Cuối cùng trời cũng hết âm u, lương thực tích trữ trong nhà không nhiều lắm , A Uyển mang giỏ trúc trên lưng đi đào củ cải.
Nàng đào củ cải nước, cũng có người gọi nó là củ cải đỏ.
Củ cải nước kích thước không lớn, còn không bằng nắm đ.ấ.m của A Uyển, nhưng vỏ mỏng lại nhiều nước, cắn xuống một cái là cảm nhận được độ ngọt của nó, ngọt đến cả lòng người, nếu cắt thành từng miếng mỏng trộn với tương ớt, ăn với cơm sẽ rất ngon.
Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản . Thường bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Thời tiết này rất thích hợp ăn củ cải nước, chờ thời tiết lạnh hơn một chút, củ cải sẽ không còn được ngon như vậy nữa, mà sẽ có vị chát và cay.
“A Uyển, sao ngươi lại còn ở đây? Tướng công của ngươi đến rồi!”
Một vị thẩm thầm đang cầm rác đi tới nói.
A Uyển mặt đỏ hồng: “Thẩm chớ có nói lung tung, ai, ai là tướng công?”
Vị thẩm thẩm kia ghẹo nàng, nói: “Sắp thành thân, không phải tướng công của ngươi, chẳng lẽ là tướng công của ta?!”
Bên kia bờ ruộng, các bác đang hái cây cải dầu cũng không nhịn được cười cười.
A Uyển mặt hồng thấu, mặc dù ngoài miệng không thừa nhận nhưng nàng biết rõ, nàng có một vị hôn phu.
Vị hôn phu kia họ Triệu, gọi là Triệu Hằng, là tú tài duy nhất trong thôn bọn họ.
Triệu Hằng không phải sinh ra ở đây, mà là do năm đó chiến loạn nên mới trốn đến thôn của bọn họ, về sau liền ở lại thôn này.
Cha của Triệu Hằng c.h.ế.t trong chiến loạn, chỉ còn lại hắn cùng với nương và một vị muội muội bằng tuổi A Uyển.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});Những năm này nhờ có nhà A Uyển giúp đỡ, nên một nhà ba người họ mới sống qua ngày được.
Nhà A Uyển cũng không tốt hơn bao nhiêu, nhất là sau này cha của nàng bị bắt đi sung quân, nhà liền không còn người trụ cột, thời gian về sau càng túng quẫn hơn.
Cho dù túng quẫn, A Uyển cũng không nỡ để Triệu Hằng chịu ủy khuất.
TruyenLau.com
A Uyên đem củ cải nước nhổ được, bỏ một cái gùi nhỏ, tâm tình thật tốt hướng nhà mình mà chạy, lúc đi ngang qua một cái ao, nàng ngồi xổm xuống đem vết dơ trên tay rửa sạch, tay nàng bị thương do trời giá rét, vết thương bị thấm nước lạnh, nàng đau tới mức hít khí.
Sau đó nàng cởi dây cột tóc ra, lấy nước vuốt cho tóc sạch sẽ, bện bốn cái b.í.m tóc nhỏ nhỏ xinh xinh bên tai, lại cẩn thận lấy sợi dây màu hồng chỉ dùng cho dịp lễ tết, từng chút một cột tóc lên.
Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Làm xong những chuyện này, nàng lại lấy tay đã lạnh đến mức mất cảm giác, bắt đầu vốc một ít nước lạnh để rửa mặt.
“Lạnh c.h.ế.t ta rồi!” A Uyển bị lạnh ngao ngao thét lên.
Lại nói đến Triệu Hằng, hắn đứng bồn chồn bên ngoài nhà A Uyển hồi lâu, chậm chạp không dám gặp A Uyển, hắn quyết định ngày khác quay lại, nào biết hắn đi ngang qua ao cá, lại trùng hợp thấy A Uyển đang ngồi xổm rửa mặt.
Triệu Hằng nhíu nhíu mày, nước ở đây có thể rửa mặt sao? Mùi cá tanh nặng như vậy.
A Uyển cũng nhìn thấy Triệu Hằng, luống cuống tay chân đứng lên. Website TruyenLau.com
Mới nửa tháng không gặp, Triệu Hằng lại cao hơn, hắn mặc dù chỉ lớn hơn nàng ba tuổi, nhưng lúc vừa mới tới thôn hắn so với A Uyển còn nhỏ gầy hơn.
Thấy hắn lớn lên tốt như vậy, A Uyển liền cao hứng.
“A Hằng!” A Uyển tươi cười đi tới.
Thiếu nữ ăn mặc cồng kềnh, cảm giác như chiếc áo bông rất nặng, đầu gối cùng khủy tay đều bị chắp vá, một bộ dáng quẫn bách nghèo túng, nhưng gương mặt thì càng ngày càng tốt, mười dặm tám thôn cũng không kiếm ra được cô nương nào xinh đẹp như nàng.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 93
- Chương 93: Chương 94
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247:
Nương Tử Là Thần Y
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.