Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Tác giả : 33 Độ

Chương 271: “Cùng Yêu Cùng Đi” (Phần 11)

Ăn xong, hai người dọn sạch rác, rời khỏi công viên nhỏ thì trời cũng dần sập tối.

Ban ngày còn hai mươi mấy độ, nhưng trời vừa tối, gió thổi qua là nhiệt độ lập tức giảm xuống.

Lục Nam Đình đã chuẩn bị từ trước.

Anh mở ba lô, lấy ra một chiếc áo khoác mỏng màu cam đỏ, nhẹ nhàng giũ ra.

Cố Lan Khê đã quen với việc anh giúp mình mặc áo, không cần suy nghĩ gì, liền xoay lưng lại, giơ hai tay lên, phối hợp mặc áo vào rất thành thạo.

“Anh có lạnh không?”

Cố Lan Khê tay còn đang ôm máy ảnh, Lục Nam Đình cúi người kéo khóa áo giúp cô, tiện thể chỉnh lại micro thu âm. Nghe anh hỏi vậy, cô mỉm cười, vươn tay xoa lên mái tóc ngắn xù lên của anh.

“Anh chịu lạnh giỏi hơn em, không thấy lạnh.”

Cố Lan Khê “ừ” một tiếng, nắm tay anh chậm rãi bước tiếp.

“Ngày mai mình vào núi, để em cũng đeo ba lô nhé! Trên núi lạnh, anh nhớ mang thêm một cái áo khoác dự phòng. Còn nếu trưa phải ăn ngoài trời, mình sẽ cần mang theo nhiều đồ hơn.”

“Có nặng mấy đâu, mình anh mang là được. Với lại máy ảnh cũng không nhẹ, hôm nay em mệt hơn anh, mai để anh vất vả thêm chút.”

Cố Lan Khê lại “ừ” một tiếng, tay vẫn nắm tay anh, cùng anh bước tiếp dọc theo con phố.
TruyenLau
Nhưng đi được một đoạn, cô lại không nhịn được muốn nói chuyện.

“Nếu đi sớm thì liệu có kịp ngắm bình minh không nhỉ?”

“Leo núi chắc không kịp, chắc phải đi cáp treo thôi?”

“Cáp treo sáng sớm chưa hoạt động đâu.” Đọc truyện tại TruyenLau.com

“Vậy thì tàu điện ngầm cũng chưa chạy, muốn ngắm bình minh chắc phải bắt taxi.”

“Vậy thôi bỏ đi, ngắm bình minh chắc không được rồi, taxi mắc quá, bọn mình đâu thể nhịn đói vì ngắm mặt trời. Nhưng biết đâu bọn mình có thể ngắm hoàng hôn. Mùa này mặt trời lặn khoảng năm rưỡi, tối mai khách sạn gần núi Bạch Vân, chắc vẫn kịp.”

“Vậy tối mai phải ăn ngoài rồi.”

“Không sao, ăn gì chẳng được. Mình phải học cách linh hoạt thích ứng.”
TruyenLau.com
Lục Nam Đình bắt đầu khẽ hát:

“Cứ để cảm giác dẫn lối, nắm lấy tay giấc mơ

Lấy nhiệt huyết làm thuyền, chèo vào bến trái tim…”

Thấy anh chỉ hát mấy câu rồi ngừng, Cố Lan Khê nghiêng đầu nhìn anh: “Bài gì đấy?”

“Không biết nữa, tự dưng nó chui ra từ trong đầu.”

“Vậy chỉ có mấy câu đó thôi hả?”

“Mai mốt có hứng thì viết tiếp~”

Lục Nam Đình tỏ ra rất thoải mái.

Anh vốn hay như vậy, cảm hứng đến thì hát, hát xong có lúc viết tiếp thành cả bài, có lúc lại để nó trôi qua luôn.

Cố Lan Khê không chịu nổi kiểu này: “Giống như có người làm bài toán ngay trước mặt em, mới viết được hai bước đã quăng bút bảo để hôm khác làm tiếp.”

“Toán thì em nhìn là ra đáp án rồi, cái này thì không nhìn ra được, cũng thấy khó chịu sao?”

“Ừ, em thích mọi thứ phải có đầu có đuôi.”

“Kể cả chuyện yêu anh sao?”

Bỗng dưng anh hỏi câu đó, Cố Lan Khê không nhịn được bật cười.

Rồi gật đầu nghiêm túc: “Ừ, em sẽ yêu anh đến tận cuối đời.”

Lục Nam Đình không nói gì, chỉ siết tay cô, lặng lẽ đi tiếp.

Đèn đường vàng nhạt, kéo bóng hai người họ dài lê thê trên mặt đất.

Đi rất lâu, Lục Nam Đình đột nhiên lại cất giọng:

“Cứ để cảm giác dẫn lối, nắm lấy tay giấc mơ

Lấy nhiệt huyết làm thuyền, chèo vào bến trái tim

Ta nắm tay nhau đi giữa góc phố Quảng Châu

Anh nghe em nói sẽ yêu anh đến tận cuối đời

…”

Hát xong, anh suy nghĩ một lát, lại sửa một vài đoạn, rồi hát lại từ đầu.

Nửa tiếng sau, anh mới hài lòng gật đầu: “Ừ, bài này anh đặt tên là 《Quảng Châu》”.

Cố Lan Khê cảm giác mặt mình nóng như bị thiêu.

Ở nhà thích hứng lên làm gì thì làm đã đành, đằng này đang quay chương trình mà anh cũng không chừa, cô thật sự… xấu hổ muốn chui xuống đất!!

“Cố Mãn Mãn, em nhất định phải nhớ lời anh hôm nay đấy, nghe rõ chưa? Nếu em mà quên, sẽ có cả đống người thay anh nhắc em đó, hiểu chưa?”

Cố Lan Khê che mặt gật đầu: “Hiểu rồi hiểu rồi!”

Lục Nam Đình lại cất giọng hát.

Cố Lan Khê vội nhảy lên bịt miệng anh: “Đừng hát nữa đừng hát nữa! Em thề là em nhớ mà!!”

Lục Nam Đình cười khoái chí, rồi hỏi: “Đi bộ mệt chưa? Lại đây anh cõng.”

“Phía trước là ga tàu rồi, đi thôi!”

Dịch và biên tập bởi Rừng Truyện!!!

Cũng chẳng còn mấy trạm, hai người đeo khẩu trang lên tàu, chen chúc giữa đám đông, đứng nép một góc, chẳng mấy chốc đã đến nơi.

Lúc lên thang cuốn, Lục Nam Đình đột nhiên nói: “Hôm nay mình còn dư năm đồng hai.”

“Phải tiêu hết trong ngày à?”

“Ôi trời, em ngốc thật đấy, năm đồng hai đó!”

Cố Lan Khê không trả lời, đến khi ra khỏi ga, bước xuống bậc thang rồi mới quay lại, làm mặt xấu với anh:

“Wow, tài khoản của bọn mình còn đúng 5.20, lãng mạn quá đi ~”

Tưởng cô rốt cuộc cũng nhận ra, Lục Nam Đình mừng rỡ.

“Bọn mình đúng là định mệnh! Trời sinh một cặp luôn.”

Cố Lan Khê nháy mắt, chỉ cười không nói.

“Em cố tình phải không?”

“Không nha~ Làm sao em biết được con gà đó bao nhiêu ký bao nhiêu lạng.”

Cô chết cũng không nhận, rồi chạy biến lên trước.

Lục Nam Đình cảm giác như xương mình nhẹ đi vài lạng, cố nhịn cười nhưng không nổi.

Chạy mấy bước đuổi theo, nắm lấy tay cô.

“So với tình cờ, anh thấy ‘cố ý’ còn hạnh phúc hơn.”

Cố Lan Khê không chỉ giỏi chơi chiêu trực diện, còn hay lén lút tạo bất ngờ lãng mạn, sống với nhau mấy năm, Lục Nam Đình cảm giác bản thân sắp thành thám tử luôn rồi.

“Được rồi, anh Hạnh Phúc,” Cố Lan Khê liếc anh một cái, không nhịn được phàn nàn: “Anh bế con búp bê mà nhìn như đang bắt cóc người ta vậy đó.”

Cô vừa thừa nhận xong đã ngượng chín mặt, lập tức đổi chủ đề.

Lục Nam Đình đeo ba lô, một tay kẹp con búp bê, một tay đút túi quần, dáng đi đúng chất “ngầu lòi”.

Thấy cô ngại, anh cũng không trêu chọc, liền ôm con búp bê lại như ôm con nít.

“Ôm đúng kiểu là vậy hả?”

Cố Lan Khê đi vòng nửa vòng quanh anh, rồi lắc đầu lia lịa: “Thôi anh cứ kẹp nó lại đi cho rồi!”

Lục Nam Đình lại kẹp búp bê vào nách, vừa đi vừa cười.

Đi được vài bước không thấy cô đi kè kè bên cạnh, anh quay đầu lại thì thấy Cố Lan Khê đang nửa ngồi nửa quỳ dưới đất, điên cuồng bấm máy chụp hình.

Lục Nam Đình cũng phối hợp, đổi mấy kiểu tạo dáng liền. Đợi cô chụp xong chạy tới, anh mới không nhịn được cà khịa:

“Không thể vì anh không nắm tay em mà em liền ‘tách tổ chức’ nha. Nhỡ anh đi trước, không mang điện thoại, sao tìm được em đây?”

“Em sẽ đứng yên tại chỗ, đợi anh quay lại là thấy mà!”

“Ngẫm lại thấy cũng khá lãng mạn ha.”

“Đúng rồi! Em chính là thần giữ lửa của lãng mạn! Một chữ thôi – đỉnh cao!”

Nhìn dáng vẻ đó, đáng yêu không chịu nổi! Lục Nam Đình vươn tay, nhấc bổng cô lên.

Anh ngẩng mặt, nhìn cô đầy nghiêm túc mấy giây.

Cố Lan Khê có hơi hoảng, liếc về phía nhân viên quay phim: “Anh làm gì vậy?”

“Cho nữ thần lãng mạn nhìn xuống tín đồ duy nhất của mình.”

Và thế là — gương mặt vừa mới nguội bớt của Cố Lan Khê lại đỏ ửng trở lại, đỏ đến mức mắt thường cũng thấy được!

Lục Nam Đình không để cô kịp phản ứng, liền đặt cô xuống, rồi ôm lấy cô xoay một vòng, dựa vào thân cây bên đường. Một tay anh chống lên thân cây, che chắn cho cô khỏi ống kính, tay kia ôm lấy sau đầu cô — không chút do dự hôn xuống.

Dưới ánh đèn đường lờ mờ, trên con phố vắng, dưới gốc cây vô ưu cao lớn, người chồng không kìm được cảm xúc, hôn người vợ nhỏ bé của mình.

Máy quay rất tinh tế, không tiến lại gần, chỉ quay được bóng dáng mơ hồ của hai người, để lại đầy đủ sự riêng tư, nhưng lại truyền tải được một bầu không khí lãng mạn khó nói thành lời.

Trong livestream, fan vừa nghe họ nói lời yêu, vừa thấy hai người như con nít nô đùa cả ngày, ai nấy đều “cười kiểu dì ghẻ” suốt.

Tay bấm bình luận thì mỏi, mặt thì sắp cứng vì cười!

Ai ngờ gần tối còn được tặng cảnh này, cả phòng livestream như nổ tung!

Chỉ trong tích tắc, số lượng bình luận tăng vọt đến hàng trăm ngàn, rồi… màn hình chợt tối thui — livestream bị treo!!

Cộng đồng fan bùng nổ toàn tập!!

Cái livestream gì vậy trời?!!!

Mà lại bị treo đúng cái đoạn quan trọng nhất!!!

Tổ sản xuất ngồi theo dõi dữ liệu trực tiếp, thấy vậy thì giận đến văng tục:

“Còn không mau liên hệ bên nền tảng sửa lỗi khẩn cấp?! Các người ăn cám hết à?!”

Nhân viên mồ hôi đầm đìa đi xử lý, còn anh ta thì đập bàn rống lên:

“Có ai nói cho tôi biết làm cách nào để ký hợp đồng dài hạn với hai người này không?!”

Nếu mời được cặp đôi này thành khách mời cố định, mỗi mùa 12 tập, quay cho tôi mười mùa luôn, tôi ngồi không mà về hưu cũng được rồi!!

Nhưng mà — ai mà không muốn chứ?

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu