Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Tác giả : 33 Độ

Chương 235: Không Có Khóc

“Thật sự khiến em áp lực đến vậy sao?”

Lục Nam Đình ghé sát lại, cẩn thận hỏi nhỏ.

Cố Lan Khê chỉ thở dài một hơi, cài dây an toàn, không nói gì.

Thấy vậy, Lục Nam Đình cũng không làm phiền cô, lặng lẽ thắt dây an toàn xong, thử vươn tay nắm lấy tay cô.

Thấy cô không rút lại, anh mới mạnh dạn đan tay vào mười ngón của cô.

Máy bay cất cánh, sau khi bay ổn định, Cố Lan Khê định đeo bịt mắt ngủ.

Thấy anh vẫn nắm chặt tay mình không buông, cô cầm tay anh lên, hôn nhẹ một cái: “Được rồi, buông ra nào.”

Ai ngờ Lục Nam Đình chẳng những không buông mà còn siết chặt hơn.

Rõ ràng không hài lòng với thái độ né tránh của cô.

Cố Lan Khê bất đắc dĩ, đành mở lời: “Thôi nào, đừng dằn vặt nữa. Em chỉ là cần chút thời gian để thích nghi thôi.”

Lục Nam Đình vốn không để tâm đến dư luận, sống phóng khoáng, thẳng thắn. Trong tình cảm lại càng nhiệt huyết và chân thành. Nếu hai người còn đang yêu thầm, có lẽ anh sẽ giấu bớt để bảo vệ cô. Nhưng giờ hai người đã kết hôn, đã công khai, mà lại bắt anh giấu giấu giếm giếm thì… không thực tế.

Trước kia fan rớt hàng triệu, anh còn không đổi sắc mặt, giờ chỉ là bị dân mạng soi mói, bị paparazzi chụp ảnh thôi, với anh chẳng là gì.

Nghe cô nói vậy, anh biết rõ cô đang cố gắng vì mình mà thỏa hiệp, không khỏi tự trách.

Biết rõ cô là người điềm đạm, không thích bị chú ý quá mức, vậy mà vẫn cố ý trêu chọc cô.

Đúng là, vẻ mặt căng thẳng pha chút lúng túng của cô đáng yêu thật, nhưng lúc đó cô hẳn phải nghĩ nhiều lắm nhỉ?

“Trước đó em hôn anh… có phải chỉ để anh ngừng làm loạn không?”

Não tình yêu cuối cùng cũng được reset, IQ quay lại đúng vị trí, Lục Nam Đình cuối cùng cũng ngộ ra điểm này.

“Cũng không hẳn… chỉ là… tự nhiên muốn vậy thôi.”

Chuyện đó, cô không định thừa nhận đâu.
Website TruyenLau.com
“Tiểu lừa đảo!” – Lục Nam Đình hừ một tiếng, nhưng cũng không ép.

“Anh đừng có chuyện gì cũng lôi ra nói ở nơi công cộng. Nói nhiều dễ lỡ lời. Về nhà rồi nói. Đừng tưởng người ta đứng xa, nghe không rõ là không biết anh nói gì.”

Thấy anh bình tĩnh trở lại, Cố Lan Khê cũng không tránh né nữa, mà nghiêm túc nói ra suy nghĩ của mình.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Lục Nam Đình thoáng buồn: “Em thấy anh trẻ con hả?”

“Không phải trẻ con, mà là… anh còn trẻ, chưa bị đời vùi dập, chưa thấy hết lòng người hiểm ác. Anh có thể bốc đồng, có thể thẳng thắn bày tỏ bản thân, nhưng không thể lúc nào cũng thế. Vì không phải chuyện gì cũng nên chia sẻ với người ngoài – anh đâu biết ai tốt ai xấu? Nhất là mình là người của công chúng, từng lời từng hành động đều bị soi từng li từng tí. Nói sai, làm sai, hậu quả đều rất nặng nề. Tình cảm là chuyện của hai người mình, không cần thiết phải cùng toàn thế giới chia sẻ.”

Thấy anh không vui, cô dịu giọng lại: “Nếu ai đó chửi anh, mà là rất nhiều người chửi anh, lại vì em, thì em sẽ rất buồn, còn buồn hơn là bị chửi trực tiếp nữa. Như bây giờ, em đang nghĩ đám anti đang bàn gì trên mạng…”

Lục Nam Đình nghe xong, chút bực dọc trong lòng lập tức tan biến.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Anh debut bao năm, thời đen tối nhất, từng bị anti hắt axit đặc.

Lúc bị chửi rủa, cả internet quay lưng lại với anh.

Những ngày khó khăn ấy anh đều vượt qua được.

Chỉ có Cố Lan Khê, lúc nào cũng nghĩ anh đơn giản, dễ bị bắt nạt.

Nhưng nói thật thì, gần đây anh đúng là hay bốc đồng thật.

Đến mức nếu đi hái rau dại, chắc cũng phải hỏi xem cô thích loại nào…

Làm như vậy, nếu bị mắng thì anh chịu được, nhưng nếu kéo theo cô bị mắng, thì anh không chịu nổi.

Hai người tính cách khác biệt, cách sống cũng không giống nhau. Yêu nhau rồi, phải học cách nhường nhịn lẫn nhau.

Nếu chỉ một bên mãi chịu đựng… lâu dần cũng sẽ rạn nứt.

Nghĩ đến đây, Lục Nam Đình nghiêm túc hẳn: “Sau này anh sẽ cố gắng kiềm chế.”

“Ừm, em ngủ chút nhé, mệt cả ngày rồi.” – Cố Lan Khê nói xong, Lục Nam Đình mới chịu buông tay cô ra.

Thấy cô lấy bịt mắt đeo lên, Lục Nam Đình lại lấy chăn mỏng đắp lên bụng cho cô.

Cố Lan Khê trở mình một cái, ngủ ngay.

Sáng nay từ thành phố trở về đoàn phim, quay suốt một ngày, quay xong lại chạy xe ra sân bay, giờ cô mệt đến mức không buồn nói chuyện.

Mua hẳn khoang hạng nhất rộng rãi thế này, không ngủ một giấc thì uổng vé quá!

Hơn nữa, cô là kiểu người buồn ngủ là ngủ được ngay, lại đang ở cạnh Lục Nam Đình, có cảm giác an toàn, nên ngủ càng dễ.

Bạn đang đọc truyện tại rừng truyện chấm com

Thấy cô vừa nằm xuống chưa được hai phút đã ngủ say.

Lục Nam Đình rảnh rỗi, lấy điện thoại ra, tiếp tục làm mấy cái meme chưa làm xong hồi chiều.

Tiếp viên đến phát đồ ăn, Lục Nam Đình chỉ lấy salad, một phần trái cây cắt sẵn, và một ly trà.

protected text

Khoảng một tiếng sau, Cố Lan Khê tỉnh dậy, dụi mắt ngồi dậy, vẫn còn lơ mơ, thì nghe Lục Nam Đình hỏi:

“Đói chưa? Tối nay có cơm cá, chân ngỗng hầm, gan ngỗng kho…”

Chưa kịp nói hết, Cố Lan Khê đã khoát tay: “Ngồi xe nhiều, chẳng còn cảm giác đói.”

“Vậy ăn chút trái cây lót dạ nhé? Tới nơi anh dẫn em đi ăn tiếp.”

Trái cây được bày trong đĩa sứ trắng, Lục Nam Đình dùng tay đỡ lấy, đưa đến trước mặt cô.

Cố Lan Khê nhìn một cái – có kiwi, dưa lưới, dưa hấu, đào, nho.

Mùa này, đào gần như đã hết mùa, nhưng Cố Lan Khê nhìn thấy miếng đào thì lại muốn ăn.

Lục Nam Đình không đợi cô mở miệng, liền dùng nĩa gắp sẵn, đưa tới.

Cố Lan Khê nhận lấy, vừa ăn vừa hỏi: “Em ngủ rồi, anh làm gì đó?”

“Làm meme chưa xong, tranh thủ làm nốt hôm nay, kẻo mai lại bận, không có thời gian.”

“Làm vừa thôi là được rồi, làm nhiều vậy làm gì? Có bán được đâu.”

Nhắc đến “bán”, Cố Lan Khê gắp miếng dưa lưới, mắt sáng lên: “Mà… cái này có thể tính phí được không?”

Cô thấy dùng sticker khi trò chuyện thì hơi không nghiêm túc, nên bình thường giao tiếp chẳng bao giờ dùng mấy cái đó.

Ngay cả emoji mặc định của hệ thống – mấy cái mặt vàng vàng – cô cũng rất ít xài.

Nên thật sự cô chưa từng quan tâm đến chuyện này.

“Có thể thu phí, nhưng thường chỉ vài đồng thôi, có mấy cắc bạc à, phiền lắm.”

Chuyến bay này, khoang hạng nhất không có vách ngăn, hai người ngồi hàng đầu tiên, phía sau vẫn có người, nên cũng không tiện nói mấy chuyện riêng tư. Cố Lan Khê nghe vậy thì hiểu ra ngay.

Thứ này chủ yếu là fan thích xài, ai lại đi bóc lột fan làm gì?

Thà thoải mái tặng quà còn hơn, đừng vì chút tiền mà làm mất hình tượng.

Nói cho cùng, dân theo idol quanh năm chi không ít: mua tạp chí, mua album, mua hàng do idol quảng cáo, chạy event offline, đi concert…

“Đưa em xem nào, lần này làm mấy cái gì?”

Lục Nam Đình liền giơ điện thoại cho cô xem từng cái một.

“Sao không có cái nào đang khóc hết vậy?”

“Em khóc á? Lúc đó, anh còn bận dỗ em, sao kịp rút điện thoại ra chụp? Em mà thấy anh chụp chắc đập máy anh luôn!”

“Thì cắt từ phim ra cũng được mà? Cảnh khóc của em đâu phải không có, lại còn diễn rất đạt nữa.”

“Không được! Tất cả meme phải do chính tay anh chụp, tự quay, nguyên liệu độc quyền – mới xứng với vị trí độc nhất của anh chứ!”

“Ồ kìa, vị trí hả?”

“Chính xác luôn! Một vợ một chồng, anh cực kỳ mê!”

Lục Nam Đình gật đầu rất nghiêm túc.

Cố Lan Khê không nhịn được bật cười:

“Em cứ tưởng… là vì anh muốn mỗi ngày em đều vui, nên mới không làm sticker em đang khóc.”

“Trời ơi, cái não yêu đỉnh cấp của em đấy à?! Đã nói là… đơn giản là chưa có cảnh thôi! Thôi, em tránh ra đi, đừng làm phiền anh sáng tạo!”

Cố Lan Khê cố nín cười, rút từ túi ra một cuốn sổ từ vựng tiếng Đức nhỏ xíu, bắt đầu học từ lặng lẽ.

Mẹ chồng cô đã tìm được gia sư rồi, mai sẽ gặp – mong là giáo viên tử tế, không bịp bợm gì.

Cố Lan Khê thầm cầu nguyện trong lòng.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu