Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Tác giả : 33 Độ

Chương 400: Có gì đáng để nổi giận đâu

Lần cuối cùng Cố Lan Khê gặp Cố Vĩ Hào là vào tháng Hai năm ngoái, khi cô theo đoàn phim đến Ôn Châu quảng bá cho “Mùa hè rực lửa”.

Bộ phim này được quay từ mùa hè năm kia, và được phát hành vào dịp Lễ Tình Nhân năm ngoái.

Vì đúng lúc rơi vào cuối mùa phim Tết nên cạnh tranh rất khốc liệt. Để giành lấy thị phần, khi đó cô cùng đoàn phim chạy tour quảng bá, bận đến mức chân không chạm đất, chỉ trong một tháng mà đã chạy qua 28 thành phố.

Khi đến Ôn Châu, cô mệt đến mức chẳng buồn ăn uống gì.

Dì Vương phải dỗ dành mãi mới khiến cô ăn được một bát nhỏ canh viên cá Ôn Châu.

Canh viên cá Ôn Châu khác khá nhiều so với kiểu nấu của Quảng Phủ.

Xưa kia dùng cá hoàng để nấu, nhưng do cá hoàng bị đánh bắt quá mức, dần trở nên khan hiếm và giá cả tăng vọt, người dân bình thường không kham nổi. Thế là người ta dần thay thế bằng cá miển – một loại cá kinh tế phổ biến ở địa phương – và từ đó trở thành nguyên liệu chính cho món ăn này.

Thành phẩm có độ dai và độ đàn hồi vừa phải, nước canh trong vắt, thêm chút giấm Chiết Giang và tiêu trắng, vị chua nhẹ cay nhẹ, rất kích thích vị giác.

Dì Vương vừa từ tốn kể chuyện, vừa dụ cô ăn thêm một cái bánh đèn chụp.

Bánh đèn chụp có vỏ mỏng giòn rụm được chiên ngập dầu, bên trong là nhân củ cải trắng xào với tôm tươi và thịt băm, ăn hoài không thấy ngán.

Cố Lan Khê ấn tượng sâu sắc với bữa đó. Từ đó về sau, mỗi khi nhắc tới Ôn Châu, thứ đầu tiên cô nhớ đến không còn là ký ức ấm áp thời thơ ấu cùng mẹ, mà là những món ăn ngon ở nơi đó.

Hôm đó, cô ăn tối vui vẻ no nê, vừa nằm xuống chưa được bao lâu thì nhận được cuộc gọi từ “cha ruột rác rưởi”, nói muốn gặp cô. Nếu không, ông ta sẽ xuống sảnh khách sạn nói chuyện với đám phóng viên và sasaeng fans đang chầu chực dưới đó.

“Lỡ mà tán gẫu hăng quá, cái miệng này không biết giữ mồm giữ miệng, lỡ nói ra chuyện gì không nên thì phiền to.”

Cố Lan Khê cúp máy, gọi thẳng ông ta lên phòng.

Vừa vào phòng khách, câu đầu tiên Cố Vĩ Hào nói là: “Mãn Mãn, con lại gầy đi rồi, phải ăn uống cho tử tế vào.”

Thấy cô mặt lạnh nhìn mình chằm chằm, ông ta mới làm ra vẻ xấu hổ, rồi mở miệng đòi ba triệu.

Lần đầu ông ta tìm đến cô là ở cổng Đông Đại học A, vừa mở miệng đã đòi mười triệu. Đọc truyện tại TruyenLau.com

Sau khi bị cô dụ vào trà lâu rồi bị đánh cho một trận nên thân, sợ đến mức vắt giò lên cổ chạy về Ôn Châu.

Nhưng chẳng bao lâu lại mò đến nữa.

Cố Lan Khê “bắt mạch kê đơn” y chang như cũ, lần nào cũng một bài thuốc. Website TruyenLau.com

“Thuốc” có vẻ cũng hơi có tác dụng, vì số tiền mỗi lần ông ta đòi dần dần ít đi.

Lần này chỉ xin ba triệu, đúng là cái miệng “sư tử con ngoạm nhẹ một miếng”, thành thật mà nói, Cố Lan Khê cũng hơi bất ngờ.

Không thể phủ nhận, người như Cố Lan Khê có thể xinh đẹp thành thế này, lại khiến mẹ cô mê muội đến mức không màng ba mẹ ruột, thì diện mạo Cố Vĩ Hào chắc chắn không tệ.

Dù đã phá sản, sống cũng không còn phong lưu như xưa, nhưng chỉ nhìn vẻ ngoài thì ông ta vẫn không thua gì những “trai già cực phẩm” trong giới showbiz.

Thấy gương mặt có vài phần giống mình đó lộ ra vẻ tủi thân đáng thương, thật ra trong lòng Cố Lan Khê cũng không hẳn thấy dễ chịu hoàn toàn. TruyenLau

Tính cô vốn rất kiên nhẫn, lại đang đi tuyên truyền phim, không muốn gây chuyện vào lúc nhạy cảm đó.

Thế nên cô mở miệng hỏi thêm một câu: “Muốn tiền làm gì? Không phải nói là mở tiệm giày, làm ăn cũng ổn lắm à? Cả nhà ăn no mặc ấm cơ mà?”

Cố Vĩ Hào từ trước đến nay chưa từng thấy ánh mắt dịu dàng như vậy từ đứa con gái xuất sắc này, tưởng là có hy vọng, liền vội vàng kể hết mọi chuyện.

Thì ra, “thái tử” nhỏ hơn cô nửa tuổi kia thi lại hai năm vẫn không đậu đại học, ông ta định cho nó đi du học “mạ vàng”.

Thật đúng là tấm lòng thương con dào dạt.

Cố Lan Khê khi đó nghe xong chỉ biết bật cười, cái miệng nhỏ như được bôi chu sa:

“Vô lý ghê, năm tôi 19 tuổi đã tốt nghiệp cao học rồi, chứng tỏ gene nhà ông đâu có tệ. Nó thì 21 tuổi, đến một trường ba xu còn phải bỏ tiền mua suất, ông có từng nghĩ, nó không phải con ruột ông không? Đã làm xét nghiệm ADN chưa? Đừng để cực khổ cả đời, nuôi con giùm người ta.”

protected text

Hai người cứ đứng ngay giữa phòng, khi cô nói câu đó, tay khoanh trước ngực, tò mò đi vòng quanh ông ta một vòng, vẫn chưa đã, tiếp tục tung đòn sát thương tận tim:

“Năm mẹ tôi mất, học phí mỗi học kỳ là 1175 tệ, tôi phải khóc đến nửa đêm trong từ đường mới cầu được cụ cố đồng ý trả tiền. Giờ ông muốn ba triệu? Cho ông vào từ đường mà khóc đi! Dù sao thì, nhà họ Cố mình, ngoại trừ ông là kẻ bán tổ nghiệp, hút máu vợ cả, giờ vẫn thảm hại vô cùng, thì còn ai không lấy ra nổi ba triệu chứ? À~ suýt quên, ông đâu phải người nhà họ Cố mình đâu, gia phả không có tên, tổ tiên chắc cũng chẳng nhận.”

Cố Vĩ Hào da trắng, nghe xong câu đó thì giận đến mặt đỏ bừng, cổ nổi gân, lỗ mũi phập phồng, thở phì phì, hừ.

Không biết trong lòng giằng co bao nhiêu, Cố Vĩ Hào nắm chặt hai tay, cố nhịn, cuối cùng vẫn nhịn được, không ra tay.

Hết cách rồi, từng bị đánh nhiều lần, con nhóc này ra tay cực độc, lại chẳng thèm quan tâm trên dưới, chẳng coi ông ta là cha ruột, thậm chí không coi là người.

Cố Vĩ Hào đúng là đã nhịn xuống cơn giận đó, còn chủ động nói sẽ viết giấy vay nợ, có tiền sẽ trả.

Cố Lan Khê thật sự không hiểu, ông ta lấy đâu ra sự tự tin rằng có thể moi được tiền từ cô.

Bị xử lý nhiều lần như vậy, không những chẳng moi được xu nào mà còn bị tổn thất kha khá, vậy mà tự tin chẳng suy giảm, còn mò đến ngày càng đều đặn.

Đôi lúc, Cố Lan Khê còn nghi ông ta có xu hướng thích bị ngược.

Truyện được dịch bởi team rừng truyện chấm com!!!

Hôm đó ngoài khách sạn không biết có bao nhiêu phóng viên và paparazzi đang rình, chỉ cần Cố Vĩ Hào đi ra mà dáng đi không đúng là đủ gây bất lợi cho cô.

Vì thế cô nhịn, không ra tay đánh, chỉ dùng ngôn từ, mỗi câu là một nhát dao chí mạng.

Cuối cùng lúc Cố Vĩ Hào rời khỏi khách sạn, cả người ủ rũ, mắt đờ đẫn.

Không ngờ, chưa tới một năm, ông ta lại có gan vác mặt về.

Quả nhiên, chỉ cần lợi ích đủ lớn, trên đời này chẳng có ai là thực sự nhút nhát cả.

Cố Lan Khê mang giày thể thao, cố ý không phát ra tiếng động, bước đến trước cửa phòng chứa đồ – nơi ban ngày cô đã nghe thấy tiếng động. Từ bên trong vọng ra giọng chửi bới của mấy người, ngôn từ cực kỳ khó nghe, lại toàn nói tiếng địa phương, tốc độ nói nhanh như bắn súng liên thanh.

Tóm lại, người nhà họ Cố đang chửi Cố Vĩ Hào là kẻ bất trung, bất nghĩa, bất hiếu, trên thì phụ lòng cha mẹ, dưới thì làm khổ con gái, giữa thì phản bội vợ cả – có còn chút liêm sỉ nào mà dám lén lút quay về trong ngày trọng đại như thế này?

Trọng tâm của tên “cha rác rưởi” vẫn là: đòi tiền.

Không muốn để ông ta bám lấy Cố Lan Khê? Vậy thì mấy người còn lại phải đưa tiền cho ông ta.

Ông ta muốn làm lại cuộc đời, muốn cho con trai đi du học, còn phải nuôi vợ nuôi con gái, một giá duy nhất – 50 triệu, một xu cũng không bớt. Nếu không thì ông ta sẽ kiện Cố Lan Khê ra tòa, để xem trong ngày vui trọng đại như thế, cô ta dính vào kiện tụng có còn mặt mũi không?

Phải nói, có Lục Đình Nam làm con rể, đúng là đáng giá thật.

Trước kia chỉ dám mở miệng đòi 3 triệu, giờ vừa mở miệng đã là 50 triệu.

Càng đáng ghét hơn là, đám trưởng bối trong kia, nghiến răng một cái thật sự có thể vét ra được số tiền đó.

Hơn nữa, vì sợ ảnh hưởng đến hôn lễ của cô, xem ra bọn họ còn đang thật sự cân nhắc chuyện “lấy tiền giải xui”.

Năm chục triệu thì không thể, chứ vài ba triệu thì cũng chỉ như muối bỏ biển.

Cố Lan Khê khẽ cười lạnh, mũi chân duỗi thẳng, nhanh – gọn – chính xác tung một cú đá.

Cánh cửa gỗ phát ra một tiếng “rầm”, bật ngược lên đập vào tường, bị cô nhanh tay chụp lấy.

Mọi người trong phòng nghe tiếng động thì quay phắt lại.

Thấy cô mặt lạnh bước vào, tộc trưởng – cụ cố chống gậy gõ “cộc cộc” xuống sàn, rồi thở dài một tiếng:

“Mãn Mãn, sao cháu lại tới đây?”

Cố Vĩ Hào bị trói ngược tay bằng dải vải rộng vào một cái ghế gỗ huỳnh đàn. Nghe tiếng động, ông ta cũng ngẩng đầu lên, thấy cô như La Sát bước vào, phản xạ đầu tiên là… lùi lại.

Tiếc là cái ghế vòng cổ đó là đồ cổ, cực kỳ nặng, ông ta giãy giụa cách mấy cũng vô ích.

Cố Lan Khê đứng trước mặt ông ta, từ trên cao nhìn xuống.

Rất lâu sau, cô mới cúi xuống, cởi trói cho ông ta.

Cố Vĩ Hào trong lòng mừng rỡ, định mở miệng nói gì đó, ai ngờ…

Một chậu nước đá lạnh ngắt dội thẳng vào đầu.

“Cụ cố à, cho dù ông ta có bị bắt quả tang đang trộm đồ, trói người lại thế này cũng không đúng. Giờ là xã hội pháp trị mà.”

Cố Vĩ Hào sững người!

“Tôi bị bắt quả tang trộm đồ? Có nhầm không vậy?! Đây là nhà tôi mà!”

“Không, nơi này sớm đã không còn là nhà của ông nữa rồi. Ai dám chắc, ông không ôm hận trong lòng, cố ý quay về phá hoại?”

Cố Lan Khê chỉ tiện miệng nói bừa, nhưng những người còn lại rõ ràng đã tin sái cổ.

Cô chưa kịp nói thêm gì, đã mở cửa, bảo ông ta đi đi.

Cố Vĩ Hào lén quay về, vừa xuống máy bay đã bị người nhà tóm lại.

Cả ngày bị trói trong phòng, không biết đã chịu bao nhiêu khổ sở.

Không ngờ Cố Lan Khê lại tới cứu ông ta, trong lòng cảm động quá mức, toàn thân run lên:

“Tôi đã nói mà, kết hôn là chuyện trọng đại, ba ruột còn sống mà! Làm sao có thể dập đầu trước bài vị được…”

“Đi nhanh lên, nếu kịp bắt chuyến bay đêm, may ra còn gặp được con hồ ly tinh kia lần cuối.”

Cố Vĩ Hào sợ đến mức tim muốn nhảy khỏi lồng ngực, trừng mắt nhìn cô hồi lâu, rồi mới cố rặn ra được một câu:

“Con… con làm gì họ rồi?”

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu