Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Tác giả : 33 Độ

Chương 380: Một Ngày Đấu Tay Đôi Với Tám Gã Đô Con

Cuộc họp kết thúc, trời đã lên đèn.

Cố Lan Khê gập laptop lại, nhận lấy chai thuốc nhỏ mắt từ thư ký, ngửa cổ nhỏ hai giọt, thì vệ sĩ đã đẩy xe đồ ăn vào phòng.

“Đại boss, bên Lục tổng vừa phái thêm vệ sĩ tăng cường đến rồi, cô có muốn gặp qua một chút không ạ?”

Tình hình hôm nay quả thật khá đáng lo, nhà bên kia vừa thấy tin tức liền lập tức tăng cường người bảo vệ cho cô.

Hội nghị tổng kết cuối năm vẫn chưa kết thúc, ngày mai vẫn còn hơn nửa ngày nữa.

Dù sao đây cũng là hội nghị tổng kết cuối năm đầu tiên kể từ khi công ty được thành lập, ngoài việc điều chỉnh công việc của các phòng ban, còn phải xác định phương hướng phát triển cho năm tới, đồng thời nhấn mạnh văn hóa doanh nghiệp. Lần này đi công tác, Cố Lan Khê có rất nhiều việc phải làm, làm việc online mãi cũng không được.

Hơn nữa, bình thường gặp mặt đã ít, lần này hiếm khi đến đây, cô vẫn muốn đến tận nơi để nắm bắt rõ tình hình quản lý công ty.

Vậy nên khi người nhà đề nghị phái thêm vệ sĩ đi theo, cô lập tức đồng ý.

Vả lại, tối nay sau khi họp xong, cô còn phải ra ngoài gặp đối tác. Chẳng lẽ lại hẹn gặp qua video?

Chuyện này là điểm yếu của cô, tự cô phải khắc phục, không thể mong ai cũng hiểu và thông cảm cho mình.

Cả tầng khách sạn đều đã được công ty bao trọn, nên cũng không lo không có chỗ ở cho vệ sĩ.

Cố Lan Khê đứng dậy vươn vai, đi lại vài vòng. Thấy đồ ăn tối được đưa tới, cô định giở nắp đĩa ra, nhưng vừa nghe câu đó, lập tức rụt tay lại: “Vậy phiền đưa họ vào giúp tôi một chút nhé.”

Những người này đều được điều từ chỗ ba mẹ chồng cô sang, cô không quen mặt, vẫn nên gặp mặt nhận người trước, đến khi có việc gấp còn biết theo ai.

Tổng cộng có tám người, cộng với hai người lúc trước, ít nhất cũng đủ đảm bảo cho cô di chuyển tự do.

Hai vệ sĩ nữ trong số đó, thấy cô nhìn mình lâu hơn một chút liền lập tức bước lên báo cáo: “Trước khi đi, phu nhân dặn dò bọn tôi, nếu cô không ngại, tối nay bọn tôi có thể trải giường tạm ngủ trong phòng cô, đảm bảo an toàn của cô là ưu tiên hàng đầu.”

Cố Lan Khê vội xua tay: “Không cần đâu, trời mùa đông lạnh lắm, như vậy là không tôn trọng mọi người.”

Với người làm việc bên cạnh mình, cô luôn rất tôn trọng.
TruyenLau
“Chúng tôi sợ có người cạy cửa, phá cửa sổ. Bọn tôi sẽ chuẩn bị giường xếp bằng thép, luân phiên nghỉ ở phòng ngoài, sẽ không làm phiền cô.”

Bảo vệ người khác là chuyên môn của họ, nên Cố Lan Khê cũng không làm “tay ngang chỉ đạo chuyên nghiệp”, gật đầu đồng ý.

Nói đến chuyện nhóm người này tới nhanh như vậy, là vì Chương Nhược Lan sáng sớm đã cầm điện thoại lên xem xem cô con dâu nhỏ có tin gì mới không, ai ngờ thấy ngay tin Cố Lan Khê bị chặn lại ở sân bay, bà hốt hoảng vô cùng, lập tức điều người đến hỗ trợ. Nguồn copy từ TruyenLau.com

Cố Lan Khê bận họp từ sáng nên chưa kịp gặp họ, nhóm người này đã tranh thủ nghỉ ngơi, ăn uống xong, còn rà soát cả tầng khách sạn, chuẩn bị đâu ra đấy.

Với sự chu đáo của mẹ chồng, Cố Lan Khê rất cảm động.

Nhưng cô cũng không nói lời khách sáo trước mặt nhóm người kia, chỉ đơn giản sắp xếp lịch trình mấy ngày tới, rồi để họ đi làm việc.

Phòng của Cố Lan Khê được trợ lý Phùng Lộ kiểm tra kỹ càng, từ các thiết bị trong phòng đến cả nước nóng trong phòng tắm, thậm chí còn thay cả vòi sen mới. Xong xuôi mới xách laptop về phòng mình. TruyenLau.com

Để tránh phiền phức, mọi người đều không xuống nhà ăn, vệ sĩ chịu trách nhiệm giám sát đầu bếp nấu ăn xong rồi tự tay đem lên, chia phần cho từng người.

protected text

Trong phòng chỉ còn lại một mình Cố Lan Khê.

Cô cũng không màng ăn uống, lấy điện thoại ra gọi cho Lục Nam Đình.

Điện thoại ban đầu do Trương Minh Viễn bắt máy, nói vài câu rồi mới chuyển cho Lục Nam Đình.

Cố Lan Khê nghe giọng hỏi: “Anh đang ở trên xe à?”

“Ừ, sự kiện kết thúc rồi. Vợ ơi, anh muốn nhìn thấy em, anh gọi video nhé?”

Truyện được dịch bởi team rừng truyện chấm com!!!

Lục Nam Đình vừa nói xong được cô đồng ý, liền tắt máy chuyển sang gọi video ngay lập tức.

“Em đang ăn tối đây, món chính là ngó sen nếp nấu mềm dẻo, thơm phức. Một mặn một chay, món canh vịt già hầm măng khô, rau tám món, còn có một bát nhỏ rượu nếp hoa quế với viên trôi nước, thơm lắm luôn!”

Lục Nam Đình lần cuối nghe thấy giọng cô là lúc cô vừa đáp xuống máy bay và gọi báo bình an. Tim anh cứ lo lắng mãi, giờ thấy cô ngoan ngoãn ngồi bên bàn ăn, tay cầm thìa sứ trắng chuẩn bị ăn, sống mũi liền cay cay:

“Ra ngoài một mình, phải ăn uống đầy đủ.”

Cố Lan Khê múc một thìa viên trôi nước với rượu nếp bỏ vào miệng, ngay lập tức cảm nhận được vị ngọt đặc trưng của mùa thu, mắt híp lại vì hạnh phúc.

Nghe anh nói vậy, cô không nhịn được cười: “Mười vệ sĩ, một thư ký, thêm cả đám nhân viên công ty theo sát từng bước, bên cạnh lúc nào cũng có hơn chục người, mà anh lại nói là ‘một mình’ à?”

Lục Nam Đình đang trên đường về nhà, nghe cô nói thế liền bật cười.

Tiểu Khương bên cạnh còn thò đầu chen vào: “Ây da, anh hai cuối cùng cũng chịu cười rồi đó nha!”

Cố Lan Khê hỏi lại Tiểu Khương: “Anh cậu hôm nay cả buổi đen mặt à?”

“Cậu lắm lời quá!”

Bị sếp mắng, Tiểu Khương chẳng sợ gì: “Đại boss hỏi, em phải trả lời! Boss đừng chen ngang!”

Một câu nói khiến cả đám người cười phá lên, bầu không khí u ám trong lòng cũng vơi đi không ít.

“Vậy cậu kể hết đi! Kể hết với đại boss xem bọn cậu hành hạ anh thế nào! Chàng trai đáng thương hai mươi mấy tuổi, bị áp bức tàn bạo, cả ngày không được đụng tới điện thoại, lại còn bị tám gã đàn ông lực lưỡng canh gác nghiêm ngặt, sợ anh lại bày trò. Vợ ơi, em không biết đâu, bị ép ‘đấu tay đôi’ với tám ông đô con, kích thích lắm luôn!”

Cố Lan Khê bật cười, nhưng chỉ lặng lẽ nhìn Lục Nam Đình, không nói gì thêm.

Người này mà “lên cơn” rồi thì đúng kiểu “Lục liều mạng”, cãi nhau không biết sợ là gì, Weibo nào cũng dám đăng, Trương Minh Viễn vì phải dọn không biết bao nhiêu mớ hỗn độn, mới phải canh chừng nghiêm ngặt thế này.

Tài khoản Weibo của Lục Nam Đình đăng ký bằng số điện thoại của anh, cho dù Trương Minh Viễn có đổi mật khẩu, anh cũng có thể dùng điện thoại để lấy lại. Nếu không vì vậy, Trương Minh Viễn đã chẳng tịch thu điện thoại của anh, còn cho tám vệ sĩ canh chừng kỹ như vậy.

“Nếu không có bọn họ, hôm nay cậu chịu ngoan ngoãn làm việc chắc?”

Trương Minh Viễn giọng đầy mỉa mai, Lục Nam Đình chẳng dám cãi lại câu nào.

Hồi bùng nổ nhất, anh còn nói ra mấy lời kiểu giải tán hậu viện fan club, Trương Minh Viễn cẩn thận đề phòng đến mức này cũng không có gì lạ.

“Sao mà không cơ chứ? Em cool đỉnh cao luôn, fan toàn đau lòng giùm em đó!”

Cố Lan Khê không chen lời, chỉ yên lặng ăn cơm, nhìn hai người họ đấu khẩu.

Thật ra sau nửa ngày họp, cô cũng đã hết giận rồi.

Sự nghiệp rực rỡ, cuộc sống viên mãn, cô thật sự không cần phải tức giận vì vài con chó điên lướt qua đường.

Tiểu Khương cũng biết ý, nói vài câu rồi im bặt, để không gian lại cho hai người kia.

“Cố Mãn Mãn, bây giờ cả mạng đang nói về anh đấy. Ngày nào cũng đề phòng cả nam lẫn nữ, bọn họ nói là có lý do cả, ai nấy đều bày tỏ thấu hiểu.”

Cố Lan Khê ăn mặc kín mít như thế ra ngoài, mà vẫn chỉ bằng khí chất bên trong, cũng đủ khiến người ta rung động — người bình thường làm không nổi.

Khi bọn anti ra sức công kích cô, fan CP lại bắt đầu đào “hint” khắp nơi.

Ngoài “ông anh cãi nhau” ra thì còn có “ông anh khảo cổ”, tài khoản mạng xã hội của ba người còn lại cũng bị lật tung, cơ bản ai cũng tỏ vẻ tiếc nuối vì cô đã kết hôn, sau đó là thay phiên nhau khen ngợi cô bằng đủ cách.

Fan thì tự hào cực kỳ, thậm chí đi ngang qua khu bình luận của anti cũng dám mạnh miệng phản pháo

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu