Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Tác giả : 33 Độ

Chương 222: Khuyên Giải

Cố Lan Khê vừa rời khỏi phim trường đã lập tức dẫn người ra sân bay, đến mức còn chưa kịp thay đồ diễn.

Có câu, thời tiết tháng hai, tháng tám như mặt trẻ con, nói đổi là đổi ngay.

Giờ đang là tháng tám âm lịch, thời tiết ở huyện Khai Nguyên thay đổi chóng mặt, lúc chiều trời còn nắng chói chang, vậy mà đến chập tối gió đã nổi lên, đợi đến khi trời tối hẳn thì mưa to tầm tã cũng ào ào đổ xuống theo gió.

Xe đã lên cao tốc, mưa rào rào đập lên cửa kính.

Cố Lan Khê ngồi ở hàng ghế sau, dì Vương ngồi bên phải, sợ móng tay cô bị lem màu nên đang bóc quýt đường giúp cô.

“Quýt này ngọt lắm, ăn nhiều da sẽ bị vàng đấy. Nhiều nhất chỉ được ăn bốn quả, đừng tham.”

Biết cô vội đi đón người ở sân bay, lại thấy gió nổi lên bên ngoài, dì Vương không vội không vàng đậy nắp bình giữ nhiệt lại, còn cầm theo một chiếc áo khoác mỏng rồi theo tài xế đến phim trường.

Vừa gặp được người, bà lập tức đề nghị để hai trợ lý về khách sạn nghỉ ngơi, tối nay để bà theo cùng.

Hai trợ lý lúc đó dây thần kinh căng như dây đàn, cứ như thể chỉ chực nhào tới ôm lấy cô vì sợ cô làm chuyện phạm pháp, nhìn mà thấy xót xa.

Cố Lan Khê gật đầu đồng ý với sắp xếp của dì Vương, dặn dò trợ lý về khách sạn rồi cùng bà lên xe.

Chuyện gì đã xảy ra trước đó, dì Vương đều biết; về sau xảy ra chuyện gì, cũng có người nhắn WeChat nói cho bà rồi.

Nhưng bà không hề an ủi, chỉ quan tâm cô có lạnh không, đói không.

“Bữa tối chắc không kịp ăn rồi, nên dì mang sẵn cho con. Con muốn ăn luôn bây giờ, hay đợi lát nữa ăn chung với chồng? Giờ này bay tới, trên máy bay chắc gì còn đồ ăn.”

Lục Nam Đình còn chưa đến, Cố Lan Khê không muốn ăn một mình, chỉ lắc đầu không nói gì.

Dì Vương cũng không ép, chỉ móc mấy quả quýt ra khỏi túi.

Thật ra ban đầu Cố Lan Khê cũng chẳng muốn ăn, nhưng vừa bóc vỏ ra, mùi thơm dịu nhẹ của quýt đã lan khắp xe.

Đến lúc bà bóc xong quả đầu tiên, Cố Lan Khê lặng lẽ đưa tay ra muốn nhận lấy.

Lòng bàn tay bỗng thấy ướt lạnh — dì Vương đưa cho cô một tờ khăn ướt.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Bề ngoài thì có vẻ tinh tế đấy, nhưng sống chẳng để tâm tới mấy chi tiết nhỏ. So với chồng con thì cách biệt cả mười con phố.”

Tâm trạng Cố Lan Khê không tốt, dì Vương cứ nhắc tới Lục Nam Đình là cố tình chọc cô vui lên.

Tâm tư nhỏ này nhìn phát là hiểu, khiến Cố Lan Khê không nhịn được bật cười.

“Chuyện tỉ mỉ thì con thật chẳng bằng anh ấy.”

Chờ cô lau tay xong, dì Vương mới đưa quýt đã bóc cho cô.
Website TruyenLau.com
Cố Lan Khê nhận lấy, tách từng múi một, còn cẩn thận gỡ hết màng trắng ra rồi mới cho vào miệng.

Làm nghệ sĩ chính là khổ chỗ này, dù có thích đến mấy cũng không thể ăn một cách thoải mái.

Cố Lan Khê thì lại là kiểu cẩn thận trong mấy việc nhỏ như vậy, vì cô cảm thấy điều đó mang lại một kiểu thỏa mãn rất riêng.

Một người bóc, một người ăn.

Xe đã rời khỏi đường đất, lên đường nhựa. Dì Vương lúc này mới sắp xếp lại lời nói:
TruyenLau.com
“Hai đứa lớn lên trong môi trường khác nhau, không thể đem ra so sánh. Chồng con lúc nhỏ sổ mũi sẽ có người đưa khăn giấy, thậm chí giúp lau sạch; còn con thì chỉ có thể kéo tay áo lên mà chùi… như vầy nè…”

“Con đâu có như thế!!”

“Không biết à? Trên mạng có anti đăng hình con hồi nhỏ đấy, tay áo sáng bóng luôn!”

Cố Lan Khê nghẹn họng.

Nhà người ta mà có đứa con xinh thế này, không phải năm nào cũng đưa đi tiệm chụp hình lưu niệm à?

Nhà cô thì chẳng có album gia đình, toàn là hàng xóm lén chụp.

Có người còn có ý xấu, chờ cô nổi lên mới lôi ra làm trò.

Không hiểu nổi mấy người đó nghĩ gì.

“Thôi được rồi, lâu quá rồi, con cũng chẳng nhớ rõ nữa.”

Câu này là nói dối.

Dì Vương chỉ cười.

Thấy cô bắt đầu ngượng, bà lại tiếp lời:

“Chồng con đói bụng sẽ có dì giúp việc nấu đủ món ngon bổ dưỡng, còn con thì phải kê ghế nấu ăn từ khi còn bé tí; quần áo của cậu ấy chưa kịp chật đã có đồ mới thay không xuể, còn con thì giữa trời rét căm căm vẫn mặc áo cộc tay, đến cả bộ đồng phục vừa người cũng phải hiệu trưởng mua cho…”

Dì Vương rất biết chừng mực, hiếm khi nói chuyện tâm tình như vậy với người nhà chủ.

Truyện được dịch bởi team rừng truyện chấm com!!!

Cố Lan Khê chỉ im lặng lắng nghe, không cắt ngang.

“Thế nên, con đã rất giỏi rồi. Ít ra bây giờ, con không phải là không có điều kiện để ‘chọn lựa’, mà chỉ là đã quen với việc không để ý. Con đã có quyền được chọn.”

Thấy cô chậm rãi ăn xong một quả quýt, dì Vương lại đưa thêm một quả.

“Con có được hôm nay là nhờ luôn biết mình muốn gì, rồi cố gắng hết sức để đạt được. Ảnh hưởng từ bên ngoài, nghĩ kỹ mà xem, thật ra chẳng đến mức quan trọng đến thế.”

Dì Vương thở dài: “Người lớn là vậy đấy, trong công việc kiểu gì cũng có chuyện không như ý. Dì tin con hiểu rõ, những chuyện đó đâu phải chủ đề chính trong cuộc sống của mình.”

Phản ứng của Cố Lan Khê hôm nay dữ dội như vậy, một phần vì liên quan đến mẹ cô đã mất, phần khác là vì lúc đó cô đang nhập tâm diễn xuất, cảm xúc theo kịch bản mà lên, bị tác động bất ngờ nên mới như thế.

Cố Lan Khê nghe hiểu bà định nói gì, khẽ cười: “Dì Vương, dì đừng lo cho con, con không sao đâu.”

Cô biết vì sao Cao Vân Nghĩa lại làm vậy.

Một người đàn ông đầy tham vọng với điện ảnh, đang thực hiện dự án tâm huyết của mình, kết quả chưa làm xong đã phát hiện trong đầu có “quả bom hẹn giờ”.

Cô càng diễn tốt, trong mắt Cao Vân Nghĩa cô lại càng giống cọng rơm cứu mạng.

Nhưng thực tế, việc chấm giải đâu có đơn giản như thế.

Cao Vân Nghĩa là đang rơi vào lối mòn, bị cố chấp cuốn lấy.

protected text

Haiz…

Nhưng cô nhìn rõ ràng lắm – cô có thể cảm thông với số phận của ông ta, nhưng tuyệt đối sẽ không vì thế mà làm khổ chính mình.

Việc cấp bách bây giờ, là giải quyết ổn thỏa chuyện này.

Bộ phim sắp quay xong rồi, nếu đổi người quay tiếp, phong cách trước sau sẽ rất khó đồng bộ, nên đạo diễn chắc chắn không thể đổi.

Nhưng Cao Vân Nghĩa với tình trạng hiện tại, liệu có còn đủ sức đảm nhiệm phần việc tiếp theo không?

Chuyện này tạm thời khoan bàn.

Ông ta xưa nay đã quen độc đoán, đôi khi chỉ cần một cái vỗ tay vào trán là lại nảy ra “ý tưởng mới”, mà giám chế hiện tại thì rõ ràng không ổn, phải thay thôi.

Có điều, giám chế là người bên Tinh Quang. Vậy nói sao cho chú họ cảm thấy thoải mái, mới là vấn đề.

Những cảnh đã quay trước đó, phần bố cục bên trong khung cửa nhất định phải thay đổi. Riêng cảnh cô đứng ở cửa ấy, đúng là rất tốt, có thể giữ lại, không cần cắt.

Chờ đến khi phim ra rạp, trong bản chính không cần đưa vào cảnh đó, nhưng có thể lấy làm hậu trường để tung ra ngoài, làm điểm nhấn thu hút sự chú ý.

Phân cảnh của cô sẽ trở thành một phân cảnh kinh điển đầy màu sắc câu chuyện, được khán giả bàn tán mãi không thôi.

Đến lúc đó, cô sẽ là “bé đáng thương” chính hiệu, ai cũng muốn cảm thông. Còn Cao Vân Nghĩa — thì đó là lựa chọn của ông ta.

Nhưng cũng phải tính đến tình hình sức khỏe của ông ấy, nếu dư luận ảnh hưởng quá lớn, xảy ra chuyện gì thì cô cũng khó mà giải thích rõ ràng.

Có khi đoạn hậu trường đó, tốt nhất cũng đừng tung ra ngoài…

Dù sao thì chuyện này, cả đoàn mấy chục người đều tận mắt chứng kiến. Đạo cụ là làm theo chỉ đạo của đạo diễn, chưa cần đợi đến lúc phim chiếu, rất có thể giờ này tin tức đã bị rò rỉ rồi.

Cô cũng chẳng cần phải tự tay làm chuyện “dơ dáy” gì cả.

Cố Lan Khê đang ngẫm nghĩ mấy chuyện này thì dì Vương cũng không nói gì thêm nữa.

Xe đến sân bay, Cố Lan Khê không xuống, chỉ để dì Vương vào trong đón người.

Chưa đến nửa tiếng sau, Lục Nam Đình đã xuất hiện bên cạnh xe, được bảo vệ vây quanh.

Cố Lan Khê lập tức mở cửa xe.

Bảo vệ ngồi lên ghế phụ, tài xế lái xe đi, dì Vương và Tiểu Khương dẫn theo hai vệ sĩ khác lên một chiếc xe khác.

Đèn flash của đám paparazzi chớp liên hồi, đến khi hai chiếc xe thương vụ rời đi hẳn, bọn họ mới vội nhảy lên xe mình, dặn đồng bọn bám theo, vừa đi vừa hào hứng xem lại mớ ảnh vừa chụp được.

Hai người sáng sớm mới tạm biệt, tối đã thấy Lục Nam Đình đổi lịch trình để bay tới.

Đi vội vã đến mức không kịp xin lối đi VIP.

Lục Nam Đình – lưu lượng lớn như vậy – vẫn đích thân đi đón người, còn Cố Lan Khê thì chỉ ngồi trong xe, không vào trong sân bay.

Trên mạng đang lan truyền ầm ầm tin đồn Cố Lan Khê gặp chuyện trong đoàn phim, không rõ mức độ nghiêm trọng ra sao?

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu