Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Tác giả : 33 Độ

Chương 195: Làm việc tốt không để lại tên

#CốLanKhêCứuNgười đã lên hot search.

Người đầu tiên đăng chuyện này lên mạng là một dì lớn tuổi, nói giọng địa phương, hoàn toàn không biết Cố Lan Khê là ai, chỉ kể lại sự việc từ góc nhìn của người qua đường.

Cố Lan Khê lúc đó đang đẩy băng ca, bình tĩnh nắm lấy tay sản phụ. Bụng sản phụ nhô cao, nằm trên băng ca quay đầu nhìn cô suốt. Còn người đàn ông kia, đến bệnh viện là không nhịn nổi nữa, vừa chạy vừa khóc.

Dì ấy vừa quay video, vừa bình luận:

“Trời ơi Bồ Tát ơi! Vừa rồi bệnh viện Nhân Dân chuyển đến một cô gái, phần dưới đầy máu, chân con nít lòi ra rồi mà vẫn chưa sinh được! Nguy hiểm dữ lắm! Sinh con không thể tiếc tiền được, nhất định phải đi khám thai! Gặp tình huống thế này là phải mổ liền!”

Video rất ngắn, chỉ hơn hai chục giây. Dì ấy theo vào tận khu cấp cứu, chạy thêm chục mét theo hành lang, nhưng vì quá đông nên không qua được, thế là dừng quay.

Người dân phố thường như thế đấy, hay bàn chuyện người khác, đôi khi nói nghe cũng chướng tai.

Dù chẳng rõ đầu đuôi câu chuyện là gì.

Chỉ cần thấy gì là nói nấy, cảm thấy mình không thẹn với lòng là được rồi.

Video nổi lên vì có người thân của dì ấy nhận ra Cố Lan Khê nhìn quen quen, liền gửi video cho bạn học mình – người mê showbiz.

Bạn học đó không phải fan Cố Lan Khê, nhưng couple “Khê – Đình” dạo này hot quá, sáng nay còn lên hot search vì chiếc áo khoác, nên nhận ra ngay.
TruyenLau.com
Sau đó, người đó lại gửi video cho một bạn khác.

Bạn đó chính là Tiểu Nguyên Bảo.

Tiểu Nguyên Bảo xem xong lập tức trợn tròn mắt, nhanh chóng chia sẻ video vào group fan, siêu thoại và cả tài khoản cá nhân.
TruyenLau.com
Vậy là tin tức lan rộng.

Vừa nãy mọi người còn đang bàn tán chuyện hai vợ chồng hôm nay chia tay thế nào, cảm xúc ra sao, chưa được bao lâu thì Cố Lan Khê giữa đường đã gặp chuyện rồi.

Cảm giác ấy… sao mà nói nhỉ?

Cứ như là đang mở tea talk, vừa nhấm xong dĩa hạt dưa, lại được bưng ra thêm một đĩa cổ vịt cay.

Người đã có mặt sẵn, nhiệt độ cũng sẵn sàng, mọi người phấn khởi bảo: “Tiếp tục tám thôi!”
TruyenLau.com
Chỉ là một video hơn hai chục giây, chẳng đầu chẳng đuôi, lại còn nói giọng địa phương nghe chẳng rõ.

Mọi người tất nhiên phải đi tìm thêm “nguyên liệu”.

Rất nhanh sau đó, có người tìm ra được cả ảnh Cố Lan Khê ghé tiệm tạp hoá mua đồ.

【Nghe nói có đoàn phim đang quay ở huyện mình, mọi người nhìn thử xem có phải minh tinh đó không? Cổ đang mua đồ cho em bé nè!!!】

Cố Lan Khê vốn đã xinh đẹp, làm nghệ sĩ nhiều năm, gu thời trang cũng ngày càng lên, thần thái ngôi sao ngày càng rõ. Đứng giữa đám đông, cho dù chỉ là người qua đường lướt mắt cũng sẽ bị ánh nhìn của cô thu hút.

Người chụp cũng chẳng mê gì, nhưng từng xem phim nên thấy giống, liền chụp mấy tấm.

Từ lúc cô bước vào tiệm, đến khi ôm một đống đồ đi về phía khu cấp cứu, đều bị bắt trọn trong ảnh.

Vận may cũng tốt, vì Cố Lan Khê chỉ gửi đồ rồi rời đi, người đó còn chụp được cả ảnh chính diện.

Khi Cố Lan Khê phát hiện có người đang chụp trộm, lúc bước xuống cầu thang chỉ lạnh nhạt liếc qua một cái.

Ánh mắt ấy không vui không buồn, chẳng đoán được tâm trạng gì.

Ảnh đều có dấu thời gian, fan xem xong hơi thắc mắc: Em bé sinh ra chưa?

Sao cô ấy mua đồ rồi lại rời đi?

Fan không hiểu, nhưng fan có cách.

Lập tức gọi Tiểu Nguyên Bảo toàn mạng, bảo đi điều tra thực tế.

Vì hai người ở cùng thành phố, lại có tiếng là “có nội tình”, nên ba nhà fan hôm nay đều dậy rất sớm.

Rất nhanh, Tiểu Nguyên Bảo đã nhận được tin tức.

Cũng đúng dịp, người báo tin lại là y tá trong bệnh viện đó, dù không cùng khoa.

Hỏi một câu trong group đồng nghiệp, biết được Cố Lan Khê vừa mới đến, group đã nhốn nháo cả lên!

Chẳng bao lâu sau, mọi chuyện đã rõ ràng.

Bạn đang đọc truyện tại rungtruyen.com. Chúc vui vẻ!!!

【Nghe nói là Khê bảo đang trên đường quay về đoàn phim thì gặp gia đình này từ trên núi xuống, cô liền đưa họ vào viện. Cả nhà hoảng loạn, không mang túi sinh, cũng không có tiền, Khê bảo đã nộp luôn 15 ngàn viện phí, còn đi mua đồ. Thấy em bé sinh ra rồi, cô mới rời đi.】

【Hôm nay cô ấy có cảnh quay, nếu không cũng đâu cần dậy sớm vậy để quay về từ C thị. Xử lý xong việc là lại quay về phim trường tiếp.】

Cố Lan Khê đến huyện Khai Nguyên lúc hơn 7 giờ sáng, tức là ít nhất phải dậy từ sau 6 giờ.

Trừ phi có công việc, không thì không thể vội vã đến vậy.

Rất nhanh đã có người xác nhận điều đó.

【Vừa hỏi người quen trong đoàn, đúng là đã quay về, còn hóa trang xong xuôi, bắt đầu quay rồi.】

Mọi người đang tám, có người bỗng nhớ ra cái áo khoác đôi sáng nay vừa bàn đến, không nhịn được tiếc nuối:

protected text

【Nhưng là cứu được hai mạng người đó! Khê bảo chắc thấy xứng đáng lắm.】

【Vết máu giặt được mà? Đưa ra tiệm giặt nào chả xử lý được. Khê bảo không phải kiểu người xa xỉ, tui cược là cô ấy vẫn sẽ mặc tiếp.】

【Nhưng vấn đề là… áo đó không phải của cô ấy!】

【Ý gì đấy? Con trai tui tuy xuất thân danh gia vọng tộc, nhưng sống luôn tiết kiệm chịu khó mà? Nhìn đồ thường ngày mặc cũng đâu có phô trương gì.】

【Bệnh viện đông người quá, Khê bảo làm xong là rời đi luôn, chắc cũng không muốn gây náo loạn. Thật sự là cô gái tốt bụng và dịu dàng!】



Trong lúc mọi người đang khen ngợi không ngớt, Mai Tuyết đã nhanh chóng liên hệ phóng viên, vào tận phòng sinh phỏng vấn gia đình họ Dương.

Người vợ vừa từ phòng mổ ra, thuốc tê còn chưa hết tác dụng.

Người chồng ôm con rất thuần thục, thỉnh thoảng lại liếc sang vợ mình, ánh mắt đầy lo lắng.

Nhưng khi ánh mắt rơi xuống đứa con trai nhỏ, lại ngập tràn dịu dàng.

“Tôi đâu có nhận ra cô ấy là ai. Lúc đó đang đánh xe bò, mới từ trên núi xuống, thì thấy cô ấy lái xe chạy ngang qua. Tôi vội vàng chạy ra giữa đường chặn lại, cầu xin cô ấy giúp đỡ. Cô ấy không nói một lời, liền xuống xe đỡ vợ tôi, rồi chở thẳng bọn tôi đến bệnh viện.”

Nói đến chuyện nguy hiểm sáng nay, Dương Thụ Minh mặt đầy may mắn:

“Tối qua bắt đầu chuyển dạ rồi, bà đỡ nói thai ngược, nếu không nhanh chóng xuống núi thì cả mẹ lẫn con đều không giữ được. Bọn tôi mới vội vàng xuống. Nửa đêm soi đèn pin mà đi, tới sáng mới ra khỏi núi được.”

Anh là người đàn ông miền núi, cả đời đào bới trong đất, siêng năng thật thà, nuôi bò nuôi heo, mấy khi xuống núi.

Phóng viên hỏi gì thì anh đáp nấy:

“Dưới núi sinh con có nhiều quy củ quá, bọn tôi đâu biết phải mang theo gì. Bà đỡ vừa nói cả hai mẹ con đều nguy, tôi quýnh hết cả lên, đến tiền cũng quên mang. Cô ân nhân này tốt bụng lắm, giúp bọn tôi đóng tiền, còn mua đồ nữa. Người lạ mà tốt đến vậy! Đợi vợ con tôi xuất viện, tôi nhất định sẽ đem tiền tới trả, chuyện này tôi không nuốt lời đâu!”

Phóng viên vốn chuẩn bị sẵn cả đống câu hỏi, định hướng lời kể, nhưng không cần thiết nữa. Chỉ vừa nói mình là phóng viên, Dương Thụ Minh đã cảm động mà kể hết về Cố Lan Khê.

Đối với vợ chồng anh, sáng nay gặp được Cố Lan Khê, chẳng khác nào gặp được tiên nữ!

“Cô ấy còn không để lại số điện thoại, tên cũng không nói. Ban đầu tôi còn lo không biết tìm người thế nào, ai ngờ các anh tới liền. Hóa ra là minh tinh à? Vậy tôi biết tìm ở đâu mà cảm ơn chứ?”

Thấy vợ mồ hôi đầm đìa, Dương Thụ Minh vội đặt con trai vào nôi inox.

Trong nôi có đệm bông của bệnh viện, bên trên lót tã lót, em bé mặc đồ mới, được quấn kỹ trong chăn gạc, nằm yên không khóc.

Anh sắp xếp xong cho con, mới cúi người lấy khăn dưới gầm giường, rót nước nóng trong bình, vắt khăn lau mồ hôi cho vợ.

Thấy vậy, phóng viên không làm phiền thêm, chỉ nói sơ qua nơi đóng phim của đoàn “Ẩn Mình”, rồi tạm biệt rời đi.

Chưa tới hai mươi phút sau khi rời khỏi bệnh viện, một bài phỏng vấn độc quyền đã được đăng tải lên tài khoản công cộng của huyện Khai Nguyên.

Nhờ sự xuất hiện của đoàn làm phim “Ẩn Mình”, mấy tháng gần đây huyện Khai Nguyên đẩy mạnh quảng bá du lịch, giờ lại có chuyện người tốt như vậy, lại còn liên quan đến đoàn phim – bài viết này lập tức được tất cả các kênh truyền thông chính thức của huyện đồng loạt chia sẻ!

Hashtag #CốLanKhêLàmViệcTốtKhôngLưuTên nhanh chóng leo lên hot search.

Có người nghi ngờ, nói rằng Cố Lan Khê biết mình nổi tiếng, người được giúp sẽ dễ dàng tìm ra nên mới rời đi thẳng, nhưng dù nói thế nào – sự thật vẫn là sự thật: cô ấy đã thật sự làm việc tốt mà không để lại tên!

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu