Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Tác giả : 33 Độ

Chương 261: “Cùng Yêu Cùng Đi” (Phần 1)

Ngày đầu ghi hình chương trình thực tế dành cho các cặp đôi, thông thường là quay cảnh hai vợ chồng chuẩn bị cho chuyến đi.

Vừa thu dọn hành lý, vừa trò chuyện về những kỳ vọng với chuyến đi, hoặc cảm nhận về người bạn đồng hành các kiểu.

Nhiều nghệ sĩ sợ bị nói khoe của, dễ mất lòng khán giả, nên khi quay show thường thuê riêng một căn nhà để ghi hình xong thì dọn đi luôn.

Vợ chồng Cố Lan Khê và Lục Nam Đình chỉ làm khách mời bay show, không muốn phiền phức, nên đồng ý cho đoàn quay tới tận nhà. Nhưng vì sự riêng tư, không cho quay cảnh ngoài cửa, cảnh khu dân cư cũng cấm, bên trong nhà thì hạn chế quay, kể cả phòng thay đồ cũng chỉ cho lắp một máy quay cố định, chỉ quay nửa gian phòng.

Dù chỉ được thấy một góc nhỏ, đoàn chương trình vẫn đồng ý.

Thứ nhất là vì đây đúng là nhà họ đang ở thật, cần giữ bí mật. Thứ hai là vì lưu lượng của hai người quá cao, chịu tham gia đã là “trên cả tuyệt vời”, còn đòi hỏi gì thêm nữa?

Đoàn quay xách thiết bị đến cổng khu nhà sớm nửa tiếng, kiểm tra an ninh xong mới được vào.

Ngồi xe trung chuyển miễn phí do ban quản lý cung cấp, từ cổng khu đi vào nhà hai người, dọc đường liên tục gặp các chú bảo vệ tuần tra. Có người định giơ điện thoại chụp ảnh, lập tức có nhân viên nhắc nhở nhẹ nhàng:

“Anh ơi, đây là khu dân cư riêng tư, mình đừng chụp hình nhé~”

Lần này đoàn đến nhà Cố Lan Khê gồm 4 người: một đạo diễn, ba người còn lại phụ trách quay phim, ánh sáng và thu âm.

Đài Mango là đơn vị thuộc doanh nghiệp nhà nước, đạo diễn sợ xảy ra sơ suất, nên cử toàn các “cây đa cây đề” có kinh nghiệm dày dặn đến nhà “vợ chồng Lan Đình”.

Mặc dù giờ phần lớn nhân viên trẻ đều là hợp đồng, nhưng bốn người này đều là biên chế chính thức, tự nhận mình làm việc chính quy, khác xa với cánh paparazzi ngoài kia.

Đã nói không quay thì đúng là không ai dám rút điện thoại ra thật.

Vào đến nhà, mới bước vào cửa đã gặp mấy cô giúp việc, khiến ai nấy đều bất giác trở nên dè dặt. Website TruyenLau.com

Giới showbiz đồn rằng Cố Lan Khê đi đóng phim là vì yêu nghề, Lục Nam Đình đi hát cũng chỉ vì sở thích cá nhân.

Trước kia nghe thế ai cũng nghĩ là nói suông cho sang.

Giờ chỉ mới thấy cái nhà họ thường ở thôi là đã tin sái cổ rồi.
TruyenLau.com
Khu nhà kiểu này, căn hộ kiểu này, bốn người họ cộng lại làm mấy đời chưa chắc mua nổi.

Họ thấy ngại, mà Cố Lan Khê còn ngại hơn.

Lần đầu quay show thực tế, cô lo lắng không biết mình có làm sai gì không, sợ sau khi phát sóng sẽ bị dân mạng “ném đá”.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Đừng căng thẳng, sao bình thường thì cứ thế mà làm, show tụi em chủ yếu là hướng tới sự chân thật.”

Quay hình bắt đầu suôn sẻ. Trong phòng thay đồ, ngoài một máy quay cố định để lấy tư liệu, còn có một camera phát sóng trực tiếp – cũng là góc quay cố định.

Tủ kính trưng đồng hồ và trang sức hay bức tường đầy túi xách đều không lọt vào khung hình, chỉ có những tủ đồ đựng quần áo theo mùa là lên hình.

Biết đang livestream, Cố Lan Khê khẽ “ừm” một tiếng, rồi bắt đầu dọn hành lý.

Ai ngờ, bước đầu tiên đã “sai sóng” – không tìm được vali.

Nếu là thường ngày, cô đã hỏi ngay rồi. Nhưng có camera đang quay, cô lại ngại hỏi.

Căn phòng thay đồ to bự, bốn phía toàn tủ, có tủ cửa kính, phần lớn là cửa gỗ kín. Cố Lan Khê loay hoay mở liên tiếp bốn cánh tủ, mà vẫn không tìm được vali đâu.

Thấy cô như thể còn chẳng quen nhà mình lắm, fan trong livestream mới vào suýt nữa thì cười ngất!

Sợ làm trò cười thêm, Cố Lan Khê đành gọi Lục Nam Đình: “Khụ khụ… vali để đâu vậy?”

Lục Nam Đình lúc này đang đứng trên thang lấy túi đựng đồ chống bụi ở ngăn trên cùng. Thấy cô gọi mà còn ngại, anh không nhịn được cười:

“Vali hôm trước lau sạch rồi, anh để hết trong kho, vừa nãy quên lấy ra. Em chờ tí, anh đi lấy.”

Vali nhà họ cả chục cái, làm gì có chuyện để hết trong phòng thay đồ.

“Để em lấy cho!”

Cô như con thỏ nhỏ, chớp mắt đã chạy vù ra ngoài, một giây cũng không muốn ở trước ống kính thêm.

Lục Nam Đình vội gọi với theo: “Lấy cái lớn nhất một cái, cỡ vừa một cái!”

“Biết rồi!”

Cố Lan Khê đáp lại, chẳng bao lâu sau đã thấy chú Trần xách một cái vali đi lên lầu, cô đành thở dài nhận lấy rồi quay lại phòng thay đồ.

Từ ngày chuyển đến đây, cô ít khi ở nhà, có ở thì cũng là ở cùng Lục Nam Đình.

Đồ đạc đều do anh ấy sắp xếp, hôm nào mặc gì anh cũng lo cho, thậm chí có lúc còn giúp cô mặc vào – thế nên cô thực sự là không rành cái phòng thay đồ này cho lắm.

Vừa xách vali về, đã nghe Lục Nam Đình đang nói với máy quay giải thích hộ cô những điều đó, khiến cô có chút ngượng.

Liếc nhìn anh một cái, Lục Nam Đình liền đặt điện thoại xuống, bước tới nhận vali.

Dịch và biên tập bởi Rừng Truyện!!!

“Phía Nam vẫn còn nóng lắm, mấy hôm nay nhiệt độ còn cao hơn nhà mình ít nhất mười độ, áo ấm mang ít thôi.”

“Nhưng nên mang thêm vài cái, bên đó sáng tối chênh lệch nhiệt độ lớn, ban ngày có thể hơn hai mươi độ mặc áo thun, tối thì mưa to gió lớn lại lạnh run. Mang theo dù đi. Anh có hai cái dù nhỏ gọn, gập lại nhét túi là vừa.”

So với Cố Lan Khê còn lúng túng trong phòng thay đồ, Lục Nam Đình thì quá rành rồi.

Dãy tủ mười mấy cánh, anh muốn lấy bộ nào, chỉ cần mở đúng tủ là lấy được ngay.

“Mặc sơ mi dài tay, phối thêm áo gile mỏng, khoác thêm cái áo khoác mỏng nữa là ổn…”

Lục Nam Đình rất có gu ăn mặc, trong phòng thay đồ còn để riêng một giá treo di động, lấy đồ xong treo lên cho Cố Lan Khê xem.

“Mặc kiểu layering hành tây ha, thầy Lục hiểu ghê đó.”

Thấy mình chẳng giúp được gì, Cố Lan Khê dứt khoát đứng chờ bên cạnh giá treo đồ.

“Trẻ con sợ cảm lạnh, đi mẫu giáo cũng mặc kiểu như vậy á.”

Lục Nam Đình vừa nói, vừa chui vào tủ lấy đồ. Lấy được nửa chừng, anh lại thò đầu ra nhìn vào ống kính, nghiêm giọng nói:

“Cảnh cáo mấy người nha! Tụi tôi vẫn chưa có con đâu, đừng có bịa đặt.”

Tuy chỉ là đi ghi hình chương trình, nhưng Lục Nam Đình lại rất mong chờ chuyến đi này, tâm trạng vẫn luôn vui vẻ, thậm chí còn có hứng đùa giỡn.

Thấy Cố Lan Khê vẫn căng thẳng, anh luôn chủ động bắt chuyện với cô.

Nghe anh đột nhiên nhắc đến chuyện con cái, tai Cố Lan Khê đỏ lên tức thì.

Bởi vì… phòng ngủ của hai người ngay sát bên phòng thay đồ…

Khó mà không nghĩ ngợi.

“Anh lo làm việc của anh đi! Nói nhiều quá!”

“Bộ màu tím này được không?”

“Có phải sẽ ở ngoài trời lâu không? Mấy hôm nay lịch trình sao vậy?”

protected text

Nói xong, anh treo cái váy vừa chọn lại, rồi quay sang tìm quần.

Chọn đồ cho Cố Lan Khê, anh phối từng set từng set, từ màu sắc đến kiểu dáng, tỉ mỉ đến từng chi tiết, cứ như muốn dạy trực tiếp “bí kíp phối đồ” vậy.

Xong xuôi còn phối thêm phụ kiện, trang sức.

Túi xách, mũ, kính mát… cái nào cũng không chỉ chuẩn bị một cái.

“Mới đi hai ba ngày, mang tận ba cái kính mát, có quá lố không đó?”

“Mỗi outfit, một cái kính khác nhau.”

“Vậy có khả năng nào… em khỏi mang kính không?”

“Lỡ trời nắng chói quá thì sao?”

“Thôi thì kiếm cái nào basic, dễ phối hết cho rồi.”

Lục Nam Đình không nói nhiều, trực tiếp nhét cho cô một quả táo, ra hiệu bảo cô ngồi xuống ghế.

“Chuẩn bị dư ra một chút không bao giờ thừa. Em cứ yên tâm, có anh lo, anh đâu để em kéo vali đâu.”

Quay show ba ngày, đi họ hàng hai ngày, tổng cộng năm ngày, một cái vali cỡ đại bị nhét đầy ứ.

Cơ bản mỗi ngày hai bộ.

Tới lúc không còn chỗ nhét, một đôi giày cao gót, một đôi giày thể thao cũng phải dồn qua cái vali nhỏ.

Đến lượt đồ của anh thì gọn lỏn, mấy món là xong, chẳng cần đắn đo chi hết.

Sự khác biệt, quá trời luôn.

Hai cái vali xong xuôi, Cố Lan Khê cũng vừa gặm xong quả táo, tay cầm lõi táo, còn đánh một cái ợ rõ to.

Ừ thì… cũng không tệ lắm.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu