Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Tác giả : 33 Độ

Chương 473: Vô Pháp Vô Thiên

Ngày Cố Lan Khê từ Tây Bắc trở về, Thượng Hải đang mưa như trút.

Một giây trước, cô còn mặc nguyên một cây đen, mang theo áp lực mệt mỏi sau một tuần chạy quay cật lực, vừa bước ra từ lối VIP, giây tiếp theo đã bị Lục Nam Đình bất ngờ lao tới nhấc bổng lên, rồi hôn “chụt” một cái rõ to lên trán.

“Em mệt rồi đúng không? Có đói không?”

Lục Nam Đình rất thích kiểu hôn như thế – không mang chút dục vọng nào, chỉ đơn thuần là yêu – hôn lên trán, khóe mắt, giữa lông mày… từng cử chỉ nhỏ đều chứa đầy yêu thương.

Cố Lan Khê không ngờ anh đến đón mình, giật mình đến nỗi rơi cả mũ lưỡi trai, nhận ra là anh thì lập tức vui mừng ôm cổ anh, hai chân quặp lấy eo anh, như con bạch tuộc, dính chặt lấy không buông.

Lục Nam Đình bật cười, dụi mặt vào hõm cổ cô.

Sống mũi cao chạm vào làn da mềm mịn bên tai cô, hai người cảm nhận rõ nhiệt độ của nhau và mùi hương quen thuộc, cảm giác mãn nguyện lập tức dâng lên từ đáy lòng.

Áp lực u ám tan biến ngay, đôi mắt bừng sáng, khuôn mặt rạng rỡ nở nụ cười, Cố Lan Khê không trả lời câu hỏi của anh mà ngược lại hỏi:

“Không phải đang tập dượt à? Sao có thời gian tới đón em?”

Cô vừa kết thúc một tuần quay liên tục, rốt cuộc cũng được nghỉ một ngày. Biết anh đang bận luyện nhảy với nhóm biên đạo, cô không muốn để anh mệt thêm nên bay thẳng về Thượng Hải, dự tính tối mai mới về lại Hoành Điếm.

“Anh nhớ em không chịu nổi, tập trung luyện nên kết thúc sớm, chạy đến đón em luôn.”

Lục Nam Đình nhỏ giọng trả lời, biết cô không thích than mệt nên cũng không nhắc nữa, chỉ hỏi lại: “Đói không? Anh đưa em đi uống canh.”

Các nhân viên đều đang đợi, hai người ôm nhau một lát, nói vài câu là Cố Lan Khê xuống đất.

Cô nắm tay anh lên xe, tươi rói hỏi: “Canh gì vậy?” TruyenLau.com

Cố Lan Khê rất thích uống canh, mà cô vừa ở Tây Bắc cả tuần, cả người khô khốc như cái bánh đa, đang cần một bát canh để làm dịu cái hồn khô héo.

Nghe anh nói thế, cô vui ra mặt.

“Canh nấu bằng nồi đất, mỗi loại chỉ một hũ nhỏ thôi, hai đứa mình chia ra uống, vậy em có thể nếm được nhiều loại.”

Một món ăn đúng ý còn hơn cả bạc vàng, nụ cười trên mặt Cố Lan Khê càng rạng rỡ. Nguồn copy từ TruyenLau.com

“Hê hê, anh hiểu em quá rồi đó!”

“Cũng tạm thôi, vẫn còn nhiều chỗ phải cố gắng. Đồng chí còn phải tiếp tục nỗ lực!”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Thấy anh làm bộ khiêm tốn, Cố Lan Khê bật cười, chọc tay vào eo anh: “Nghiêm túc chút đi, đừng pha trò nữa.”

Lục Nam Đình không né, trực tiếp giữ tay cô lại, còn tiện tay giúp cô thắt dây an toàn.

Ngón tay cô có vết mới cắt da chết, chứng tỏ bên đó khô thật.

Anh mở hộc để đồ, lấy ra lọ kem dưỡng tay, vừa bôi cho cô vừa đắc ý tự khen:

“Có hiểu khái niệm ‘sense of humor’ không? Một loại thuộc tính siêu hiếm, chỉ có ở mấy ông chồng tốt đó!”

“Chưa chắc à nha, mấy anh lừa đảo chắc còn chuyên nghiệp hơn anh.”

Lục Nam Đình như gặp đại địch, lập tức cau mày: “Ai?”

Cố Lan Khê vô tội nhìn anh: “Thì mấy ‘anh lừa đảo’ chuyên gài bẫy tình cảm để moi tiền ấy.”

protected text

Lục Nam Đình trừng mắt liếc cô, ném luôn lọ kem vào hộc, kéo dây an toàn, còn né cô ra nửa gang tay, im như thóc.

Cố Lan Khê biết mình lỡ lời, cào cào đầu, muốn dỗ anh mà không biết dỗ sao cho đỡ vụng, đành vòng vo giải thích:

“Tối qua quay cảnh đêm, buồn ngủ quá nên mấy diễn viên ngồi tám chuyện, kể về một sao nữ bị lừa mất tám triệu, luống cuống quá nên báo công an. Dù đã xử lý khủng hoảng tốt, nhưng người trong giới ai cũng biết chuyện…”

Biết Lục Nam Đình vốn hay hóng hớt, suốt ngày kể mấy tin dưa cho cô nghe để chọc cô cười, nên cô mới moi hết mấy chuyện nghe được gần đây ra kể.

Nhưng anh vẫn lơ đẹp.

Tức công dỗ vợ, kết quả bị vợ lấy ra so với mấy tay lừa đảo, lại còn… thua kèo. Thật quá sức tổn thương!

Dịch và biên tập bởi Rừng Truyện!!!

“Em chỉ thấy mấy người đó đúng là ghê gớm, lên hẳn kế hoạch lừa đảo cá nhân hóa cho từng phú bà, trúng phát nào chắc phát ấy… Em chỉ cảm thán thôi, không có ý nói anh không tốt đâu, anh thật sự rất tốt mà…”

Thấy cô chớp mắt nhìn mình đầy đáng thương, Lục Nam Đình liếc cô một cái, từ mũi hừ ra tiếng rõ nhỏ, rồi bắt đầu mỉa mai:

“Một phát trúng? Ý là em cũng sẽ trúng à? Nhắc trước để anh còn đề phòng?”

Cố Lan Khê gãi cằm: “Ví dụ như… chồng em đang trong tay em chẳng hạn…”

Lục Nam Đình bật cười thành tiếng: “Cái đó không phải lừa nhé, là đe dọa thì có! Hơn nữa, với cái giá trị của anh, chắc em phải phá sản mới chuộc nổi người, em dám chuộc không?”

“Đương nhiên không, em đâu có dại.”

Thấy cô đáp gọn lỏn như thế, Lục Nam Đình lại hừ nhẹ, định nghiêm mặt nhưng không nén được cười.

“Yên tâm, anh đi đâu cũng mang theo vệ sĩ, tuyệt đối không để cho kẻ xấu có cơ hội đâu…”

Chưa nói dứt câu, phía trước đột ngột phanh gấp.

Chiếc xe phía trước là xe chở vệ sĩ, phía sau là xe của nhân viên, tổng cộng ba xe, xe họ ở giữa.

Hai người vốn có rất nhiều fan cuồng, ngày thường cũng bị đuổi theo mãi.

Hôm nay trời mưa đường trơn, lúc rẽ, xe của đám fan theo đuôi bám quá sát, không kiểm soát được tốc độ, trượt bánh rồi lấn làn, tông vào xe đi đầu.

Tài xế xe họ – lão Lý – phản ứng cực nhanh, lập tức đánh lái cho xe lên giải phân cách, ai dè xe phía sau cũng nghĩ như vậy.

Chiếc xe họ đang ngồi lao lên dải cây xanh, đâm phải một gốc mộc lan đang nở rộ mới chịu dừng lại, thì xe của nhân viên phía sau tông tới, làm xe họ lật nghiêng, kẹt giữa ba gốc cây.

Kính chắn gió chịu không nổi cú va chạm mạnh, vỡ tan tành, mảnh vụn văng khắp nơi, cửa xe cũng méo mó không thể mở được…

Cánh hoa trắng rơi lả tả xuống, túi khí bật ra, hai vợ chồng bị kẹt chặt trên ghế, không thể nhúc nhích.

“Cậu chủ? Hai người không sao chứ?”

Lão Lý quay đầu lại đầy khó nhọc, mặt mũi bê bết máu.

Có mảnh kính vỡ bắn trúng mặt ông, cắt ra mấy vết sâu.

“Tắt máy! Kéo phanh tay! Đây là khu trung tâm đông đúc, đừng hoảng!”

Xe bị lật nghiêng, cửa bên trái bị đè dưới đất, Lục Nam Đình nằm nghiêng, đầu choáng váng chưa kịp định thần. Cố Lan Khê nghiến răng tháo dây an toàn, vừa trấn an tài xế, vừa mở cửa bên mình, cố gắng bò ra ngoài.

Giữa đường trồng cây xanh, cây nhỏ thường trồng theo kiểu bố cục 3+2 để tạo cảm giác phân tầng. Những cây mộc lan ở đây đã nhiều năm tuổi, thân cây nào cũng to bằng miệng bát.

Cố Lan Khê nhất thời không thể dựng xe lại, bèn bò đến cửa xe, vươn tay kéo Lục Nam Đình ra.

Lục Nam Đình bị va chạm nên đầu óc còn mơ hồ, giờ mới tỉnh táo lại, tháo dây an toàn rồi chui ra ngoài.

Hai người động tác cực nhanh, sợ xe phát nổ hoặc cháy, liền lập tức đưa lão Lý ra khỏi xe.

Ba người vừa thoát hiểm, lập tức chạy dọc theo dải cây xanh một đoạn dài, lúc này mới cảm thấy toàn thân rã rời, ngồi phệt xuống thảm cỏ vừa mới chuyển sang xanh.

Bảo vệ và nhân viên đã xuống xe, có người đi kiểm tra tình hình thương tích của fan cuồng, có người gọi cảnh sát.

Mưa như trút, cả ba người ngồi bệt dưới nước, chẳng còn tâm trí quan tâm hình tượng nữa.

Cố Lan Khê lặng lẽ đội mũ lên, Lục Nam Đình lúc này mới ôm lấy đầu cô, siết cô thật chặt vào lòng.

“Có người đang chụp hình, đừng ngẩng đầu.”

Căn dặn xong, Lục Nam Đình lập tức quay đầu lại, lạnh lùng nhìn chằm chằm về phía đó.

Trời chiều u ám, mây đen vần vũ, mưa lớn tầm tã. Anh cứ thế ngồi bên mép bồn hoa, chân dài chống đất, ôm chặt vợ trong lòng, trông lạnh lùng đến tột cùng.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu