Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Tác giả : 33 Độ

Chương 236: Bím Tóc Tình Yêu

“Tóc em ngủ xong rối hết rồi, lại đây, để anh chải lại cho.”

Thấy còn khoảng nửa tiếng nữa là đến nơi, Lục Nam Đình vỗ nhẹ vai cô, nhỏ giọng nhắc.

Cố Lan Khê ngoan ngoãn quay người, đưa lưng về phía anh, mắt vẫn dán vào quyển sổ từ vựng.

Lục Nam Đình đứng lên, cúi người lục trong túi lấy lược và dây buộc tóc, vừa làm vừa khe khẽ ngân nga.

Nghe thấy anh hát, Cố Lan Khê khép sách lại, ngẩng đầu nhìn: “Sao hôm nay anh vui thế?”

Dường như rất hiếm khi thấy anh không vui.

“Vì anh là chàng trai tươi sáng vui vẻ mà!”

Lục Nam Đình buột miệng hát câu đó, khiến Cố Lan Khê cười phì.

“Được rồi, chàng trai tươi sáng vui vẻ ơi, hay anh ngồi xuống đi. Anh đứng cúi người mãi, nhìn thôi em cũng thấy mệt giùm rồi.”

Cố Lan Khê tựa lưng vào ghế, trượt xuống ngồi trên tấm thảm dày mềm, còn vỗ vỗ ghế gọi anh.

“Anh không mệt đâu. Sàn bẩn, em cứ ngồi ghế đi.”

“Không sao, anh cao to quá, che mất ánh sáng, lỡ em không thấy rõ thì sao? Nhanh lên!”

Lục Nam Đình bất lực, đành ngồi xuống.

“Thế em ngồi luôn lên mu bàn chân anh đi!”

“Làm như giày anh sạch lắm ấy.”

“Mu bàn chân còn sạch hơn lòng bàn chân chứ!”

“Thôi nhanh lên, không lát nữa tới nơi bây giờ.”

Cố Lan Khê chẳng buồn cãi nữa, cứ thế ngồi bệt xuống.
TruyenLau
“Lúc nhỏ em có từng…” – Lục Nam Đình vừa chải tóc vừa mở lời, nhưng nói nửa chừng lại thấy đề tài này không ổn, vội câm miệng.

“Sao vậy?”

“Không có gì.” TruyenLau.com

Nhưng thấy cô hơi buồn, anh vẫn giải thích: “Hồi nhỏ Gia Ninh rất thích ngồi lên chân người lớn, bắt người ta nâng lên đung đưa qua lại.”

“Trẻ con ai chả thích ngồi thú nhún?”

“Anh hai mua cho con bé cả đống thú nhún luôn, chỗ nào hay tới cũng đặt vài cái, nhưng ngồi vài lần là chán, vẫn thích chơi kiểu người lớn đưa qua lại hơn. Có năm anh về quê ăn Tết, bị nó bắt đung đưa ba ngày liền, đuối quá nên nhận lịch quay, chạy trốn luôn.”

Cố Lan Khê vừa nghe vừa thấy ngưỡng mộ, lại chạnh lòng. Cô khẽ thở dài: “Nghe cũng vui đấy, nhưng đó là trò trẻ con rồi. Em lớn rồi, anh đâu đung đưa nổi nữa, anh trai nhỏ~”

“Muốn thử không? Anh có kinh nghiệm đó!” TruyenLau

“Không! Gối yếu lắm!” – Cố Lan Khê từ chối không chút do dự.

Dù vậy, cô vẫn đứng dậy, vỗ vỗ vào chân anh. Đợi anh khép hai chân lại, cô ngồi luôn lên mu bàn chân anh.

“Chẳng lẽ, những thứ em không có lúc nhỏ, anh đều muốn bù đắp cho em à?”

“Anh sẽ cố hết sức.”

“Vì thế nên anh mới học tết tóc hả?”

Lúc nhỏ chẳng ai tết tóc cho cô, cô cực kỳ ghen tỵ với các bé gái khác có váy công chúa, tóc đẹp, kẹp nơ xinh, sau giờ học còn được mẹ dắt tay vừa hát vừa nhảy về nhà.

Cô bị bạn kéo tóc đến khóc, về nhà còn bị bà nội cầm kéo rỉ sét cắt cho một kiểu “đầu chó gặm”.

Lớn lên, cô tự nhủ những thứ màu mè ấy cũng chẳng tốt lành gì, cứ giản dị tự nhiên mới là đẹp.

Nên dù giờ có điều kiện, cô vẫn hiếm khi chải chuốt kiểu cách – tóc đen dài suôn là mặc định.

protected text

Rồi tự nhiên lại muốn khóc.

Thấy giọng cô nghèn nghẹn, Lục Nam Đình vội gồng lên chối:

“Lại não yêu đỉnh cấp rồi đấy! Nghĩ gì vậy! Anh chỉ là sĩ diện thôi! Đúng, cực kỳ sĩ diện! Anh chỉ muốn em lúc nào cũng xinh đẹp, để cả thế giới ghen tị với anh mà không làm gì được, cảm giác đó… tuyệt lắm~”

Cố Lan Khê bị chọc cười, cũng không bắt anh thừa nhận nữa, chỉ kìm nước mắt, nhỏ giọng hỏi: “Anh biết tết bím trái tim không?”

Bạn đang đọc truyện tại rừng truyện chấm com

“Bím trái tim là sao?”

Cố Lan Khê trí nhớ tốt, hồi nhỏ kiểu tóc khiến cô ghen tỵ nhất chính là bím tóc chị họ Cố Vịnh Hân được mẹ tết vào sinh nhật 10 tuổi.

Hôm đó, nhà đông khách, Cố Vịnh Hân mặc váy công chúa màu hồng đính pha lê, đội vương miện lấp lánh, mang giày công chúa, đứng giữa phòng chỉ tay vào đống quà như núi, vừa nũng nịu vừa đỏ mặt, không ngừng nói: “Hôm nay vui quá vui quá vui quá…”

Cô khi ấy chỉ đứng ngoài cửa nhìn một cái, đã bị bà nội kéo về.

Bà nói cô làm mất mặt, cứ trố mắt nhìn người ta, khiến bà không còn mặt mũi, ăn cơm cũng chẳng buồn, lôi cô về thẳng.

Nhưng năm đó, cô mới chỉ năm tuổi.

Máy bay bay ở độ cao mười nghìn mét, thỉnh thoảng lướt qua thành phố, có thể nhìn thấy ánh đèn rực rỡ như sao trời.

Trước đây, dù muộn thế nào, cô cũng luôn về nhà, về bên ngọn đèn riêng của mình.

Cô từng nghĩ, như thế đã được gọi là “có nhà”.

Nhưng từ sau khi cưới Lục Nam Đình, dù nửa đêm còn lang thang ngoài đường, cô cũng không thấy hoang mang nữa.

Lúc sinh nhật, khi anh tỏ tình, cô đã đáp: “Từ giờ trở đi, nơi nào có anh, nơi đó là nhà của em.”

Càng về sau, câu nói ấy lại càng thấm thía.

“Bím đôi, có nơ, có trái tim…”

Cố Lan Khê nói mãi không rõ, bèn lấy khăn giấy ra vẽ minh họa.

“Kiểu này thì anh chưa làm bao giờ… để anh xem xem…” – Lục Nam Đình xem xong liền cau mày: “Chỗ nhọn ở đuôi tim phải cố định lại, em phải kẹp thêm cái kẹp chỗ này mới đẹp. Mà hai lọn này nhỏ quá, phải dùng loại dây buộc siêu mảnh mới không lộ.”

Hai người lúc này không mang theo kẹp tóc, chỉ có vài sợi dây buộc tóc, mà dây lại không phải loại nhỏ mảnh.

Lục Nam Đình tỏ vẻ hơi khó xử.

Nghe anh nói vậy, Cố Lan Khê cũng nhớ lại chi tiết hồi đó – đúng là chị Vịnh Hân có cài kẹp tóc thật.

Kẹp đính đá đỏ, lấp lánh như từng đóa hoa nhỏ, đẹp vô cùng.

Cố Lan Khê bỗng thấy hơi ngại.

Hơn hai mươi tuổi đầu rồi, lại còn mơ mộng kiểu tóc của bé gái mười tuổi.

Cô vội cất tờ khăn giấy vẽ mẫu tóc đi.

“Vậy khỏi đi, anh tranh thủ buộc kiểu gì đơn giản, gọn gàng là được.”

“Ừ.”

Lục Nam Đình không nói thêm gì, lặng lẽ buộc cho cô kiểu tóc hai bên đan chéo.

Phía sau đầu hơi phồng nhẹ, đơn giản mà vẫn dễ thương.

Đợi anh cất lược xong, Cố Lan Khê quay lại ngồi vào ghế, vẫn còn ngẩn ngơ.

“Còn đang nghĩ tới kiểu tóc nơ hình tim của em hả?”

Cố Lan Khê trừng anh một cái, không đáp.

Một lúc lâu sau, mới nhỏ giọng hỏi: “Em phát điên lên còn hơn cả anh, vậy mà em toàn đổ hết cho anh, anh không giận à?”

Trong khi anh lại còn ngoan ngoãn ngồi đó tự kiểm điểm…

Đến mức làm cô cũng thấy cắn rứt lương tâm.

“Ừ, hết cách rồi, anh thích em mà. Em có thể còn… dữ dội hơn nữa cũng được.”

“Im đi! Là anh suốt ngày chọc em, nên em mới không nhịn nổi! Tất cả là lỗi của anh!”

“Ừ, lỗi anh hết. Mau thắt dây an toàn vào, sắp hạ cánh rồi.”

Máy bay bắt đầu hạ độ cao, tiếng ồn cũng lớn dần lên.

Lục Nam Đình nắm tay Cố Lan Khê, chợt nghe cô nói một câu gì đó, nhưng không nghe rõ.

Đến khi máy bay hạ cánh hoàn toàn, anh định hỏi lại, nhưng cô nhất quyết không chịu nhắc lại nữa.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu