Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Tác giả : 33 Độ

Chương 266: “Cùng Yêu Cùng Đi” (Phần 6)

Cố Lan Khê vốn đã thích mấy món lấp lánh ánh vàng, cũng chẳng sợ ai nói gu thẩm mỹ của cô “chói lóa”.

Cô đặt khay hoa quả đã gọt lên bàn, quay lại ngồi xuống, cầm gương lên, nghiêng đầu ngắm nghía trái phải, đối với kiểu tóc mới cũng hài lòng không thôi.

Vốn dĩ cô chẳng phải kiểu người thích cãi nhau, huống hồ bây giờ đang vui, lại càng không muốn đấu khẩu làm gì. Giọng điệu khi nói chuyện vẫn chậm rãi, thậm chí còn pha chút mềm mỏng ngọt ngào:

“Em lúc nào đã xem mà không trả lời tin nhắn anh? Anh vu oan cho em rồi.”

Nói xong, cô lấy điện thoại, mở một thư mục nào đó ra, lướt nhanh theo ngày tháng.

“Điện thoại mới đổi, còn lôi được cả tin nhắn năm ngoái ra cơ à? Hừ! Nói trước nhé, em không phải kiểu người dễ dỗ dành đâu đấy.”

Cố Lan Khê có chút tiếc nuối vì món đồ xinh xắn thế này mà đến giờ mới được nhận, cũng tiện miệng hỏi vì sao anh không tặng sớm hơn.

Lục Nam Đình lỡ tay chọc vào chuyện cũ, lại nhớ đến những uất ức trước kia, cũng bắt đầu càm ràm, lời nói không tránh khỏi mang chút mùi “chua”.

Thấy anh có vẻ không vui, Cố Lan Khê nghiêm túc nhấn mạnh lại:

“Tin nhắn hai đứa mình, em đều chụp màn hình lại lưu rồi, ngày tháng rõ rành rành, mấy năm trước cũng có. Anh đừng hòng đổ oan cho em!”

Thấy cô bắt đầu “căng”, Lục Nam Đình cũng ghé đầu qua xem.

Tin nhắn được Cố Lan Khê lưu theo từng năm, từng tháng, rất nhanh đã tìm ra.

“Anh xem nè, hôm anh đến Dubai, từ lúc xuống máy bay đến khi vào khách sạn, gửi cho em tới mười hai tấm selfie, em có không trả lời đâu nhé?”

“Chỉ trả lời mỗi chữ ‘ừ’, thế mà gọi là có trả lời à?”

“Lúc đó bọn mình là gì của nhau? Em lẽ ra phải trả lời ‘đẹp trai quá’ mới được chắc?” Đọc truyện tại TruyenLau.com

“Em không thấy mình phản hồi lạnh nhạt lắm à?”

Nghe tới đây, Cố Lan Khê lập tức ngậm miệng, chỉ lẳng lặng nhìn anh, không đáp.

Người khác không hiểu cô, chẳng lẽ Lục Nam Đình lại không hiểu?

protected text Website TruyenLau.com

Bao nhiêu năm nay, cũng chỉ có Lục Nam Đình là người cô sẽ cân nhắc kỹ càng nên trả lời thế nào cho đúng mực, mỗi khi nhận được tin nhắn.

Vậy mà anh còn không biết điều!

Lục Nam Đình lập tức làm động tác kéo khóa miệng, xong rồi rướn cổ tiếp tục nhìn vào điện thoại cô.

Cố Lan Khê tức, tiếp tục lục lại lịch sử chat. TruyenLau.com

Cô không tin là mình lại lạnh nhạt từ đầu tới cuối như thế!

Thư mục này giấu khá kỹ, Lục Nam Đình lần đầu tiên được nhìn thấy, mặc dù đều là những tin nhắn do chính anh gửi, nhưng đổi góc nhìn, cảm giác đúng là rất khác.

Cố Lan Khê lật vài trang, mắt sáng lên, chỉ vào màn hình cho anh xem:

“Anh nhìn chỗ này này, lúc nghỉ trưa anh gửi cho em cả chục tấm hình đồ ăn, em có khen một câu ‘nhìn ngon đấy’ còn gì?”

“Câu đó mà gọi là khen à? Với lại, hôm sau anh nhắn cho em bao nhiêu tin, em chỉ trả lời đúng ba cái! Ba cái thôi đó!! Mà còn cách nhau mười mấy tiếng! Em đúng là người phụ nữ vô tình vô nghĩa!”

Thật sự là đang cãi nhau vì mấy chuyện chẳng đâu vào đâu!

Cố Lan Khê cũng bắt đầu bực:

“Hôm đó em không kịp đi buổi diễn đầu, quay phim liên tục hơn mười tiếng, tranh thủ mới kịp buổi thứ hai. Em còn đang trên máy bay, làm sao trả lời tin nhắn anh được?! Với cả, em không trả lời lâu như thế, chẳng lẽ anh không đoán ra là em cũng đến à?!”

“Em có lúc bận thì cả ngày chẳng nhắn tin cũng là chuyện thường!”

“Em không nhắn vì bận à? Anh có đọc lại mấy cái tin anh gửi không? Anh bảo em trả lời kiểu gì?!”

“Anh nói gì quá đáng đâu?”

“Tết năm ngoái, anh gửi cho em mấy cái bao lì xì, rồi hỏi em có muốn cùng anh ăn Tết không, anh muốn em trả lời sao? Lúc đó bọn mình là gì của nhau? Em là con gái, đi ăn Tết với anh kiểu gì?!”

“Anh chuẩn bị bao lì xì cho em đó! Cũng đâu có bảo em tới nhà anh ăn Tết! Ý anh là hỏi em có muốn anh ở bên cạnh dịp Tết không cơ!”

Ờ ha, không ngờ giữa hai người còn từng hiểu lầm chuyện này.

Cố Lan Khê dứt khoát lướt qua đề tài.

“Anh mỗi lần nhắn là gửi cả đống tin, em mà không xem kịp thì mở ra toàn thấy 99+ tin, cảm giác như lỡ vào nhầm group bán hàng online ấy, em lẽ ra phải trả lời từng cái một mới gọi là có thành ý chắc? Em làm tổn thương lòng tự trọng của anh chỗ nào chứ? ‘Xem không trả lời’ á? Anh ở nước ngoài, say rượu gọi cho em, em còn bắt máy lúc ba giờ sáng, anh sao không nhớ mấy chuyện đó hả?!”

Càng nói càng thấy tức!

“Vậy sao em không chia sẻ mỗi ngày em làm gì với anh?”

Bạn đang đọc truyện tại rungtruyen.com. Chúc vui vẻ!!!

“Anh là gì của em mà em phải kể? Suốt ngày thả thính em, mà lại chẳng nói gì rõ ràng! Em để ý tới anh đã là tử tế lắm rồi!”

Hai người mắt trừng mắt, chỉ vì mấy chuyện vặt vãnh, mà cãi nhau cả chục phút vẫn chưa xong!

“Wow! Anh là gì của em? Sao anh không gửi mấy tin đó cho người khác? Đừng nói với anh là em không hiểu!”

“Làm sao em biết anh có gửi cho người khác không? Em có ở trong điện thoại anh đâu!”

“Wow! Người khác?! Khi nào anh còn có người khác vậy? Sao anh không biết nhỉ?!”

“Năm ngoái Valentine, anh có đi uống rượu với mấy người, trong đó có cả con gái đúng không? Đừng tưởng em không biết! Em không nói, không có nghĩa là em không biết!”

“Em còn dám nói vụ Valentine à! Mấy người đó ai cũng dắt vợ, bạn gái, vị hôn thê theo, chỉ có mình anh là ‘cẩu độc thân’, tới đó mới biết là ‘trận thảm sát cẩu FA’! Anh gọi điện cho em, định giả say để em tới đón, ai ngờ em buông một câu lạnh như băng: ‘Có chuyện gì? Tôi bận.’ Làm anh nghẹn, chẳng dám nói thêm nửa câu!”

Rồi đó, lời qua tiếng lại, lôi ra cả đống chuyện cũ từ đời tám hoánh…

“Biết anh đang ở với người khác mà em vẫn bắt máy, chuyện đó qua mấy tháng rồi, mỗi lần nhớ lại em chỉ muốn tự vả mình hai cái! Anh không giải thích rõ ràng, còn trách em được à?”

“Ai, đứa chết tiệt nào tung tin bậy bạ thế hả?!!”

Cãi đến nóng đầu, Lục Nam Đình chỉ cảm thấy đầu óc ong ong, mở miệng ra là chỉ muốn lôi cả sổ hộ khẩu người ta ra chửi luôn!

Có điều cái miệng chết tiệt này, từ khi biết nói đến giờ chưa từng buông lời thô tục, giờ thì bí từ, cố đến đỏ mặt tía tai mới gằn ra được câu đó.

Cố Lan Khê lập tức im bặt.

Có thể kể cho cô nghe mấy chuyện kiểu này, ngoài tình địch của Lục thiếu gia thì còn ai vào đây nữa…

Nhưng lúc này, chuyện như vậy, cô đâu dám nhắc đến.

Cô không nói, nhưng đầu óc Lục thiếu gia nhanh lắm, nhất là khoản này, trực giác thì khỏi bàn—cực kỳ bén.

Chỉ thấy ánh mắt cô hơi dao động, anh liền bùng nổ: “Anh biết ngay mà! Đồ không biết xấu hổ! Suốt ngày đi phá hoại chuyện người khác! Mau khai ra! Con trai hay con gái?!”

Cố Lan Khê im lặng một lúc, đầu óc cũng bình tĩnh lại rồi. Thấy máy quay vẫn đang bật, đương nhiên cô sẽ không nói gì thêm.

Biết rõ chuyện này mà không làm rõ ràng thì chắc chắn trong lòng Lục Nam Đình sẽ luôn vướng một cái gai, thế là cô dứt khoát mở WeChat, tìm ra một đoạn chat, đưa cho anh xem.

Từ sau khi đổi điện thoại, hai người kia chưa từng nói chuyện lại, nhưng Cố Lan Khê vẫn nhớ rất rõ: hôm đó, chuyện Lục Nam Đình đi uống rượu với một cô gái, chính là người này nói với cô.

Lục Nam Đình vừa nhìn, mắt trợn tròn!

Bởi vì người này cũng thuộc giới của anh, là con trai của một ông chú trong giới.

Trước đây lúc hai người còn yêu nhau, Lục Nam Đình đi đâu cũng dẫn theo Cố Lan Khê.

Người trong cái giới đó ai cũng biết hai người từng là một đôi.

Nghĩ lại cũng hợp lý, lúc đó hai người đã chia tay khá lâu, bề ngoài thì chẳng còn liên quan gì. Người bình thường nếu thấy Lục Nam Đình đi uống rượu, cũng chẳng tự dưng đi kể với Cố Lan Khê.

Chỉ có người đang thích Cố Lan Khê, lại sợ trong lòng cô vẫn còn Lục Nam Đình, mới làm mấy trò như vậy.

Lục Nam Đình lập tức cầm điện thoại định nhắn tin, Cố Lan Khê giật ngay lấy, chỉ vài cái là xóa luôn người kia.

Sau đó còn xóa cả đoạn chat bên cô.

“Không giao du với tiểu nhân, biết buông bỏ là được rồi, đừng tự dằn vặt mình nữa.”

Nói xong, cô nghiêng người qua, chủ động ôm anh.

“Em sống quang minh chính đại, chẳng có chuyện gì không thể nói với anh cả, nên anh đừng suy nghĩ lung tung.”

Lục Nam Đình im lặng ôm lại cô, không nói thêm câu nào.

Vậy là sao? Một trận cãi nhau kịch liệt như thế, kết thúc kiểu này á?

Sau đó lại quay sang ôm nhau?!

Mấy nhân viên ban nãy còn đang ôm mặt vì xấu hổ, giờ chỉ biết thở dài.

Cực khổ lắm mới quay được “nhật ký chia tay” của đôi vợ chồng Lan – Đình, kết quả cuối cùng lại để lại một cái móc câu thế này.

Ai nói cho họ biết với—cái kẻ bị hai vợ chồng cùng lúc “xóa sổ”, còn bị Cố Lan Khê tuyên một câu “phẩm chất tồi tệ”, rốt cuộc là ai vậy trời?!

Tin vui là ăn được dưa rồi.

Tin buồn là—bổ ra mới phát hiện, phần ruột giữa quả dưa này… vẫn còn sống nhăn răng!

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu