Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Tác giả : 33 Độ

Chương 332: Album mới

Khi Lục Nam Đình đến phòng thu âm thì còn chưa tới bảy giờ sáng.

Dù Cố Lan Khê không cho tiễn, nhưng trời còn chưa sáng, anh thật sự không yên tâm, vẫn cứ đi theo cô đến nơi.

Không muốn làm phiền tài xế chạy tới chạy lui, anh tiễn Cố Lan Khê đến điểm tập kết, tận mắt thấy cô lên xe buýt, còn chào hỏi với mấy người bạn của cô xong mới bảo tài xế chở mình đến phòng thu.

Trương Minh Viễn là một người quản lý cực kỳ có kế hoạch. Mỗi ngày Lục Nam Đình làm gì đều đã được anh ta sắp xếp kỹ lưỡng từ trước.

Hôm nay như thường lệ là ngày thu âm, bắt đầu chính thức từ mười giờ, đối với anh mà nói thì khá rảnh rỗi.

Album đầu tiên sau khi kết hôn, anh dự định sẽ thu mười ca khúc, lấy ý nghĩa “thập toàn thập mỹ”.

Hiện giờ đã sáng tác được hơn phân nửa, thu âm cũng xong một nửa rồi.

Cả đêm không ngủ, giờ mệt quá, Lục Nam Đình mở cửa phòng nghỉ riêng, khóa lại rồi ngả đầu ngủ luôn.

Đến giờ làm việc, nhân viên lần lượt đến, ai làm việc nấy.

Phòng nghỉ của anh có khóa vân tay, thường xuyên đóng kín, nên chẳng ai biết anh đã tới.

Mười giờ đến nơi vẫn chưa thấy bóng dáng đâu, Uông Giáp – nhà sản xuất – bắt đầu gọi điện cho anh.

Lục Nam Đình ngủ quá say, điện thoại để chế độ rung, gọi kiểu gì cũng không tỉnh, thêm vào đó phòng cách âm cực tốt nên bên ngoài không nghe thấy gì.

Không liên lạc được, Uông Giáp bèn gọi cho Trương Minh Viễn.

Lúc đó Trương Minh Viễn đang họp với thương hiệu đối tác, điện thoại rung liên tục, anh đành phải xin lỗi đối tác rồi vội vàng nghe máy.

“Chuyện gì thế?”

“Không thấy người đâu??”

Chỉ hai câu thôi mà phía đối tác đã bắt đầu lo lắng theo, chẳng dám có chút bất mãn nào.

Bây giờ Lục Nam Đình là “cây hái ra tiền” mà họ tốn bao công sức mới mời về được!

Nếu mà xảy ra chuyện gì thì biết làm sao đây?

Trương Minh Viễn nhanh chóng gọi điện cho Lục Nam Đình, tất nhiên là không bắt máy.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Không chỉ không bắt máy, Lục Nam Đình ngủ mơ mơ màng màng, thấy cái rung rung đó thật phiền, liền trở mình, vô tình đẩy luôn điện thoại xuống gầm giường.

Giữa mùa đông, dưới giường trải thảm dày, điện thoại rơi xuống chẳng phát ra chút âm thanh nào.

Trương Minh Viễn cau mày, gọi cho Cố Lan Khê.

Ai ngờ đúng lúc đó Cố Lan Khê đang đi xuyên hẻm núi, ở khu vực không có sóng, điện thoại cũng không gọi được. TruyenLau.com

Hết cách, Trương Minh Viễn đành phải gọi cho Lục phu nhân.

Lục phu nhân nghe điện thoại mà mơ hồ không hiểu gì.

“Mãn Mãn đi leo núi rồi, chẳng lẽ nó cũng theo đi à?”
TruyenLau
Nghĩ đi nghĩ lại thấy cũng có khả năng, bà vội đi kiểm tra camera xem có phải hai đứa ra khỏi nhà cùng nhau không.

Tin xấu là, đúng là đi cùng nhau thật. Tin tốt là chỉ có Cố Lan Khê đeo balo, còn Lục Nam Đình mặc đồ bình thường.

Bà lại gọi cho tài xế.

Sau khi xác nhận xong mới gọi lại cho Trương Minh Viễn:

“Tài xế nói nó đến phòng thu từ trước bảy giờ, chắc là đang tranh thủ ngủ bù đấy. Mãn Mãn hôm nay đi leo núi, nó dậy từ năm giờ để nấu bữa sáng cho con bé, chắc mệt lắm rồi.”

Thôi xong, Trương Minh Viễn tức đến nổi gân trán.

Anh bảo người lấy chìa khóa dự phòng.

Mở cửa ra, quả nhiên, ông chủ của họ đang nằm trong đó ngủ đến khò khò. Gọi mãi mới tỉnh, còn vừa ngáp vừa dụi mắt.

Trên mặt còn lộ chút mỡ béo trẻ con chưa tan hết, môi hơi chu ra, trông tội tội, ánh mắt vừa ngây thơ vừa đáng thương.

Anh có làn da trắng, chỉ cần thức đêm là lộ rõ liền.

Uông Giáp nhìn thấy mà không nhịn được: “Đêm qua đi trộm nhà ai đấy? Mặt mày như vậy mà đòi thu âm!”

Hai mươi hai tuổi, đúng là cái tuổi vừa đẹp.

Thỉnh thoảng sẽ lộ ra nét non nớt, nhưng khi ánh mắt sắc lại thì lại toát lên khí chất đàn ông.

Uông Giáp nói câu đó, Lục Nam Đình không vui, ánh mắt lạnh băng lia qua.

“Thôi được rồi, giờ hơn mười một rồi, tổ tông à, trưa nay muốn ăn gì? Ăn trưa xong rồi thu tiếp.”

Lục Nam Đình ngủ được vài tiếng, tỉnh dậy thấy ổn hơn nhiều, thử giọng cũng không sao, liền gật đầu.

Truyện được dịch bởi team rừng truyện chấm com!!!

“Tôi lên tìm chú tôi nói vài chuyện, ăn trưa xong quay lại.”

Nói xong liền rẽ vào nhà vệ sinh, rửa mặt xong còn không quên chỉnh lại tóc rồi mới đi lên tầng.

Lúc này Giang Diễn đang ngồi trong văn phòng trêu đùa bạn gái mới, vừa vỗ vào mông cô một cái, chuẩn bị nói gì đó thì cửa phòng bị gõ.

“Ai đấy?” – Giang Diễn cau mày hỏi, nhưng chưa nghe thấy trả lời thì cửa đã bị mở ra.

“Chú, ăn trưa chưa?”

Lục Nam Đình bước vào, mặt mày đầy vẻ u uất, rõ ràng trong lòng có chuyện.

Giang Diễn thở dài một hơi, đành phải đẩy bạn gái ra rồi đứng dậy.

“Đi thôi, muốn ăn gì?”

Trong phòng có người ngoài, tất nhiên ông không tiện hỏi thẳng cháu mình có chuyện gì.

Lục Nam Đình cũng không nói muốn ăn gì, chỉ nhắc: “Chiều phải thu âm.”

Giang Diễn lập tức ngồi xuống gọi điện cho đầu bếp công ty, dặn tự tay làm một suất đồ ăn bảo vệ cổ họng.

Bạn gái rất biết điều, chào Lục Nam Đình một tiếng rồi tự động rời đi, trước khi ra còn không quên đóng cửa lại.

“Cà phê sôcôla đừng đụng, rượu cũng tránh xa, kẹo bạc hà làm khô niêm mạc, chuối với đồ từ sữa sẽ khiến giọng bị đờm…”

Ba đứa cháu, thì thằng út này là dính ông nhất, nhỏ tuổi nhất, mà phòng thu lại nằm ngay dưới tầng công ty Tinh Quang, hai chú cháu quanh năm gặp nhau không biết bao nhiêu lần.

Nghe Lục Nam Đình bảo chiều thu âm, Giang Diễn không nhịn được bắt đầu dặn dò.

“Biết rồi~ Không được uống nước lạ, không ăn đồ bên ngoài, phải ăn lê chưng xuyên bối… Mà cháu không muốn ăn cá hồi với kiwi nữa đâu, hai tháng nay ăn đến phát ngán rồi.”

“Cá hồi giúp giảm sưng dây thanh, kiwi giúp phục hồi niêm mạc tổn thương, đều tốt cho cổ họng.”

Giang Diễn bảo anh ngồi xuống, hỏi: “Thu được mấy bài rồi?”

“Hôm nay là bài thứ năm. Thiết kế bìa làm tới đâu rồi?”

Studio của Lục Nam Đình chuyên về sản xuất âm nhạc, còn mấy việc lặt vặt như quảng bá, bán hàng… từ trước đến nay đều giao hết cho Tinh Quang lo.

“Chưa có kết quả đâu. Còn ba ngày nữa là tới hạn chốt. Lúc đó chú gọi cháu qua chọn.”

Đầu bếp còn đang nấu ăn, hai chú cháu liền qua sofa ngồi tán chuyện.

“Lịch bán rất chạy, ba mẫu đều in sẵn một triệu bản, kết quả vẫn có người đòi mua thêm. Mấy người dưới đề nghị in tiếp, chú không đồng ý.”

“Ừ, chiến lược khan hàng. Giới hạn một triệu bản thì vẫn là phiên bản giới hạn. Cháu biết.”

Chừng đó là đủ rồi, nếu in thêm mà không bán hết thì ngại lắm.

“Album thì giá cháu đè quá thấp. Photobook, postcard đều tính phí, lại còn cộng thêm phí ship. Theo kế hoạch của cháu thì gần như không có lời.”

Phí ship tính theo cân nặng, mà mấy thứ này lại mỏng manh, đóng gói phải cẩn thận. Cộng thêm mấy món phụ kiện nữa, chắc chắn không nhẹ.

Mà Lục Nam Đình thì còn không định làm bản giới hạn, nhìn kiểu đó là muốn fan ai cũng có một bộ.

Làm vậy nhiều khi cực mà chẳng được gì. Căng sức ra làm, cuối cùng không lời một xu, chưa kể còn bị chửi. Vậy thì vì cái gì?

“Album còn chưa xong, chưa cần vội. Giờ mới là ý tưởng ban đầu thôi, cụ thể thế nào đợi làm mẫu rồi xem lại sau.”

Giang Diễn xoa xoa cổ tay, thở dài: “Ừ, vậy cũng được.”

Muốn hỏi mấy câu về lịch trình công việc gần đây của Cố Lan Khê, nhưng nghĩ lại vẫn không mở miệng.

Không ngờ anh chưa hỏi thì Lục Nam Đình đã chủ động nhắc đến.

“Chú, chú giúp cháu phân tích thử, cô ấy nói vậy là thật hay giả?”

“Nói gì thật giả gì?”

Lục Nam Đình liền kể lại chuyện cái rubik.

“Chuyện này thì dễ quá mà? Chú tra lịch trình của cô ấy, mấy ngày đó có đúng là cô ấy ở đoàn phim không là biết liền. Nếu có thật thì chắc chắn nhân viên đoàn phim từng thấy cô ấy chơi.”

Nói rồi không nhịn được lườm anh một cái: “Cố tổng nhà cháu đã tốt với cháu như vậy rồi, có thiếu mỗi cái rubik đâu mà cháu cứ bắt người ta nửa đêm không ngủ vì nhớ cháu vậy hả?”

Giang Diễn là kiểu đàn ông trăng hoa đầy kinh nghiệm, tình trường đầy mình, trong khi Lục Nam Đình tuy lý thuyết thì biết nhiều nhưng thực chiến lại non tay.

“Chú không hiểu đâu.”

Lục Nam Đình lôi điện thoại ra, cúi đầu bắt đầu tra lịch trình, không nói thêm câu nào nữa.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu