Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Tác giả : 33 Độ

Chương 299: “Cố Lan Khê diễn thuyết ở Đại học A” (phần 3)

Lục Nam Đình bước vào hội trường giữa tiếng hò reo vang trời, trước tiên chào hỏi các thầy cô ở hàng ghế đầu, sau đó mới lên sân khấu, thoải mái vẫy tay chào mọi người bên dưới.

Cố Lan Khê không ngờ anh vừa xuống máy bay đường dài mà không về nhà nghỉ ngơi điều chỉnh múi giờ, lại chạy thẳng đến đây đón cô. Trong lòng cảm động muốn lao tới ôm, nhưng khổ nỗi bên dưới mấy trăm con mắt đang nhìn chằm chằm, làm cô rối bời.

Lục Nam Đình vừa lên sân khấu đã không rời mắt khỏi cô. Thấy cô len lén nhìn mình mấy lần, ánh mắt rõ ràng chứa đầy vui sướng mà vẫn cố giữ vẻ bình tĩnh, anh liền khẽ nhướn cằm, hơi dạng chân đổi sang tư thế đứng vững hơn, rồi chầm chậm dang tay ra với cô.

“Oaaaaa~~~!”

Hôm nay anh mặc chiếc áo khoác moto cực ngầu, vốn dĩ đã rất điển trai, nay lại thêm biểu cảm đó, khiến bên dưới la ó đến muốn bung nóc hội trường!

Cố Lan Khê mắt nhìn tứ phía, thấy Lục Nam Đình cứ đứng đó, ánh mắt kiên định nhìn mình, cuối cùng cô không nhịn được nữa, bước đến ôm anh một cái thật chặt.

“Chúng ta đâu phải kiểu quan hệ phải giấu giếm. Em muốn ôm anh, lúc nào cũng được.”

Cố Lan Khê hay đắn đo suy nghĩ, nhưng không có nghĩa là cô không yêu thích sự thẳng thắn và dứt khoát của Lục Nam Đình.

Anh lúc nào cũng chỉn chu, đổi mùa là đổi nước hoa. Cô vừa áp sát, liền ngửi thấy mùi hương thanh mát như rừng thông phủ tuyết giữa mùa đông.

Anh vừa từ ngoài lạnh bước vào, trên người còn mang theo cái lạnh đặc trưng của đêm đông. Khi anh khẽ nghiêng đầu, chóp mũi lạnh buốt khẽ chạm vào vành tai ấm của cô, Cố Lan Khê lập tức đỏ bừng mặt.

Anh ôm cô thật chặt một cái rồi nhanh chóng buông ra, không có chút luyến tiếc hay ủy mị.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Cố Lan Khê không dám nhìn xuống, vừa buông ra liền giơ tay xem đồng hồ.

Theo logic của cô: bài phát biểu xong, chồng đến đón thì về thôi, hợp lý mà.

Thấy cô nhìn đồng hồ, khán giả lập tức hiểu ý, vội vàng níu kéo: “Sư tỷ đừng đi mà! Ở lại chút nữa đi!”

Cũng không thể trách khán giả hơi “lấn ranh”.

Có thể đỗ vào A đại, thì đám sinh viên này chắc chắn không kém thông minh. TruyenLau.com

Hội trường này tuy chỉ thuộc khoa Toán – Khoa học nhưng cũng chứa được hơn sáu trăm người. Trước sau trái phải có tổng cộng sáu cửa ra vào, dù hai cửa giữa chỉ dùng khi khẩn cấp, thì vẫn còn bốn lối đi khác.

Vậy mà Lục Nam Đình lại chọn đi cửa chính — rõ ràng là cố ý.

Cố tình đến trường vợ, thể hiện “tuyên bố chủ quyền”, đến mức không màng cả lệch múi giờ.

Mọi người đều hiểu cho anh. TruyenLau

Phải biết rằng, khi Cố Lan Khê còn học ở A đại, người theo đuổi đã đông. Những năm gần đây vào showbiz, lại càng rạng rỡ, khí chất ngôi sao ngút trời, độ hấp dẫn không cần bàn cãi.

Với tính cách Lục Nam Đình kiểu “phòng trai phòng gái”, không ra tay show ân ái một trận thì tối về chắc ngủ không yên.

Cũng đúng thôi, với mức độ cưng chiều của Cố Lan Khê, chỉ cần Lục Nam Đình muốn ở lại, chắc chắn cô không rời đi được.

Cố Lan Khê còn đang phân vân, thì một người cầm mic khác lên tiếng: “Sư tỷ ơi, tiếp theo là phần hỏi đáp mà học đệ học muội mong đợi đã lâu đó!”

Giọng nam trong trẻo, tự tin, đầy nhiệt huyết khiến người ta không thể nào ghét được.

Thực ra, Cố Lan Khê được gọi lên sân khấu hoàn toàn là bất ngờ, sau buổi lễ trao học bổng, bị Vương Đông Thần kéo ra nói chuyện. Sinh viên thì cũng chỉ mới nhận được tin sau bữa tối, hoàn toàn không có kịch bản — đào đâu ra phần hỏi đáp?

Cố Lan Khê nhìn theo giọng nói, thì thấy một chàng trai cao gầy, mặc áo dạ đen, cổ áo sơ mi trắng lộ ra ngay ngắn, đứng phía dưới bục giảng bên trái, mỉm cười vẫy tay chào cô.

Cậu ấy rất đẹp trai, kiểu nhân vật nổi bật trong trường. Mà đã ở A đại, chắc chắn cũng là học bá — nam thần chính hiệu.

Cố Lan Khê chỉ liếc một cái rồi thu lại ánh nhìn, nhưng Lục Nam Đình thì lập tức lia ánh mắt lạnh như băng sang!

Cậu sinh viên kia gan cũng lớn, thậm chí còn nhướng mày, ngó lơ ánh mắt giết người của Lục tổng, thản nhiên gọi thẳng: “Nếu anh rể mà cũng trả lời vài câu, thì càng tuyệt vời hơn nữa!”

Sắc mặt Lục Nam Đình dịu lại ngay, ánh mắt kiểu “anh chàng này được đấy” — thần thái cứ như muốn khắc ba chữ “chồng thật nè” lên trán!

Khán giả thấy sắc mặt anh đổi 180 độ mà muốn cười xỉu!

Lục Nam Đình chẳng thèm để tâm, chỉ chăm chăm nhìn Cố Lan Khê, ánh mắt lộ rõ sự tự hào lẫn đắc ý.

Trên siêu thoại của Cố Lan Khê, có nhiều “Tiểu Nguyên Bảo” thích gọi anh là “anh rể”. Lần về Quảng Châu trước đó, mấy em trai em gái cô cũng gọi vậy, nhưng đây là lần đầu tiên — ở nơi đông người — có người trực tiếp gọi anh như thế.

Nói thật, trong lòng thấy… rất sướng.

Bạn đang đọc truyện tại rungtruyen.com. Chúc vui vẻ!!!

Không thể không thừa nhận, học bá kia quan sát quá tinh tế. Một câu nói mà chọc trúng đúng điểm then chốt.

Thực ra, Lục Nam Đình đã đến từ sớm, chỉ đứng ở hành lang nghe cô nói, không lộ diện.

Ban đầu định đợi cô nói xong thì âm thầm đón cô về.

Nhưng nhìn mấy ánh mắt say mê bên dưới ngày càng nồng nhiệt, cuối cùng vẫn không nhịn nổi — phải ra mặt.

Một người đàn ông đã có vợ, kỹ năng sinh tồn hàng đầu là: luôn nhắc nhở người xung quanh rằng mơ tưởng vợ người khác là rất vô đạo đức.

Cậu học sinh kia cũng nhanh nhẹn, nói xong liền chạy đến, giơ cao micro như đưa mic cho Lục Nam Đình.

Lục Nam Đình thật sự bước tới vài bước, cúi người nhận lấy, rồi nói “Cảm ơn” vào mic.

Cố Lan Khê lập tức hiểu ý đồ của anh, khẽ thở dài, bắt đầu đặt quy định: “Ba câu thôi, được không? Có thể hỏi anh ấy, cũng có thể hỏi chị.”

“Tám tám tám— muốn phát, không rời con số tám!”

Khán giả bắt đầu cò kè mặc cả.

Cố Lan Khê giơ tay cản: “Đô rê mi pha cũng là ‘fa’ — thôi bốn câu nha!”

“Lục lục lục, lục lục đại thuận — sáu câu đi chị ơi!”

Thấy mọi người cứ hô “sáu câu, sáu câu” mãi mà Cố Lan Khê chỉ đứng đó nhíu mày, không nói gì, cả hội trường bắt đầu tự “xuống giá”:

“Năm năm năm – Ngũ phúc lâm môn! Không thể ít hơn nữa nha!!”

Lục Nam Đình từ nãy đến giờ vẫn đứng im, cuối cùng cũng mở miệng:

“Ừ, vậy năm câu. Các em hỏi đi.”

Vì anh đến bất ngờ, nên mọi người vốn không chuẩn bị sẵn câu hỏi dành cho anh. Hơn nữa chuyên ngành của anh khác với mọi người, hỏi kiến thức chuyên môn thì không phù hợp. Hỏi chuyện tình cảm với Cố Lan Khê thì lại… hơi riêng tư quá, cũng ngại.

Cả hội trường vò đầu bứt tóc, nhưng cuối cùng vẫn không nỡ bỏ qua anh, nên nghĩ ra một câu khá thú vị:

“Xin hỏi anh rể có dự định tổ chức concert theo chủ đề đám cưới không ạ?”

Hai vợ chồng này mấy tháng gần đây cứ có thời gian rảnh là ngồi lên kế hoạch đám cưới. Nhưng thật lòng mà nói, concert chủ đề đám cưới… thì chưa từng nghĩ tới.

“Đây là một ý tưởng hay, có thể cân nhắc.”

Lục Nam Đình có toàn quyền kiểm soát mọi concert của mình. Anh muốn tổ chức thế nào là tổ chức được, nên nói ra lời này với vẻ cực kỳ tự tin.

Nghĩ một lúc, anh còn chủ động hỏi người đã đặt câu hỏi:

“Bạn có ý tưởng cụ thể nào không? Nếu không ngại, có thể chia sẻ với tôi.”

Người đó hào hứng:

“Em mong concert được tổ chức ở Bắc Kinh, tránh rơi vào kỳ thi. Nếu có thể, nên phân khu vé theo nhóm fan, để em được ngồi với các bạn cùng hội. Phần biểu diễn, nếu sư tỷ có thể tham gia – hát, nhảy hay thổi nhạc cụ đều được, em không kén chọn đâu ạ…”

Lục Nam Đình lắng nghe rất nghiêm túc, nhưng thấy đối phương càng nói càng dài, cuối cùng anh chỉ đành nở nụ cười xin lỗi, nhẹ nhàng cắt lời:

protected text

Cố Lan Khê đứng bên cạnh mà hết nói nổi:

“Hai người đúng là… một người dám nghĩ, một người dám gật đầu. Không ai hỏi qua ý kiến của tôi – người trong cuộc – à? Còn hát với múa gì nữa chứ…”

Cô không bật mic, chỉ lẩm bẩm nhỏ nhẹ, dưới sân khấu không ai nghe thấy, nhưng Lục Nam Đình thì nghe rõ mồn một.

Anh suýt nữa bật cười, nhưng cố nhịn, giả vờ ho nhẹ, rồi cầm mic nói:

“Người tiếp theo!”

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu