Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Tác giả : 33 Độ

Chương 288: Vui Vẻ

Trên đường lên lầu, hai người gặp hàng xóm trong thang máy, không tiện nói chuyện tiếp. Vào đến nhà, Lục Nam Đình mới buồn bực lên tiếng:

“Vậy em từ chối sư huynh kia kiểu gì?”

Cố Lan Khê liếc anh một cái, khoanh tay, nghiêng người dựa vào tường, nhướng mày rồi dùng giọng điệu cực kỳ duyên dáng, đọc lại bức thư mình từng viết:

“Lá thư từ chối – Những suy ngẫm về tình yêu và cuộc đời

Gửi anh…

Gặp thư như gặp người.

Camus từng nói, thế giới này vốn dĩ là phi lý, còn con người thì phải dũng cảm đối mặt với sự phi lý ấy.

Với em, tình cảm bất ngờ này giống như một biến số giữa cõi phi lý – không phải nó không đẹp, ngược lại, sự chân thành và nhiệt huyết của anh thuần khiết như hành trình tìm kiếm nhân tính trong Sói Đồng Hoang của Hesse, khiến em rất cảm động.

Nhưng em hiểu, cuộc sống giống như những ngã rẽ liên tục, mỗi lựa chọn đều dẫn đến một hướng đi hoàn toàn khác biệt.

Trong bản đồ cuộc đời em lúc này, việc hoàn thiện bản thân và phát triển cá nhân là ngọn núi em đang nỗ lực chinh phục.

Nietzsche từng nói con người phải trở thành siêu nhân, vượt lên cái tôi tầm thường. Em cũng khao khát được tiếp tục lặn sâu trong biển học thức, không ngừng lột xác trên hành trình tự khám phá chính mình.

Nếu lúc này bước vào một mối quan hệ yêu đương, có lẽ em sẽ rơi vào đúng cái mà Schopenhauer mô tả là ‘chiếc con lắc cuộc đời’ – lúc thì say đắm, lúc lại bị mài mòn bởi những vụn vặt thường nhật – làm lệch khỏi quỹ đạo trưởng thành em đã đặt ra.

Em hiểu tình yêu có thể là nguồn sức mạnh, nhưng với em hiện tại, nó giống một biến số có thể gây xáo trộn cho nội tâm.

Em trân trọng tình cảm của anh, cũng tôn trọng sự dũng cảm khi anh thổ lộ, nhưng rất tiếc, em không thể cho anh câu trả lời như anh mong đợi.

Mong rằng trong hành trình tương lai, anh sẽ gặp được người thực sự đồng điệu về tâm hồn, cùng anh vượt qua mọi phi lý để xây dựng thế giới ý nghĩa riêng của hai người.

Còn em, sẽ mang theo ký ức ấm áp này, tiếp tục vững bước trên con đường của riêng mình.

Cố Lan Khê

Ngày… tháng… năm…”

Đọc truyện tại TruyenLau.com

Phải nói rằng, bức thư từ chối của Cố Lan Khê rất chừng mực, vừa có chiều sâu lại không tổn thương đối phương.

Dù bị từ chối, chắc sư huynh kia khi nhận được thư cũng chẳng thể trách cô điều gì.

Nhưng Lục Nam Đình nghe xong, nước dấm trong lòng sắp trào ra đến nơi!

Nhìn vào mấy bức thư tình, đủ hiểu những người từng theo đuổi Cố Lan Khê toàn thuộc dạng “không đơn giản”.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Mà đó mới là mấy bức cô đọc cho anh nghe, đằng sau còn bao nhiêu người nữa, ai mà biết!

“Em thậm chí còn nhớ rõ cả ngày tháng nữa!!!”

Sư huynh kia với cô… quan trọng vậy sao?

Không chỉ nghĩ cho anh ta, mà ngay cả chi tiết trong thư cũng nhớ kỹ đến vậy… Nguồn copy từ TruyenLau.com

Lục Nam Đình bỗng thấy ấm ức không chịu nổi!

Trong đầu anh, một phiên bản tí hon đang lăn lộn khóc lóc:

“Anh chịu hết nổi rồi! Anh muốn làm loạn!! Anh muốn làm loạn!!!”

Nhưng ngoài mặt lại chỉ dám sụ mặt, lầu bầu trong họng.

Thật sự tức chết mà!

Cố Lan Khê cạn lời:

“Trời ạ, thư đó là em tự viết từng chữ từng dòng, chẳng lẽ lại không nhớ nổi?”

Dứt lời, cô cúi người.

Nhà cửa sạch bong vì có người đến quét dọn định kỳ.

Vali đã được chuyển đến, đặt ngay ở cửa ra vào.

Cô mở tủ giày, thấy đôi dép đi trong nhà màu hồng phấn mới tinh, liền xỏ vào rồi thong dong đi dạo quanh nhà.

Căn hộ này là chỗ “Lục phu nhân về nhà mẹ đẻ nghỉ ngơi”, nên diện tích rất rộng, có tới tám phòng ngủ. Nhưng vì bình thường không ai ở, nên cũng không thuê người giúp việc ở lại.

Lục Nam Đình dù trong lòng thấy không vui, vẫn kéo vali, đưa Cố Lan Khê vào phòng dành riêng cho cô.

Đó là một phòng phụ hướng Nam, có nhà tắm riêng.

Cô vào phòng, mở vali lấy đồ chuẩn bị tắm.

Còn anh thì gom quần áo bẩn mấy ngày nay đi giặt.

Trước khi rời đi, Lục Nam Đình nhịn rồi lại không nhịn được, ấm ức hỏi:

“Hôm nay em cố ý kể mấy chuyện đó cho anh nghe đúng không?”

Anh cũng từng nhận thư tình chứ bộ, nhưng chưa bao giờ đọc, càng không bao giờ trả lời.

Còn Cố Lan Khê thì khác – đọc kỹ từng bức, thậm chí còn viết thư hồi đáp từng người.

Không phải dân Triết học mà thư từ chối cũng đầy màu sắc triết lý như vậy.

Anh ghen phát điên lên được!

Dù cuối cùng người thắng là anh, dù mấy người kia đều bị từ chối, anh vẫn ghen!

Chỉ cần nghĩ tới việc Cố Lan Khê từng dốc tâm tư suy nghĩ vì người khác, dù chỉ để từ chối, cũng đủ khiến anh thấy không cam tâm.

Cố Lan Khê ôm đồ bước vào phòng tắm, đứng tựa vào cửa, quay đầu nhìn anh:

“Em từng nhận được rất nhiều thư tình, nhưng trong số đó, không có cái nào ký tên anh.

Vậy anh nói xem, tại sao em lại kể cho anh nghe?”

Nói rồi, cô đưa tay đóng cửa phòng tắm lại.

Truyện được dịch bởi team rừng truyện chấm com!!!

Lục Nam Đình sững người, rồi không kìm được bật cười tươi rói.

Anh chạy tới gõ cửa:

“Này! Em có cần phải vòng vo thế không? Không thể nói thẳng một câu hả? Muốn chọc anh tức chết à?!”

Cố Lan Khê không đáp, trực tiếp mở nước lớn hết cỡ.

Nói thẳng á?

Nói kiểu gì?

“Anh mau viết thư tình cho em đi! Em muốn đọc! Ngay! Lập tức! Bây giờ luôn!”

Hừ (ˉ▽ ̄~)

Cô đâu phải cướp, yêu đương mà như cướp thì còn gì là lãng mạn?

Loại lời đó, cô tuyệt đối không nói đâu.

Tối hôm đó, hai người ở một mình trong căn nhà lớn.

Không có nhân viên làm phiền, không có áp lực từ ê-kíp ghi hình, cả hai như thả lỏng đến phát cuồng.

Nửa đêm về sáng, Cố Lan Khê mệt quá ngủ thiếp đi, còn Lục Nam Đình thì vẫn tràn đầy năng lượng.

Anh nghiêng người, tay kê dưới đầu, ánh mắt chăm chú ngắm gương mặt vợ.

Anh đưa tay lên, khẽ nâng cằm cô bằng lòng bàn tay, rồi cúi đầu hôn nhẹ lên sống mũi cao thẳng ấy.

Nếu là lúc bình thường, chắc hẳn anh đã ăn một cái bạt tai rồi.

Nhưng lúc này Cố Lan Khê đang ngủ rất say.

Cô có gương mặt rất thanh tú, khi yên tĩnh nhắm mắt lại thì trông vô hại đến mức chẳng chút sát thương.

protected text

Lục Nam Đình trong lòng tràn ngập dịu dàng, cứ thế ngẩn ngơ nhìn vợ.

Đến 1 giờ 30 sáng, anh rón rén bò dậy.

Vào thư phòng lục lọi tìm giấy bút, cặm cụi suốt hai tiếng, tốn cả chục tờ giấy, sửa tới sửa lui mới chép được bản hoàn chỉnh — lá thư tình đầu tiên anh viết cho Cố Lan Khê.

Tối qua hai người “vận động” dữ quá, hôm sau Cố Lan Khê ngủ li bì tới hơn 10 giờ mới tỉnh.

Lúc tỉnh lại, Lục Nam Đình vẫn như mọi hôm, ôm cô từ phía sau.

May là mùa hè qua rồi, ôm nhau thế này cũng không thấy nóng.

Trưa nay cô có hẹn ăn cơm với vài người thân bên nhà mẹ đẻ, thấy cũng trễ rồi, cô ngáp một cái rồi ngồi dậy, vươn vai thật dài.

Thấy Lục Nam Đình vẫn còn ngủ, cô cũng không gọi dậy, định vào phòng tắm rửa mặt trang điểm trước.

Vừa nhấc người, cô liền thấy một bức thư đặt ngay bên gối.

Tờ A4 trắng được cắt gọn, gấp thành phong thư, dùng một mảnh lụa đỏ cắt hình trái tim dán ở miệng thư — không biết cắt từ đâu ra.

Giữa thời đại tốc độ này, vẫn có người dùng cách cổ điển thế kia để bày tỏ với người mình yêu.

Cố Lan Khê từng nhận không ít thư tình: có người trao tay trực tiếp, có cái được nhét vào ngăn bàn, có cái giấu trong sách, thậm chí còn có người lén bỏ vào hộp bút…

Nhưng đây là lần đầu tiên có người để thư bên gối, để cô vừa mở mắt ra đã nhìn thấy.

Cô không đụng vào ngay, mà nhẹ nhàng ngồi dậy, cầm điện thoại từ tủ đầu giường, chụp lại một tấm cận cảnh.

Sau đó ôm lòng đầy mong chờ, cô cẩn thận nhặt lấy phong thư, rón rén rời khỏi phòng.

Ngồi xuống ghế sofa trong phòng khách, cô chuẩn bị bóc thư ra, nhưng rồi lại phân vân.

Nếu không mở, cô có thể tưởng tượng bên trong chứa tất cả lãng mạn trên đời.

Nhưng nếu không mở… tò mò lại như thuốc độc ngấm dần, khiến cô ngứa ngáy cả lòng.

Nghĩ tới Weibo đã lâu chưa “lên bài”, mà chị Mai dạo này cứ nhắc rằng thương hiệu rất coi trọng tương tác, Cố Lan Khê liền nảy ra ý — nhân lúc show thực tế vợ chồng đang hot, tranh thủ kéo tương tác luôn.

Ban đầu định up tấm ảnh lên rồi mở poll “Có nên mở thư không?”, nhưng nghĩ vậy trông “làm màu” quá, dễ phá vỡ hình tượng, cô liền đổi cách khác.

Căn nhà này là quà cưới mẹ chồng tặng, đã có tuổi đời hơn 40 năm, giữ nguyên phong cách cổ điển mà người Quảng Đông xưa ưa chuộng.

Phòng khách toàn là đồ gỗ lim đỏ. Vì trời bắt đầu lạnh, nên sofa được phủ nệm và tựa lưng bằng lụa đỏ thêu hoa.

Cố Lan Khê lật qua từng tấm nệm, cuối cùng ở một góc của miếng đệm, cô phát hiện một khoảng vuông vắn bị cắt ra.

Cắt khéo thật, còn biết tránh đúng chỗ có hoa văn.

Cô chụp kỹ lại tấm này, rồi post lên Weibo cùng bức ảnh phong thư vừa nãy:

【Trước khi mẹ chồng mình phát hiện, ai có thể nói cho mình biết, loại lụa này mua ở đâu vậy?】

Sau khi rửa mặt xong quay lại, bài post đã có hơn 2000 bình luận, mà bình luận được like nhiều nhất chính là… của mẹ chồng cô:

【Con ngoan, khỏi tìm nữa. Đó là đồ hồi xưa cụ cố còn sống đặt thợ dệt thủ công làm riêng cho mẹ, là một phần sính lễ đấy.】

Trời ơi, là lụa khắc tơ thủ công?!

Cố Lan Khê nghe vậy thì hết hồn, chẳng buồn mở thư nữa, lập tức chạy về phòng lay Lục Nam Đình dậy.

Cái đồ phá của nhà này!!

Ai mà ngờ được, món đồ mấy chục năm tuổi trông còn như mới?

Nhưng nghĩ lại, hôm qua đi bảo tàng, mấy món mấy trăm năm còn sáng bóng như thường, lại thấy cũng… không quá kỳ lạ nữa rồi.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu