Hứa công tử nhìn bộ dáng Du Uyển như thật sự không biết hắn, hắn nhàn nhạt dời mắt: “Ta nhận lầm người.”
“A.” Du Uyển gật gật đầu, cũng không nghi ngờ gì, vùi đầu viết cho xong đơn thuốc.
Đang do dự nên đưa đơn thuốc này cho ai thì Hứa công tử lại lên tiếng: “Ngươi đã đi qua đình Tam Hòe bao giờ chưa?”
Du Uyển hỏi: “Đình Tam Hòe ở đâu?”
Tia chờ mong cuối cùng trong mắt Hứa công tử cuối cùng cũng tắt lịm, hắn cầm phương thuốc trong tay Du Uyển, rồi cầm cái lồng lên muốn cáo từ.
Ngay lúc hắn đang định đóng cửa lồng lại thì tiểu bàn cầu đứng lên nhảy ra ngoài, nhảy một cái thẳng vào trong n.g.ự.c Du Uyển.
Hai người đồng loạt kinh ngạc.
Không ngờ cái con mèo thúi này ngay cả lục thân đều không nhận, vậy mà lại đi ôm ấp yêu thương với một nha đầu quê mùa mới gặp lần đầu.
Tiểu bàn cầu ăn vạ không chịu đi, nhưng chuyện này cũng không phải do nó quyết định.
Hứa công tử vỗ vỗ cái lồng: “Tiến vào.”
Tiểu bàn cầu không nghe không thấy, mắt nhìn trời.
Hừ!
“Đây là ngươi muốn ta tự tay động thủ?” Cuối cùng hắn phải uy hiếp.
Tiểu bàn cầu xòe vuốt ra, nhe răng trợn mắt nhìn chủ nhân của mình.
Du Uyển trấn an sờ lên lưng của nó, nói: “Tốt rồi, cần phải trở về thôi, năm ngày sau lại tới tái khám.”
Câu cuối cùng là nói với Hứa công tử.
Hắn nặng nề ừ một tiếng: “Đã biết.”
Tiểu bàn cầu lúc này mới tâm không cam tình không nguyện mà rời khỏi vòng tay của Du Uyển, ưu nhã nhẹ nhàng đi vào chiếc lồng để trên bàn. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Hứa công tử mở cửa lồng ra.
Tiểu bàn cầu bày ra cái mặt thối, bước vào trong.
Tuy là tiến vào nhưng lại tạo ra âm thanh ken két, nhìn qua mới thấy nó đang muốn cắn đứt cái lồng.
Có thể nói tính tình vô cùng bạo lực!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - TruyenLau
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});Hứa công tử mang theo cái lồng rời khỏi đây.
Lão Thôi tiễn hắn ra tới cửa thôn, đi thêm hai dặm nữa là tới chỗ để xe ngựa.
“Điện hạ, mời.” Lão Thôi vì nam nhân này mà tự tay vén rèm.
Hứa công tử bước một bước lên xe ngựa, sau khi ngồi xuống mới đặt chiếc lồng xuống bên cạnh. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Lão Thôi thấy hắn trầm mặt không nói lời nào, còn tưởng là hắn có bất mãn gì với ông, nhưng nghĩ tới nghĩ lui cũng không biết hôm nay mình có làm gì không tốt không, thế là suy đoán nói: “Điện hạ xin yên tâm, tôi đã đáp ứng không làm nghề y nữa, tôi nói được là làm được.”
Nhưng Hứa công tử lại không nghe vào một lời nào của ông, chỉ nhàn nhạt hỏi: “Nữ tử họ Du kia có lai lịch ra sao?”
Lão Thôi nghĩ là điện hạ kinh ngạc với y thuật của Du Uyển, thế là giải thích: “Du cô nương là người của thôn Liên Hoa, cha là người trong thôn, nương là người từ nơi khác gả tới đây, nàng có một biểu cô sống ở Nam Thiên Thành, y thuật nàng dùng để chữa cho động vật là nàng học được từ nhà biểu cô... chính là chuyện của hai năm trước.”
“Hai năm trước?” Hắn thì thào nói, nhưng rất nhanh hắn liền thất vọng mà lắc đầu: “Nam Thiên Thành cách đình Tam Hòe quá xa.”
“Điện hạ nói gì ạ?” Lão Thôi nghe không rõ.
“Không có gì.” Hắn khôi phục thần sắc lạnh lùng, “Tự bảo vệ tốt bản thân, cái mạng này ta có thể cho ngươi, thì cũng có thể tùy thời mà lấy về!”
“Dạ.” Lão Thôi một mực cung kính cúi đầu xuống.
Hứa công tử hạ màn xe xuống.
Phu xe đánh roi trong tay, xe ngựa nhanh chóng rời đi.
Hứa công tử ngồi trong bóng tối, hắn nhàn nhạt nhắm mắt lại, trong đầu quay lại hình ảnh hai năm trước.
Ban đêm mưa to như trút nước, cơ thể hắn bị trúng vài đao, hấp hối mà nằm trong vũng nước bùn bị nhuốm đầy màu máu.
Một nữ nhân mặc váy màu xanh cầm cái ô làm từ giấy dầu đi tới: “Nơi này có người.”
“Cô nương, đừng đi!” Một vị v.ú già trên dưới năm mươi tuổi chạy theo.
“A ma, bà xem, hắn vẫn còn sống!” Nữ nhân nâng cao cái bụng sắp lâm bồn, khó khăn ngồi xổm người xuống, cầm cây dù che cho hắn.
Nàng có một đôi mắt ngây thơ chưa rõ sự đời.
Nhìn tuổi nàng có vẻ còn nhỏ, vậy mà đã mang thai.
Phụ nhân kia sao lại gọi nàng là cô nương...
Sự tình sau đó nữa thì hắn nhớ không nổi.
Hắn ngất đi, khi tỉnh lại thì thấy mình nằm trong một thiện phòng của một ngôi chùa, mà nữ tử cùng với vị v.ú già đưa hắn tới đã sớm không thấy tung tích.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 93
- Chương 93: Chương 94
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247:
Nương Tử Là Thần Y
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.