Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Tác giả : 33 Độ

Chương 390: Khâm phục

Nhìn thì tưởng như bị dân mạng xúi bậy mà quay ra “đâm sau lưng” Cố Lan Khê, nhưng thực ra hành động đó lại cực kỳ khôn khéo.

Trong phần hồi đáp của Cố Lan Khê, thái độ giữ khoảng cách đã rất rõ ràng, người kia thấy không ôm được cái đùi này, liền dứt khoát đổi chiến lược.

Thay vì nịnh bợ, thì tranh thủ chút lưu lượng hắc hồng (nổi tiếng nhờ tai tiếng), miễn là đủ hot, sẽ có fan mù quáng nhảy vào bảo vệ, khi đó scandal nào cũng có thể “tẩy trắng”.

Cố Lan Khê bị chiêu này chơi cho tức nghẹn, mà lại không tiện lên tiếng.

Dù sao cũng vừa tương tác xong, chẳng lẽ bây giờ lại đập mặt mình, nói thật ra trước giờ chẳng thân thiết gì?

Cô không khỏi cảm thấy bực bội.

Hồi còn quay “Đầu Thạch Vấn Lộ”, vì ghen tị Cố Lan Khê mới vào nghề đã được giao vai nữ hai, “chị khoe mẽ” từng nhiều lần PUA cô (tâm lý thao túng), đã vậy trong công việc cũng liên tục gây khó dễ — lúc thì giành vị trí trước ống kính, khi thì cướp người trong ê-kíp.

Trong số đó, tranh giành chuyên viên trang điểm là chuyện khiến Cố Lan Khê nhớ mãi không quên.

Phim cổ trang, trang điểm rất mất thời gian, mỗi lần cô ta đều viện đủ lý do để được hóa trang trước, khiến Cố Lan Khê phải chờ mướt mồ hôi giữa cái nóng tháng Bảy.

Những thủ đoạn vụn vặt như thế, nghĩ lại cô vẫn thấy chán ghét.

Trước đó cô vẫn lịch sự trả lời là vì một là bài viết viết khá hay, hai là bản thân đã quen làm ăn, luôn chọn cách đối nhân xử thế nhẹ nhàng.

Nếu người ta chỉ đơn thuần muốn bám ké độ hot, lịch sự nói một tiếng thì cô cũng không nhỏ nhen.
Website TruyenLau.com
Ai ngờ đối phương lại chơi chiêu bẩn như vậy.

Chuyện bị đẩy đi xa thế, đúng là khiến người ta ngứa mắt.

Cố Lan Khê cầm điện thoại nhìn một lúc, nói chuyện với chị Mai vài câu rồi dứt khoát xóa bình luận, tiện tay huỷ theo dõi luôn.

Sau đó vứt điện thoại qua một bên, chui vào chăn đi ngủ.

Cô còn rất nhiều việc phải làm trong vài ngày tới, thời gian ngủ quý hơn vàng.
TruyenLau
Tài khoản Weibo của cô cũng mới được xác minh chính thức đầu năm, đối phương mấy năm rồi không liên lạc, đến bạn WeChat còn không có, sao mà follow từ trước được?

Hiện giờ không biết bao nhiêu người đang săm soi nhất cử nhất động của cô, hành động này tất nhiên lập tức bị dân mạng phát hiện.

Kết quả, phản ứng kiểu “vừa mềm vừa cứng” của cô suýt nữa làm netizen cười chết!

#CốLanKhêRútLạiMộtMốiQuanHệ# TruyenLau

Không biết thiên tài nào nghĩ ra cái tag này — đúng kiểu khiến người ta phải ngoái lại nhìn.

Cố Lan Khê không đi theo lối mòn, tung ra cú twist bất ngờ, biến một chuyện tưởng nghiêm trọng thành… trò cười.

Chưa kịp để fan xông lên dọn chiến trường, đã có người qua đường tài năng khai mic, lập tức được hưởng ứng rần rần:

【Tôi thì thấy, cô ấy không phải là không kết bạn với tiểu minh tinh, mà là không kết bạn với người phẩm chất kém.】

Sau đó, phòng làm việc cũng nhanh chóng định hướng dư luận, tổng hợp những “khoảnh khắc nghiêm túc mà hài không tưởng” của Cố Lan Khê.

Còn “chị khoe mẽ” thì ngoài việc bị chửi suốt một đêm, không thu về được gì.

Việc nghệ sĩ tương tác với nhau qua chia sẻ hay bình luận thực ra cũng tương tự như tạo scandal tình ái — chỉ khác là cái này “couple bạn bè”.

Vì để tránh liên luỵ nhau khi có người “sập nhà”, hoặc làm phiền người kia khi chưa được phép, theo lệ thường, mọi tương tác kiểu này đều phải thống nhất trước.

Văn bản viết gì, đăng lúc nào, đều phải bàn kỹ.

Dù là bạn thân, sau khi đăng bài cũng sẽ gọi điện hoặc nhắn tin báo một tiếng, để tránh hiểu lầm do người kia không thấy bài đăng.

Chuyện rùm beng như vậy, thật sự không thể trách Cố Lan Khê.

Sáng hôm sau, Cố Lan Khê dậy sớm, chơi ná cao su ngoài hành lang một lúc, chơi đã rồi mới đi ăn sáng.

Ăn xong chuẩn bị đến công ty, ai ngờ lại gặp một vị khách bất ngờ.

Tối hôm trước mới bay đến Hàng Châu giải quyết vụ bị paparazzi chụp lén, xử lý xong thì để lại người đại diện lo tiếp, bản thân lại vội vã quay về đoàn phim.

Quay suốt một ngày, còn có cảnh quay đêm, đến 5 giờ sáng mới kết thúc. Cô ấy không hề về khách sạn, mà lập tức chạy sang đây, muốn trực tiếp xin lỗi Cố Lan Khê.

Hai đêm gần như không ngủ, Trần Lôi trông cực kỳ tiều tụy.

Vì tối qua có cảnh khóc, mắt cô ấy giờ sưng như cá vàng.

“Xin lỗi vì làm phiền em một chút, chị muốn giải thích vụ hot search mấy ngày trước.”

Người đang cười nói thì không thể giơ tay đánh, huống gì đối phương còn rất có thành ý, mang theo tận sáu món quà.

Những chiếc hộp sang trọng được cô ấy nhẹ nhàng đặt lên bàn trà.

Cố Lan Khê liếc mắt một cái là đoán được ngay:

Một chiếc khăn cashmere hàng hiệu đang mùa; một hộp Kim Mao Hào loại đầu xuân nhập từ Anh Đức đúng sở thích của cô; một bộ ấm trà loại xịn; một hộp yến sào chính phẩm; một hộp vây cá; một củ sâm núi hoang dã có hình dáng rất đẹp.

“Chị đã quay liền hai đêm rồi, hôm qua là đại cảnh với mấy trăm người, căng như dây đàn, không thể lơ là được. Nếu không phải vậy, hôm qua chị đã tới gặp em rồi.”

Bạn đang đọc truyện tại rungtruyen.com. Chúc vui vẻ!!!

Vừa ngồi xuống, còn chưa kịp rót trà, Trần Lôi đã “không có khung hình nào delay” mà vào thẳng chủ đề.

Cố Lan Khê một thời cũng không biết nên phản ứng thế nào.

Cô im lặng mất ba giây, mới gượng gạo nói: “Chị vất vả rồi.”

Trong phòng có điều hòa, Trần Lôi bỏ kính râm, khẩu trang, mũ và áo khoác, mặt mộc hoàn toàn, sắc mặt rất tệ.

Thấy cô phản ứng có phần lạnh nhạt, Trần Lôi thầm nghĩ: Cố Lan Khê đúng là người có thù tất báo như lời đồn, bất giác khẽ cười khổ:

“Không còn cách nào khác, phụ nữ muốn đi đường ngay trong giới này, chỉ có cách lao lực gấp bội, quay ngày quay đêm mới được.”

protected text

Cô vốn không phải người mềm lòng, hiểu rõ đối phương nhanh chóng “quỳ xuống” chỉ vì mình đủ mạnh, chứ chẳng phải vì đối phương có bao nhiêu tử tế.

Vì không muốn kéo dài thêm, Cố Lan Khê ngẩng lên xem đồng hồ, ra hiệu rằng thời gian của mình không nhiều.

Người đại diện của Trần Lôi – hôm qua Cố Lan Khê đã gặp qua – sau khi đưa cô lên thì tự giác đứng ngoài cửa, không bước vào.

Trong phòng chỉ còn hai người, Trần Lôi cũng rất thẳng, hít nhẹ một hơi rồi nói luôn:

“Chuyện trước kia thuê thuỷ quân bôi đen em, là do bạn trai chị làm. Bọn chị quen nhau nhiều năm, anh ta không chịu nổi khi thấy chị bị ấm ức. Nói thật thì, chị cũng có lỗi, vì trước đó có than vãn mấy câu về chuyện mất hợp đồng đại diện cho Cực Cảnh. Anh ấy vì muốn bênh chị nên mới làm chuyện đó. Chị thật sự xin lỗi, chị không phải kiểu người hay chơi chiêu bẩn để cạnh tranh. Mong em có thể cho chị một cơ hội, chị cam đoan sau này sẽ không tái phạm.”

“Em bận lắm nên chị không làm phiền nữa. Mấy món quà này là chị tự chọn, không biết có hợp không, chỉ hy vọng em nhìn thấy được thành ý của chị.”

Cô không kiếm cớ, cũng không đổ thừa – nhận hết lỗi về mình.

Hành xử thế này khiến người ta phải nhìn bằng con mắt khác.

“Cũng không phải chuyện gì to tát… không đến mức phải…”

Tuy chỉ có sáu món quà, nhưng giá trị tổng cộng ít nhất cũng hơn trăm triệu tệ. Cố Lan Khê chưa từng thân thiết với cô, thật sự không muốn nhận.

Trên đời, khó trả nhất là nợ ân tình.

Đừng thấy cô ngày thường ôn hòa, thực ra trong lòng rất giữ khoảng cách. Ngoài những người có lợi ích liên quan, bạn bè thực sự của cô chẳng được mấy ai.

“Em cứ nhận đi, như vậy chị mới thấy yên tâm. Nói trắng ra là, chị không trụ nổi khi đối đầu với em, sợ em để bụng, rồi sau lưng dằn mặt chị. Đến lúc đó chị còn thiệt hơn nữa. Em nhận quà rồi thì xem như huề, sau này gặp nhau, nếu vui thì nói vài câu, không vui thì làm ngơ cũng được.”

“Nhìn là biết chị mệt lắm rồi đó.”

Trần Lôi lăn lộn trong giới gần mười năm, nếu thật sự ngu thì đã không sống được tới giờ, nhưng những lời này nghe vào lại khiến người ta nghi ngờ IQ của cô thật.

Trần Lôi đan hai tay lại, cúi người về phía trước, khuỷu tay đặt lên đầu gối, mí mắt nặng trĩu như sắp rơi xuống. Dù vậy, cô vẫn cố moi điện thoại trong túi ra, mở WeChat:

“Nào, kết bạn đi, đợi chị ngủ dậy rồi biên một lời xin lỗi dễ nghe hơn cho em!”

Cố Lan Khê chỉ biết câm nín, bất đắc dĩ rút điện thoại ra quét mã.

“Chị đã đặt phòng dưới lầu…”

“Chị ngủ phòng bên đi. Dạo này có nhiều fan cuồng lắm. Tôi bao trọn tầng trên cùng rồi, có vệ sĩ canh 24/7, an toàn hơn.”

Nể mấy món quà, Cố Lan Khê sợ cô ta vì thiếu ngủ mà làm chuyện ngốc, nên nhắc nhẹ:

“Bây giờ mà bị chụp ảnh phát tán, tối nay kiểu gì cũng lên hot search đấy. Tag tôi nghĩ sẵn luôn rồi — #TrầnLôiMặtSụp#…”

Chưa kịp nói hết, Trần Lôi đã bật dậy rời đi.

“Ê, túi của chị!”

Trần Lôi quay lại, xách túi lên rồi đi luôn.

Là người cùng ngành, Cố Lan Khê hiểu rõ lịch trình kiểu này hành xác đến cỡ nào, nên cũng không làm khó thêm.

Cô tiễn đối phương ra cửa, vẫy tay gọi Phùng Lộ, nhỏ giọng dặn:

“Lo cho bọn họ nghỉ ngơi một chút.”

Rồi lại dặn vệ sĩ: “Chăm kỹ vào, đừng để tôi mất mặt.”

Vệ sĩ gật đầu.

Bốn người thay ca canh giữ ở hành lang, sáu người chia thành hai xe hộ tống cô tới công ty.

Trần Lôi dựa vào tường chờ lấy phòng, trong lúc đó đã thiếp đi.

Trợ lý và quản lý cùng dìu cô vào phòng, đóng cửa lại, cô mới mở mắt — trong mắt đỏ ngầu tơ máu.

“Thành công rồi.”

Người quản lý thở phào: “Xem ra chiến lược này có hiệu quả.”

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu