Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Tác giả : 33 Độ

Chương 426: Hậu Trường

Giao thừa, ngày đoàn viên. Như thường lệ, nhà họ Lục cho bếp nghỉ hết, trừ Lục Nam Đình phải đi tạo hình, cả nhà đều tự tay chuẩn bị bữa cơm tất niên hôm nay.

Thông thường, ở miền Nam ăn trưa, còn miền Bắc vì có tục thức canh nên đa số ăn tối.

Nhà họ Lục trước đây cũng ăn tối, nhưng từ khi Lục Nam Đình bắt đầu tham gia Xuân Vãn, bữa này được chuyển sang buổi trưa.

Sáng sớm cả nhà đã bắt đầu bận rộn.

Người chuẩn bị nguyên liệu, người thái rau, người nấu, người bày biện bàn ghế…

Bình thường ai cũng sống sung sướng quen rồi, tuy biết nấu nướng nhưng kinh nghiệm chẳng bao nhiêu, quay như chong chóng.

Ngay cả Lục Gia Ninh nhỏ tuổi nhất cũng bị bắt ngồi đối diện Cố Lan Khê, canh cái thùng rác mà bóc tỏi.

Nhưng phải nói thật, đây là cái Tết ấm áp và náo nhiệt nhất mà Cố Lan Khê từng trải qua.

Vì cuộc hôn nhân này, cô có được một gia đình lớn thật tốt, thật tử tế.

Trước đây cô chưa bao giờ cảm thấy mình may mắn, dù có chút thành tựu cũng cho rằng là nhờ bản thân cố gắng.

Châm ngôn sống của cô là: “Những gì tự mình nắm được, đều là thứ mình xứng đáng có.”

Giờ thì cô bắt đầu tin rằng mình thật sự có số hưởng.

Tìm được người yêu tốt, chỉ cần mắt nhìn người đủ tinh tường. Nhưng muốn gặp được nhà chồng tốt, thì vận khí cũng phải đủ tốt mới được.

Ăn cơm xong trong không khí rộn ràng, Cố Lan Khê mặc kín mít, tự lái xe đưa Lục Nam Đình tới đài truyền hình. Nguồn copy từ TruyenLau.com

Thấy cả quãng đường anh chẳng nói câu nào, biết là đang căng thẳng mà sĩ diện không chịu thừa nhận, cô cũng không vạch trần. Chỉ khi đến nơi, cô cúi người tháo dây an toàn giúp anh, rồi ôm anh một cái, nhẹ nhàng vỗ lưng.

“Thuận lợi nha. Tối em tới đón anh về.”

Lần tổng duyệt hôm trước, vì có quá nhiều fan couple đến tập kích chờ hai người, để tránh gây hiệu ứng không hay, cô cũng không định vào trong.

Đưa anh tới nơi xong liền lái xe về.

Về đến nhà, ngoài việc lâu lâu trả lời vài tin nhắn Lục Nam Đình gửi tới, còn lại Cố Lan Khê đều bận bịu gọi điện. Nguồn copy từ TruyenLau.com

Giới giải trí là nơi danh lợi, thương trường cũng chẳng khác gì.

Bình thường ai cũng bận tối mắt, gặp nhau ở nơi làm việc thì muốn hẹn một bữa ăn nhẹ cũng khó.

Tết đến nghỉ lễ, ai cũng tranh thủ, chẳng ai chịu ru rú trong nhà cả.

Người tinh khôn đều tận dụng dịp này để xã giao. TruyenLau

Bỏ qua thân phận, chỉ nói chuyện cá nhân thì ngày nghỉ là thời điểm lý tưởng nhất để gặp mặt.

Một khi đã nối được quan hệ, sang năm hợp tác dễ dàng hơn nhiều.

Cố Lan Khê vốn đã có năng lực, lại đang là gương mặt sáng giá trong giới kinh doanh. Nay có thêm mối liên hệ với nhà họ Lục, người gọi điện chúc Tết kiêm tiện thể hẹn gặp cô lại càng nhiều.

Mỗi lần nhận cuộc gọi, cô đều phải suy nghĩ kỹ quan hệ giữa mình và đối phương. Thấy có lợi hoặc có thể giúp ích cho phát triển của bản thân thì sẽ nhận lời hẹn, uống trà ăn bánh, hoặc cùng dùng bữa.

Gặp phải mấy lời mời kiểu leo kéo, không giá trị gì với cô, cô sẽ khéo léo từ chối.

Cả ngày trôi qua, cô mệt bở hơi tai.

protected text

So với cô, vòng tròn của Lục Nam Đình lại đơn giản và thuần túy hơn nhiều.

Một bài hát hay hay không, dù thẩm mỹ có khác nhau, người có tai đều có thể đưa ra đánh giá cơ bản.

Anh là ca sĩ kiêm sáng tác, lại được công ty giải trí lớn hậu thuẫn, tuổi còn trẻ, nhan sắc miễn bàn, vừa có thực lực vừa có fan, cũng chẳng thiếu tài nguyên thương mại.

Thường ngày, anh không hay kết bè kết phái. Hậu trường đêm giao thừa, mọi người đều đang căng thẳng chuẩn bị lên sân khấu. Vợ không ở bên, anh cũng chẳng có gì để “khoe”, tự nhiên cũng không thấy cần phải xã giao vòng vo với ai.

Tối hôm đó, mấy tiền bối thấy anh ngồi lạnh lùng bên cạnh Trương Minh Viễn, chẳng nói chuyện với ai, tưởng là do còn trẻ thiếu kinh nghiệm, sắp lên sân khấu nên hồi hộp, bèn lại gần động viên.

Dù gì mấy hôm trước, chính cậu ta còn rất nhiệt tình chào hỏi mọi người, nhiệt huyết như lửa kia mà!

Giờ chắc thằng bé có tâm sự, giúp được thì cứ giúp.

Ai mà chẳng muốn làm bạn với Lục Nam Đình chứ?

Bản thân Lục Nam Đình thì chỉ muốn nói chuyện với vợ, chẳng hứng thú giao lưu với ai. Nhưng các tiền bối thì cứ lũ lượt tới hỏi han, mặt anh dù lạnh cũng chẳng thể không phản hồi.

Đúng là “luân hồi có mắt”, mấy hôm trước người ta làm anh phiền bao nhiêu, hôm nay anh làm lại y chang.

Chỉ khác là, ai nấy đều là người giữ thể diện, dù có thấy ngán cũng không dám để lộ ra ngoài.

Cuối cùng đuổi hết được người đi, anh lập tức tìm chỗ kín ngồi nghỉ một chút.

Kết quả, chỉ vừa khoanh tay, chợp mắt một lát, lại mơ thấy Cố Lan Khê.

Chăn gấm lụa đỏ thẫm, mái tóc đen dài óng ả, làn da trắng mịn căng bóng, cơ bụng săn chắc…

Trương Minh Viễn vẫn ngồi cạnh chơi điện thoại, đột nhiên nghe thấy tiếng cười khẽ, lập tức ngẩng đầu.

Truyện được dịch đầy đủ tại rungtruyen.com

Chỉ thấy tên kia như người say rượu, mặt nở nụ cười kỳ lạ.

Trương Minh Viễn không do dự, lắc vai gọi tỉnh.

“Đang ở chỗ đông người đấy, mê sảng cái gì!”

Lục Nam Đình mở mắt, định thần lại, vội thu lại nụ cười. Nhìn đồng hồ, ừm, đến lượt anh biểu diễn còn ít nhất hai tiếng nữa.

Cũng tốt, hoàn thành tiết mục này xong coi như kết thúc một năm.

Cầm điện thoại lên, thấy Cố Lan Khê nhắn một loạt tin nhắn kể mấy chuyện cười khô khan.

Sau đó, Trương Minh Viễn lại thấy người kia dù tỉnh rồi mà cứ như chưa tỉnh.

Cái bộ dạng “say” kia lại quay lại lần nữa.

“Đừng cười nữa! Cười như thế hút người ta chú ý đấy!”

Lục Nam Đình mà mặt lạnh thì khí chất cực kỳ mạnh, người không quen chẳng dám đến gần. Nhưng một khi anh cười, lại còn cười dịu dàng thế kia, cái cảm giác xa cách hoàn toàn biến mất. Người ngoài nhìn vào chỉ thấy anh đang vui, chính là thời điểm hoàn hảo để xin chụp ảnh hay xin chữ ký.

Nói về chuyện “giữ đức hạnh đàn ông”, Lục Nam Đình đúng là có tiếng vang trong giới giải trí.

Hồi trước Trương Minh Viễn còn không hiểu sao lại thế, từ khi tiếp xúc với Cố Lan Khê nhiều hơn thì lập tức vỡ lẽ.

Đúng là nghĩ gì tới đó, Lục Nam Đình vừa được nhắc nhở xong đã vội vàng thu lại nụ cười, nhưng vẫn không kịp.

Có người cầm ảnh bước tới xin chữ ký.

Tết nhất, đều là người trong giới, cũng chẳng tiện từ chối làm người ta mất mặt.

Nhưng ký xong, đối phương lại mở miệng đòi chụp ảnh chung.

Vừa rút điện thoại ra đã định áp mặt vào gần Lục Nam Đình.

Trương Minh Viễn lập tức bước ra ngăn lại:

“Xin lỗi, Lục Nam Đình nhà bọn tôi không tiện chụp ảnh riêng với người khác giới.”

Anh cũng mặc kệ câu đó nghe có khó lọt tai hay không, dứt khoát bày rõ lập trường.

Một cô gái đàng hoàng mà lại đi chụp hình thân thiết với người đã có vợ, là kiểu gì?

Cô gái đó thoáng chút bối rối, vốn quen với việc này, nhưng bị nhắc mới sực nhớ ra Lục Nam Đình đã có vợ, liền kéo Trương Minh Viễn lại:

“Em vẫn luôn rất ngưỡng mộ anh Viễn, mình chụp chung ba người được không ạ?”

Lúc này Trương Minh Viễn mới gật đầu, tặng cho cô một ánh nhìn “trẻ ngoan dễ dạy”.

Chụp xong còn dặn đừng đăng lên mạng, rồi mới để cô ấy rời đi.

Thời gian chờ lên sân khấu của Xuân Vãn quá dài, mọi người đều tranh thủ xã giao.

Tất cả là do Lục Nam Đình thỉnh thoảng cứ cắm mặt vào điện thoại rồi cười tủm tỉm, nhìn thì có vẻ rất thân thiện, nên tối nay số người tới xin chữ ký và chụp ảnh với anh nhiều không xuể.

Lúc này Cố Lan Khê vừa cầm chìa khóa xe, chuẩn bị đến đài truyền hình đón người thì nhận được một loạt tin nhắn từ Lục Nam Đình:

【Anh sắp thành điểm check-in của mấy bạn rồi.】

【Không ít người xin chữ ký đôi, anh ký rồi, mang về cho em ký nốt, sau họ tự đến studio lấy.】

【Sắp lên sân khấu rồi, tiếc là em không xem trực tiếp được.】



Cố Lan Khê lặng lẽ đọc hết, ánh mắt dừng lại rất lâu ở mấy chữ “điểm check-in của mấy bạn”, không trả lời lấy một câu.

Gặp chuyện không thích, cô luôn vậy – trực tiếp phớt lờ.

Chạy một đoạn, tâm trạng dịu xuống, sợ ảnh hưởng đến màn trình diễn của Lục Nam Đình, cô mới gửi lại một đoạn voice ngọt ngào:

“Anh ơi anh đẹp trai quá, chuyện này đâu tránh được~ Mong chờ sân khấu của anh nha~~”

Hậu trường người đông ồn ào đến phát điên, Lục Nam Đình vẫn luôn đeo tai nghe bluetooth, nhưng do có quá nhiều người tìm đến, anh không để ý tai nghe đã hết pin từ khi nào.

Vừa bật lên, đoạn voice kia liền phát thẳng ra ngoài.

Dù anh phản xạ cực nhanh, lập tức bấm dừng, nhưng cái câu “anh ơi~” ngọt như đường vẫn lọt ra.

Showbiz là vậy, ai hot người đó là tâm điểm.

Hiếm khi thấy anh có cảm giác như người bình thường thế này, tối nay không ít người tìm cơ hội thân thiết với anh.

Lúc ấy xung quanh có cả chục người, đang đứng đang ngồi gì cũng đồng loạt im bặt, giương tai hóng hớt!

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu