Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Tác giả : 33 Độ

Chương 458: Buổi đọc kịch bản nhóm

Một đoàn phim lớn với đầy đủ chức năng thì thường chia thành rất nhiều bộ phận, mỗi người đều có trách nhiệm rõ ràng.

Trước tiên là bộ phận sáng tạo cốt lõi, bao gồm tổ đạo diễn, tổ biên kịch, tổ quay phim.

Tiếp theo là bộ phận diễn viên và tạo hình, gồm tổ diễn viên, tổ trang phục, tổ hoá trang, tổ đạo cụ.

Ngoài ra còn có bộ phận kỹ thuật và hậu kỳ, như tổ thu âm, tổ mỹ thuật, tổ kỹ xảo, tổ dựng phim.

Bên cạnh đó là bộ phận sản xuất và quản lý, gồm tổ chế tác, tổ hậu trường, bộ phận an toàn và hậu cần.

Cuối cùng, tuỳ vào nội dung bộ phim, còn có thể có thêm các tổ đặc biệt như tổ hành động, tổ quay dưới nước, tổ huấn luyện động vật, tổ cố vấn chuyên môn…

Ví dụ, bộ phim trước của Cố Lan Khê từng có hẳn tổ hành động chuyên phụ trách dàn dựng các cảnh đánh đấm. Còn bộ lần này thì có tổ cố vấn chuyên môn từ ngành hàng không vũ trụ.

Cộng lại mười mấy bộ phận, lặt vặt cũng phải tới hai trăm người.

Những người này không phải là đội ngũ làm việc lâu dài, phần lớn đều được tuyển tạm thời, nên để nâng cao hiệu quả, trước khi bấm máy chính thức tất nhiên phải có thời gian làm quen và phối hợp.

Tổ hậu kỳ cần làm quen thiết bị, tổ tạo hình cần chuẩn bị cho ảnh định hình tạo hình, tổ đạo cụ phải chuẩn bị trước đạo cụ cần cho cảnh quay, còn diễn viên, biên kịch và đạo diễn – những người chịu trách nhiệm về nội dung – thì cần nghiên cứu kịch bản thật kỹ để nắm rõ trọng tâm quay, quan hệ nhân vật và đồng nhất phong cách sáng tạo.

Vì vậy, Cố Lan Khê phải tham gia buổi đọc kịch bản và thảo luận vai diễn do đoàn phim tổ chức.

Trước khi sang Paris, cô đã ở trong đoàn, cùng các nhân viên đọc kịch bản suốt mấy ngày liền.

Sở dĩ gọi là “đọc vây quanh” là vì khi bắt đầu buổi đọc, mọi người sẽ ngồi thành vòng tròn, diễn viên đọc kịch bản, những người khác lắng nghe và đưa ra ý kiến.

Người tham gia bao gồm đạo diễn, biên kịch, nhà sản xuất, diễn viên, đôi khi còn có cả đạo diễn hình ảnh và giám đốc mỹ thuật.

Kết thúc buổi đọc, trong lòng ai nấy đều sẽ có hình dung rõ nét về bộ phim, để trong lúc diễn có thể tái hiện trọn vẹn hình ảnh đó.

Nghê Băng Nghiễn sau khi thành lập công ty điện ảnh của riêng mình thì rất ít nhận phim, mấy năm gần đây hầu như cũng không tham gia sự kiện nào. Nếu lần này không vì đang mang trên người hợp đồng đại diện thương hiệu, thì e là cô cũng chẳng đến Paris làm gì.

Trọng tâm công việc của cô đã thay đổi, và người quản lý Ngụy Thư Kiệt cũng theo đó mà điều chỉnh.

Ngụy Thư Kiệt sinh con thứ hai ở tuổi 49, ban đầu định sinh xong là về hưu luôn, nhưng vì là người có chí hướng sự nghiệp mạnh mẽ, nên khi con mới chập chững biết đi, cô đã có kế hoạch mới.

Nghê Băng Nghiễn muốn chuyển sang làm đạo diễn, Ngụy Thư Kiệt cũng nghiến răng quyết tâm, tranh thủ thời gian nghỉ ngơi để học hỏi thêm kiến thức mới, và cuối cùng lột xác thành nhà sản xuất của cô.

Hai người phối hợp ăn ý, đã cùng nhau thực hiện ba bộ phim, phản hồi đều rất tích cực, lần này là bộ phim thứ tư của họ. Đọc truyện tại TruyenLau.com

Hôm ấy, khi đạo diễn và nữ chính trở lại, buổi đọc kịch bản được tổ chức lại sau ba ngày gián đoạn. Cố Lan Khê ôm ván trượt bước vào phòng, liền nghe thấy Ngụy Thư Kiệt đang huấn luyện các diễn viên:

“Tôi vẫn nói trước cho rõ, dù là vai chính hay vai phụ, đã vào đoàn này, nhận vai quan trọng, tức là sẽ lên màn ảnh lớn, thì nhất định phải toàn tâm toàn ý! Mọi người cũng biết rồi, chúng tôi không thiếu đầu tư, không thiếu kênh phát hành, chỉ cần các người ngoan ngoãn làm việc, đừng giở trò, tôi đảm bảo sau này kịch bản không bao giờ hết, muốn ở nhà nghỉ cũng không được, được không?”

Không thể phủ nhận, người phụ nữ gầy gò này thực sự rất giỏi diễn thuyết, cũng rất biết cách khích lệ tinh thần – là một người đầy năng lượng. Đọc truyện tại TruyenLau.com

“Đến rồi à?” – Cố Lan Khê ra khỏi nhà từ sớm, nhưng vì đi ván trượt nên lúc đến nơi thì mọi người cơ bản đã có mặt.

Phần lớn đoàn phim đều ở tầng trên của khách sạn mà đoàn bao trọn.

Không ngờ vừa bước vào phòng họp, cô đã thấy Nghê Băng Nghiễn, lập tức chào hỏi:
TruyenLau.com
“Chị Băng, tối qua chị ngủ không ngon à?”

Thấy Nghê Băng Nghiễn cầm ly giữ nhiệt, quầng mắt hơi xanh, giọng chào hỏi cũng lười biếng, Cố Lan Khê lấy bình nước trong ba lô ra, đi rót cho mình cốc nước nóng.

“Chị hơi khó ngủ khi đổi chỗ, phải làm quen một chút.”

“Ở khách sạn à?”

Dịch và biên tập bởi Rừng Truyện!!!

Với tính cách của Tang tổng, chắc chắn không đời nào để mẹ của con mình phải chịu khổ. Ở đây chắc chắn cũng có nhà riêng.

Nghê Băng Nghiễn thở dài: “Em cũng biết mà, phim mà quay là bắt đầu đốt tiền, lịch trình thì gấp rút, nếu ở nhà thì mỗi ngày đi lại mất cả tiếng, ở khách sạn còn đỡ hơn.”

Bộ phim lần này, toàn bộ các cảnh nội đều quay tại phim trường ở Hoành Điếm, tránh được ảnh hưởng của thời tiết và tiếng ồn, cảnh trí cũng có thể tái sử dụng, độ an toàn cao hơn.

Còn cảnh ngoại thì ngoài việc phải đến vùng Tây Bắc, còn phải sang tận bên kia đại dương, thậm chí ra biển.

Vì nhân vật nữ chính Kỷ Vọng Thư do Cố Lan Khê đảm nhận, vốn là du học sinh mới về nước.

Nghe vậy, Cố Lan Khê không lên tiếng.

Thông thường, đoàn phim tất nhiên muốn cô cũng ở khách sạn.

Trước kia thì cũng quen rồi, khách sạn đoàn phim đặt chắc chắn là phòng hạng sang, không bao giờ để cô thiệt. Nhưng lần này, cô không muốn để Lục Nam Đình phải chịu thiệt.

Lục Nam Đình từng bị fan cuồng ám hại, dẫn đến hoang tưởng, gần như mắc chứng rối loạn lo âu, cực kỳ ghét ở khách sạn.

Lục Nam Đình vốn đã rất bận rộn, cô chỉ hy vọng mỗi khi anh về nhà, có thể ngủ một giấc yên ổn, ăn được bữa cơm ngon, được nghỉ ngơi yên tâm bên cạnh cô.

Thấy cô không nói gì, chỉ cúi đầu uống nước, Nghê Băng Nghiễn chợt hiểu ra là cô có thể đang hiểu lầm, vội vàng giải thích:

“Em muốn ở đâu thì cứ ở đấy, chỉ cần diễn tốt là được.”

Nói xong, còn đưa tay chọc nhẹ vào eo cô, tỏ ra rất hiểu chuyện: “Muốn giữ trạng thái tốt, chị hoàn toàn ủng hộ em ngày nào cũng về nhà ‘sạc pin’ đó nha~”

Cố Lan Khê bị nói đến đỏ mặt, còn chưa kịp trả lời thì chị Ngụy huấn luyện xong bước ra, dặn dò Nghê Băng Nghiễn một câu, ra hiệu hai người vào trong.

“Hôm nay tôi còn có việc, buổi đọc kịch bản sẽ không tham gia nữa.”

protected text

Mọi người gần như đã yên vị hết rồi, Cố Lan Khê vội vàng ngồi xuống, lấy kịch bản từ ba lô ra.

Diễn viên thường thích dùng bút highlight để đánh dấu lời thoại của mình, thậm chí còn dán những miếng nhãn màu khác nhau để phân loại độ quan trọng của các phân đoạn.

Ví dụ như màu đỏ, thường là những phân đoạn cao trào, tương đối khó với diễn viên.

Nhưng Cố Lan Khê thì khác, kịch bản của cô sạch sẽ tinh tươm, nhưng chỉ cần muốn xem đoạn nào là mở trúng đoạn đó, đến cả lời thoại của những người khác, cô cũng nhớ chính xác không sai một chữ.

Chỉ là, cô không thích sửa thoại.

Một khi đã sửa, thì phải xoá hết ký ức cũ rồi học lại từ đầu – việc này với cô khá là phiền.

Bộ phim lần này là một tác phẩm nữ chính tuyến mạnh. Nhân vật nữ chính là một nhà khoa học, nghiên cứu chính về khí động học và cấu trúc – bảo vệ nhiệt cho tàu bay siêu thanh.

Với Cố Lan Khê, đây là lĩnh vực hoàn toàn mới mẻ.

Dạo này rảnh rỗi, cô đã đọc không ít tạp chí chuyên ngành liên quan, coi như đã có được một chút hiểu biết sơ bộ.

Buổi đọc kịch bản hôm nay, vì cô chỉ ra một lỗi sai về mặt chuyên môn, biên kịch phải liên hệ với chuyên gia ngành đó để xác nhận lại. Đến lúc tan họp buổi chiều, biên kịch thở dài một hơi, nhẹ nhàng vỗ vai cô.

Trong giới vẫn luôn có lời đồn rằng Cố Lan Khê là người cực kỳ nghiêm túc, hôm nay anh ta xem như đã được nếm trải.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu