Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Tác giả : 33 Độ

Chương 5: Im đi, im đi, im đi

Tài liệu quá nhiều, khi Cố Lan Khê xuống lầu thì đang kéo theo một chiếc vali màu đen.

Lục Nam Đình đã đợi sẵn trong gara nửa tiếng rồi, thấy cô xuống liền bước tới giúp cô xách vali.

“Ăn gì chưa?”

Cố Lan Khê búi tóc gọn gàng, mặc áo sơ mi trắng, chân váy bút chì màu xám vải lanh, phối thêm đôi giày cao gót mảnh màu bạc xám. Cô còn đặc biệt trang điểm tươi tắn, vừa cười nhẹ một cái mà như thể cả thế giới bừng sáng, cứ như không phải bị ép cưới mà là vui vẻ tự nguyện vậy.

Thấy anh đi tới, cô cũng không khách sáo, đưa luôn vali qua.

“Ăn rồi, anh thì sao?”

Lục Nam Đình chỉ cần nhìn cô là không nhịn được cười.

Cô vẫn luôn như vậy.

Không đồng ý thì thôi, đã đồng ý rồi thì nhất định phải làm cho chỉn chu, không chê vào đâu được.

Chỉ nhìn cách cô ăn mặc hôm nay là biết cô đã nghiêm túc với việc đi đăng ký kết hôn.

Điều đó khiến Lục Nam Đình cảm thấy vui từ tận đáy lòng.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Hôm nay anh cũng ăn mặc rất chỉnh tề.

Không hổ là gu thẩm mỹ hợp nhau — rõ ràng không bàn bạc trước, mà mỗi người đều có cả đống quần áo, vậy mà anh lại mặc áo sơ mi trắng, quần tây xám lanh.

Tóc tai được chải chuốt gọn gàng, còn mời cả chuyên viên trang điểm đến từ sớm để dặm một lớp makeup nhẹ. Nguồn copy từ TruyenLau.com

Hai người đứng cạnh nhau chẳng khác nào mặc đồ đôi, ai nhìn mà chẳng bảo họ đúng chuẩn trai tài gái sắc, một cặp trời sinh?

Hiển nhiên Cố Lan Khê cũng nhận ra điều đó, có chút ngại ngùng, bước nhanh mấy bước mở cửa xe.
Website TruyenLau.com
“Xe của anh dễ bị chụp lắm, đi xe em đi, mới lấy về chưa đầy hai tháng, cánh paparazzi chưa quen đâu.”

Hôm nay hai người đi làm việc cá nhân.

Âm thầm ra ngoài đăng ký, không dẫn theo vệ sĩ hay trợ lý gì cả, đương nhiên mọi chuyện phải sắp xếp đâu vào đấy.

Lục Nam Đình đồng ý ngay, xách vali lên ngồi ghế sau.

Ra khỏi khu nhà, họ đi thẳng tới văn phòng công chứng.

Ngoài đóng phim, Cố Lan Khê rất ít khi nhận đại ngôn hay tham gia sự kiện. Lúc mới vào nghề, phóng viên theo đuôi cô suốt hai năm, phát hiện đời sống của cô nhạt nhẽo đến mức đáng thương. Hiếm hoi lắm mới thấy cô hẹn ai đó ăn cơm thì toàn là người họ không dám đụng vào. Giờ đây, mấy tay phóng viên có tí tham vọng cũng chẳng buồn bám theo tuyến của cô nữa.

Lục Nam Đình thì khác, đi tham dự sự kiện mà không kiểm tra kỹ, không khéo trong tủ quần áo khách sạn cũng có thể chui ra một fan cuồng.

Hai người lén ra khỏi khu nhà, không ai phát hiện, cả hai đều thở phào nhẹ nhõm.

Lục Nam Đình đã nhờ người sắp xếp từ trước, tới văn phòng công chứng không cần xếp hàng, đi thẳng vào văn phòng.

Trong văn phòng đã có người chờ sẵn, mọi giấy tờ chuẩn bị đầy đủ, việc công chứng tài sản trước hôn nhân nhanh chóng hoàn tất.

Với mối quan hệ giữa hai người, việc lật hết tài sản của nhau ra thành danh sách để đối phương xem thật sự hơi ngại.

Nhưng đây là việc rất cần thiết.

Có thể tránh được rắc rối sau này nếu ly hôn, trong lúc sống chung cũng có thể hiểu cơ bản về mức độ chi tiêu của đối phương.

Tài sản của Lục Nam Đình mang hơi hướng “tiền cũ”.

Ngoài các loại quỹ có thu nhập cố định, tài sản lớn nhất là bất động sản, xe cộ, trang sức, cùng các loại cổ vật, tác phẩm nghệ thuật; phần đầu tư thì có người chuyên trách quản lý.

Tài sản của Cố Lan Khê thì phần lớn là cổ phần doanh nghiệp.

Cô không thích sưu tầm xe, ngoài chiếc BMW của bảo mẫu, dưới tên cô chỉ có một chiếc Maybach và một chiếc Porsche, thậm chí không mua lấy một chiếc xe nhà cần thiết đối với minh tinh.

Biển số xe cũng không có gì đặc biệt.

Không giống mấy ông chủ khác, thích chơi biển số toàn tám với sáu.

Cô không có nhu cầu tiêu xài lớn.

Trang sức chỉ mua những món cần dùng cho sự kiện, gần như không sưu tầm hàng hiếm; đồ thường ngày thì không chuộng hàng hiệu, mà thuê studio thân quen may đo riêng; bất động sản dưới tên cô còn ít đến đáng thương, chỉ có đúng căn đang ở.

Nhìn qua là biết kiểu phất lên nhanh trong thời gian ngắn.

protected text

Tích lũy tài sản là một quá trình, làm sao giảm thiểu rủi ro, để đời sau vẫn giàu có là cả một nghệ thuật.

Cố Lan Khê còn chưa đầy 22 tuổi, cô còn rất nhiều thời gian để thử nghiệm, nên cũng không sợ mắc sai lầm.

Hai người xuống lầu, vẫn là Cố Lan Khê cầm lái.

Lục Nam Đình trốn ở ghế sau, cảm thán: “Haizz, sắp được gả vào hào môn rồi, tâm trạng anh hơi bối rối.”

Nghe mẹ kể mãi rằng Cố Lan Khê có con mắt đầu tư cực kỳ chuẩn, đầu tư cái gì cũng thắng, mà không ngờ thực tế còn vượt xa tưởng tượng.

Cố Lan Khê lái xe lên đường, khóe môi hơi nhếch lên vì bị anh chọc cười.

Anh là kiểu như vậy — trước người lạ thì lạnh lùng ít nói, mà trước người quan tâm thì rất biết cách tạo cảm giác dễ chịu.

Đẹp trai, gia thế tốt, phẩm chất đàng hoàng, lại sống lành mạnh, quan trọng là cái miệng rất biết nói chuyện, chẳng bao giờ bắt Cố Lan Khê phải chơi cái trò “em đoán xem” nhàm chán.

Một người như vậy, ai mà không thích cho được?

Truyện được dịch bởi team rừng truyện chấm com!!!

Đặc biệt là kiểu người như Cố Lan Khê — không giỏi ăn nói, suy nghĩ lại nhiều — dù trái tim có nguội lạnh đến đâu, vẫn không thể không rung động trước kiểu người nói chuyện thẳng thắn như anh.

Nghĩ thôi cũng biết, nếu anh không tuyệt vời đến thế, với tính cách của Cố Lan Khê, năm xưa tuyệt đối không thể nào nhận lời theo đuổi của anh, lại càng không dễ dàng đồng ý chuyện kết hôn như bây giờ.

Tuy vẫn lo lắng cho tương lai, nhưng trong suốt quá trình chuẩn bị đăng ký kết hôn, Cố Lan Khê chưa từng hối hận lấy một giây.

Bây giờ cô đã không còn là cô gái mồ côi từng phải bươn chải khắp nơi vì miếng cơm manh áo như trước kia nữa.

Đứng trước mặt Lục Nam Đình, cuối cùng cũng không còn cảm giác tự ti từng cơn nữa rồi.

“Vậy thì em sẽ cố gắng… cố không để phá sản.”

Cố Lan Khê bật cười, nhẹ nhàng đáp lại.

Lục Nam Đình lập tức phấn khích: “Tình yêu đẹp là phải cùng nhau nỗ lực. Em đã nghiêm túc như vậy rồi, anh mà không xinh như hoa thì thấy có lỗi quá — lát nữa phải đi căng da mặt liền!”

“Đừng nói chuyện với tài xế! Muốn gây tai nạn à? Câm miệng ngay!”

Cố Lan Khê cười đến run cả người, đành phải đỗ xe sát lề.

Cái người này đúng là có bản lĩnh — chỉ cần anh muốn, dù là người ít nói đến đâu mà ngồi với anh cũng phải rôm rả lên theo.

“Fan anh suốt ngày gào rú: ‘Anh tôi bùng nổ khí chất rồi, chịu không nổi chịu không nổi!’, đúng là nên cho họ xem anh lúc này — đảm bảo tụt fan trong một nốt nhạc, còn tiện thể đá cho anh một phát, bắt đi làm diễn viên hài cho rồi!”

Xe dừng lại, Cố Lan Khê trông có vẻ tức nhưng lại mang đầy nét bất lực.

“Đàn ông khi ở nhà và khi ra ngoài, sao mà giống nhau được? Rõ là em chưa từng kết hôn, thiếu kinh nghiệm rồi. Không giống anh đâu, trong mơ anh đã cưới em tới tám trăm lần rồi đấy.”

Rõ ràng là người rất nghiêm túc, vậy mà trước mặt cô lại như biến thành người khác.

Cố Lan Khê đã lâu không ở riêng với anh, nhất thời không đỡ nổi, mặt đỏ bừng, bắt đầu quát:

“Im đi, im đi, im đi!”

“Vậy em gọi thêm tiếng ‘anh yêu’ nữa đi, cho anh nghe có ngọt không nào.”

Cố Lan Khê lập tức mở cửa, chui ra sau đẩy anh một cái rõ mạnh.

“Câm cái miệng chó của anh lại! Nói cho mà biết, lên hot search em cũng không sợ đâu, anh lên lái xe đi! Em hứa sẽ không làm phiền!”

Rõ ràng lúc ra khỏi nhà còn im như thóc, nghiêm túc chẳng giống ai, vậy mà làm xong thủ tục công chứng xong thì như biến thành thằng ngốc mê gái.

Có khi bây giờ anh mới thật sự cảm nhận được rằng — sắp lấy vợ rồi!

Lục Nam Đình cũng rất nghe lời, ngoan ngoãn lên ghế lái, trước khi đi còn không quên cúi người giúp cô cài dây an toàn.

Từ lúc đó trở đi, cuối cùng anh cũng yên tĩnh lại.

Hai người thuận lợi đến dưới toà nhà văn phòng luật, chưa kịp lên lầu thì luật sư thân quen của Cố Lan Khê đã chờ sẵn.

Luật sư tên là Lương Thế Chiêu, cũng là người Quảng Đông, luôn quan tâm giúp đỡ Cố Lan Khê, hai người còn có quan hệ cá nhân khá thân thiết.

Ông ấy đặc biệt xuống đón là vì nghĩ đến việc cả Cố Lan Khê lẫn Lục Nam Đình đều là người của công chúng, không tiện đứng lâu ở tầng trệt.

Thấy vậy, Cố Lan Khê lập tức bước nhanh tới, tự nhiên bắt tay:

“Chú Chiêu, lại phải làm phiền chú rồi!”

Trước đó hai người đã trao đổi qua điện thoại về việc cần xử lý hôm nay, không tiện nói nhiều ở nơi công cộng, Lương Thế Chiêu dẫn hai người vào thang máy riêng dẫn thẳng lên phòng VIP.

“Chú còn mong ngày nào cháu cũng đến ấy chứ, giới thiệu thêm chút khách hàng cho chú, thế thì việc làm ăn mới phát đạt được ha ha ha!”

Lên tới nơi, Lương Thế Chiêu vừa nói chuyện vừa mời hai người vào phòng, chưa vội bàn chính sự mà rành rọt pha trà mời khách trước.

Hai người khách sáo ngồi xuống, vừa chuyện phiếm vừa đợi trà.

Khách tới nhà, chủ mời trà.

Lương Thế Chiêu hai tay dâng ly trà, lịch sự đặt trước mặt hai người.

Cả hai nắm tay phải thành nắm đấm, dùng đốt ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn ba cái, làm đầy đủ lễ nghi rồi mới nhấc ly trà, nhấp từng ngụm nhỏ.

Khi trà đã uống được nửa ly, chính sự mới bắt đầu.

Các điều khoản trong hợp đồng hai người đã bàn bạc kỹ từ trước, hôm nay đến đây chỉ để luật sư rà soát lại, tránh những chỗ không chặt chẽ hay vi phạm quy định pháp luật hiện hành. Công việc không nhiều, thời gian xử lý cũng nhanh.

Sau khi ký kết xong, đã gần mười hai giờ trưa, Lương Thế Chiêu liền chủ động mời hai người ăn trưa ở quán Quảng Đông dưới lầu.

Lương Thế Chiêu đã gần năm mươi, nhìn Cố Lan Khê như con cháu nhà mình, lại thấy Lục Nam Đình nhiệt tình như thế, nên tất nhiên gọi món cũng theo khẩu vị của Cố Lan Khê.

“Dưới lầu có quán Quảng mới mở, chính gốc luôn. Ba người chúng ta gọi một đĩa gà luộc — gà ta chính hiệu từ Thanh Viễn, da giòn thịt ngọt, đúng chuẩn vị gà! Canh tiềm cũng ngon lắm, dạo này trời nóng, làm một nồi canh vịt nước đậu xanh với bí đao, giải nhiệt giải độc, đảm bảo cháu thích! Gọi thêm đĩa rau muống xào cá mòi sốt đậu đen nữa, ba người ăn vừa đủ!”

“Chú Chiêu chu đáo quá, cảm ơn chú nhiều!”

Trước đó Lương Thế Chiêu thấy Lục Nam Đình im lặng, cứ tưởng anh không hiểu tiếng Quảng.

Sau nghe Cố Lan Khê giải thích mới biết mẹ anh cũng là người Quảng, bên ngoại còn mở nhiều nhà hàng hải sản lâu đời nổi tiếng trong vùng, chỉ là anh ít nói thôi. Thế là ông không để ý nữa, tập trung tiếp đãi khách lớn quen thuộc của mình.

Bữa ăn diễn ra vui vẻ, ai nấy đều hài lòng.

Sau bữa trưa, Lương Thế Chiêu cũng không giữ hai người lại, tiễn đến tận xe rồi mới quay vào khi xe đã rời đi khuất hẳn.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu