu niên.

Vì vẻ ngoài quá đẹp trai, thỉnh thoảng Cố Lan Khê còn thấy anh giống con gái.

Tất nhiên, cái suy nghĩ không lịch sự đó đã hoàn toàn biến mất, từ sau khi cô bắt gặp một cậu con trai tỏ tình với anh, rồi bị anh đánh cho mặt mũi bầm dập như hoa đào nở.

Mùa đông năm đó, cô bắt đầu thường xuyên ra vào nhà họ Lục.

Phòng của Lục Nam Đình là kiểu phòng suite, bên trong là phòng ngủ, bên ngoài là phòng học, có một chiếc bàn dài thật dài.

Khi học kèm, anh thường ngồi phía bên trái. TruyenLau

Lúc nghe giảng, anh thích chống cằm, nghiêng người lên bàn, cúi người từ từ cho đến khi ánh mắt ngang bằng với Cố Lan Khê, rồi đôi mắt sáng rực nhìn cô, khóe miệng cong cong, nghiêm túc gọi một câu:

“Cô Cố.”

Phần lớn thời gian, anh chỉ bảo là mình nghe không hiểu.

Mỗi lần như vậy, Cố Lan Khê sẽ cầm một cây gậy nhỏ, ngồi nghiêm chỉnh cách anh khoảng một thước, chỉ vào đề thi trên bàn, kiên nhẫn giảng giải bằng giọng dịu dàng. TruyenLau.com

Nhưng cũng có ngoại lệ.

Thỉnh thoảng anh sẽ kêu khát, kêu đói, nhấn chuông gọi dì mang đồ ăn, rồi nài nỉ cô cùng ăn uống với mình.

Có lúc lại kể mấy chuyện mình gặp phải, hoặc những tin đồn nghe được, nhất quyết đòi “giải lao giữa tiết”.

Cố Lan Khê là người có ý thức thời gian rất cao, vì hoàn cảnh gia đình, cô cũng chẳng mấy mặn mà với chuyện yêu đương hay kết hôn.

Cho nên dù Lục Nam Đình đẹp trai, thích cô ra mặt, gia thế cũng tốt, nhưng cô chưa từng động lòng. Đọc truyện tại TruyenLau.com

Mỗi lần bị ngắt quãng, thứ duy nhất cô thấy là sự khó chịu khi phải kéo dài thời gian làm việc.

Mùa đông trời tối sớm, chỉ cần Lục Nam Đình lê la thêm chút, lúc tan học dễ trùng với giờ cơm nhà họ Lục.

Rồi Lục phu nhân lại thân thiết gọi bằng giọng quê nhà:

“Mãn Mãn bảo bối, ở lại ăn tối nha con~”

Có lẽ do thiếu thốn tình thương từ nhỏ, Cố Lan Khê rất khó cưỡng lại sự tử tế của những phụ nữ lớn tuổi.

Mỗi lần như vậy, cô đều không kìm được mà gật đầu.

Ăn cơm xong thì trời đã tối hẳn.

Lục Nam Đình sẽ hào hứng tiễn cô ra ga tàu điện ngầm.

Nhà họ Lục cách trường không gần lắm, nhưng đi bộ tầm hơn cây số là có ga. Lên tàu, chỉ cần đổi chuyến một lần là về được đến cổng Đông Đại học A.

Cố Lan Khê biết rõ anh cố tình dây dưa chỉ vì muốn ở bên cô thêm chút nữa.

Những chiêu trò này, mấy cậu con trai từng theo đuổi cô dùng qua không biết bao nhiêu lần.

Nhưng chàng trai cool ngầu này lại giả vờ như chẳng nghe thấy lời từ chối của cô.

Nghĩ đến mức lương cao, mỗi lần cô lại tự nhủ “khách hàng là thượng đế”, đeo balo đi trước, Lục Nam Đình đút tay vào túi, lười nhác ngân nga mấy giai điệu chẳng ra bài hát gì, lững thững theo sau.

Anh hồi đó đã rất cao, cái bóng kéo dài còn hơn cả cô.

Dưới ánh đèn đường, bóng hai người đổ dài, lúc giao nhau, lúc lại tách ra theo từng khúc ngoặt và ánh sáng.

Hồi đó, chỉ nhìn cái bóng hai người thôi, anh cũng có thể nhìn rất lâu…

Ngày tháng cứ thế trôi, chẳng mấy chốc đến cuối năm.

Một người bạn mở tiệc countdown tại quán bar, mời Lục Nam Đình đến biểu diễn.

Truyện được dịch bởi team rừng truyện chấm com!!!

Mười bảy tuổi, nhờ ngoại hình nổi bật, khả năng hát nhảy chắc tay và tài năng xuất sắc, anh đã có chút danh tiếng trong một nhóm nhỏ.

Fan yêu cầu nhiệt liệt, người bạn kia cũng hết cách, bèn chạy đến nhà họ Lục năn nỉ mãi mới được đồng ý lên sân khấu một lần.

Thế là, hôm countdown, sau giờ học kèm, Lục Nam Đình tiễn cô đến ga tàu điện ngầm, nhưng không để cô về luôn mà đi theo lên tàu, nói muốn đưa cô đến một nơi.

Dĩ nhiên cô không muốn “tăng ca”, nhưng Lục Nam Đình lại túm lấy vai cô, hơi cúi người, giọng đáng thương:

“Cô Cố, dạo này em học hành siêu nghiêm túc, tiến bộ rõ rệt luôn. Em thấy em rất cần được thư giãn một chút, như vậy mới chuẩn bị tốt hơn cho đợt học tiếp theo, cô thấy đúng không?”

Cố Lan Khê thừa biết cậu ta đang giở trò, nhưng ánh mắt long lanh như cún con kia khiến cô không thể nói “không”.

Hơn nữa, lời Lục Nam Đình nói cũng rất có lý.

Cô tự lập từ năm mười hai tuổi, lúc khó khăn nhất còn từng giành bánh mì với chó hoang, một hộp hủ tiếu xào phải chia làm hai bữa ăn – mùa hè thì một bữa nóng, một bữa thiu; mùa đông thì một bữa nóng, một bữa lạnh…

Cô có thể không nể mặt người, nhưng không bao giờ ngu đến mức làm khó chính mình – nhất là về tiền.

Phải biết, trong hợp đồng đã ghi rõ: chỉ cần Lục Nam Đình đỗ được vào ngôi trường mục tiêu, cô sẽ nhận được một khoản tiền thưởng rất lớn!

Nên sau khi phân vân vài giây, cô đành đi cùng Lục Nam Đình lên tuyến tàu khác.

Sau đó, hai người đến quán bar lần đầu tiên gặp nhau.

Cả hai đi cửa sau vào, ông chủ tóc nhuộm vàng chóe, cười toe toét chào cô “Cô Cố~”, lễ phép cực kỳ.

Còn có một đám trai xinh gái đẹp, đa số cùng một giới, thấy cô đi cạnh Lục Nam Đình, mặc áo phao dài màu đen đơn giản, áo len cổ lọ trắng, đeo balo không có nhãn hiệu gì nổi bật, không một ai tỏ ra coi thường cô cả.

Mọi người chỉ tò mò nhìn cô, như thể vừa thấy được một nữ chiến binh thực thụ từng đi giết rồng trở về!

Rồi từng người lần lượt bước tới, lễ phép giới thiệu bản thân.

Nhưng còn chưa kịp ai đó bắt tay với cô, thì Lục Nam Đình đã nhanh tay kéo cô lại, nói như thể cực kỳ chính đáng:

“Đám fan biết anh tới đây, đang cuồng loạn lắm rồi đấy. Cô Cố, anh phải đi thay đồ diễn, còn phải trang điểm nữa. Cô nhất định phải đứng ở cửa canh giúp anh. Lỡ lúc thay đồ mà bị ai sàm sỡ thì… anh sống không nổi đâu!!”

Nói xong, mặc kệ ánh mắt há hốc của mọi người xung quanh, anh kéo cô đi thẳng.

Tay Lục Nam Đình rất to, rất ấm. Tay cô thì nhỏ hơn nhiều, lúc nào cũng mềm mại ấm áp.

Lần đầu hai người nắm tay nhau, bước đi dọc theo hành lang tối mờ, lòng bàn tay Cố Lan Khê bất giác đổ mồ hôi.

Khi vào đến phòng nghỉ, Lục Nam Đình không vội vào thay đồ, mà trước tiên lấy balo trên lưng cô xuống, cởi áo khoác ngoài của cô, gấp gọn lại, cùng nhau cho vào tủ đồ. Sau đó móc từ túi ra một ly sữa tươi nóng đã được niêm kín, cắm ống hút đưa cho cô, bảo cô ngồi đợi ở đó.

Thấy cô gật đầu đồng ý, anh mới vén rèm bước vào phòng thay đồ bên trong.

Lúc đó, trong đầu cô toàn là một câu hỏi: “Ly sữa này ở đâu ra vậy trời?”. Đến khi Lục Nam Đình thay xong bộ đồ diễn lấp lánh đi ra, cô mới chợt nhận ra — tên này đúng là sợ cô chuồn mất nên mới lôi cô theo sát như hình với bóng.

Còn chuyện lúc nãy, chắn chắn là vì ghen nên mới không cho mấy cậu kia bắt tay với cô.

Hôm đó đã mấy ngày trôi qua kể từ lần tỏ tình vào lễ Giáng Sinh, tâm tư của Lục Nam Đình cũng xem như đã rõ ràng.

Nghĩ đến đó, cô không khỏi cảm thấy hơi ngại.

Lục Nam Đình lại tưởng cô thấy nóng, còn hỏi: “Để tiện cho mọi người nhảy múa, ở đây bật sưởi mạnh lắm, em có muốn cởi áo len ra không?”

Thấy cô lắc đầu, anh mới nắm tay dắt cô ra ngoài.

Cái tên nhỏ mọn này, không muốn cô ngồi cạnh người khác, vậy là tốn công tốn sức kiếm được một chiếc ghế tựa bọc satin dành cho một người.

Đến khi tiếng nhạc dạo vang lên, Lục Nam Đình xuất hiện ở giữa sân khấu, lúc này cô mới phát hiện — chỗ ngồi của mình chính là chính diện sân khấu.

Mùa đông năm mười bảy tuổi ấy, cậu con trai lớn xác này cố tình đeo bám, nũng nịu, giả vờ tội nghiệp, chẳng qua chỉ để dẫn cô gái mình thích đi xem mình biểu diễn.

Tiện thể — cùng nhau đón năm mới.

Cô ngồi ở vị trí đẹp nhất, đắm chìm trong những ánh nhìn trêu chọc từ bạn bè Lục Nam Đình đang ngồi ở hai bên phòng VIP, lặng lẽ nhìn người trên sân khấu.

Màn biểu diễn hát – nhảy của Lục Nam Đình, ai xem một lần cũng dễ sa vào mê mẩn rất lâu.

Cố Lan Khê cũng không ngoại lệ.

Khi tiết mục kết thúc, tiếng reo hò vỗ tay vang dội!

Cố Lan Khê ngồi giữa đám đông, nhẹ nhàng mỉm cười.

Đó là lần đầu tiên, cô rung động vì Lục Nam Đình.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu