Nhị điện hạ chính là nhi tử mà Hoàng đế coi trọng nhất, mẫu phi lại là người chấp chưởng hậu cung, thân phận này tự nhiên có thể phân cao thấp với Yến thiếu chủ.
Đây là tin tức mà Nhan Như Ngọc truyền ra, nếu không chẳng có ai biết người mà Nhị hoàng tử ôm lên lầu là ai?
Âm thanh bất mãn ngày càng nhiều, ai cũng không tin đầu bếp Túy Tiên cư thắng Đỗ nương tử bằng thực lực, Đỗ nương tử cũng không tin.
Đỗ nương tử lắc đầu nói: “Không có khả năng, ta dùng nước sốt do sư phụ làm, không thể nào thua được.”
Một nam tử bênh vực Đỗ nương tử: “Mời Ngự trù ra đây! Chúng tôi muốn một lời giải thích!”
Lòng người luôn dễ dàng bị kích động, có người thứ nhất ra mặt, đương nhiên sẽ không thiếu người thứ hai thứ ba.
Lại thêm một nam tử đứng ra nói: “Đúng! Cần một lời giải thích! Cũng phải để chúng tôi mở mang kiến thức một chút, hắn ta dùng tay nghề như thế nào để thắng Đỗ nương tử?”
Bình phẩm là chuyện của các Ngự trù, đương nhiên sẽ không vì có người gây sự mà tùy ý sửa kết quả, nhưng lúc này Đỗ nương tử lại tìm tới cửa.
Vừa bước vào nàng liền ngửi thấy một mùi không thể miêu tả, không giống mùi đậu hũ thối nhưng cái mùi này lại vương vấn kéo dài, giống như chỉ cần dính vào một chút là có thể thối cả ngày.
Ở nơi này, mùi kho của nàng làm ra đã bị cái mùi này che lấp không thể nghe ra một tí gì.
Tại sao lại có thể như vậy? Nàng dùng nước sốt tự tay sư phụ ủ, làm sao có thể...
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Đỗ nương tử bị hun đến suýt nữa quên mất chính sự, cũng may nàng kịp thời hoàn hồn, nàng nhìn sáu vị Ngự trù đang ngồi trong phòng, không hiểu hỏi: “Các vị đại nhân, không biết tài nghệ của ta không bằng người chỗ nào, mà lại bại bởi Túy Tiên cư?”
Thần sắc nàng thanh cao, trong giọng nói đầy sự khinh thường với Túy Tiên cư.
Các Ngự trù hữu tâm để nàng nếm thử tay nghề của Túy Tiên cư, nhưng nhìn đến cái bát trống rỗng, không hẹn mà thấy xấu hổ.
Nói chỉ ăn một miếng, sao bây giờ không còn một miếng?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({}); Nguồn copy từ TruyenLau.com
Trương ngự trù cầm đầu hắng giọng một cái, sai người đi qua phòng nhỏ gọi đại bá qua.
Đại bá đã biết kết quả cuối cùng, bị kêu lên cũng chẳng suy nghĩ nhiều, hai ngày thi đấu này, ông đã nhìn ra tính nết của Đỗ nương tử, thanh cao tự ngạo, trừ bỏ Bảo Thần Trù, chỉ sợ nàng ta không để ai vào mắt, ông thắng nàng ta, chắc chắn nàng ta sẽ không phục.
Khi nhìn thấy Đỗ nương tử ở đó, ông càng chắc chắn suy đoán của mình.
“Gặp qua các vị đại nhân.” Ông cầm quải trượng, khom người hành lễ.
Ngự trù đã sớm nghe qua vị đầu bếp bị tật ở chân này, nhưng chân chính gặp vẫn khó tránh khỏi kinh ngạc, không kiêu ngạo không tự ti, mang theo một cỗ khí độ khó nói thành lời, không hổ là đầu bếp ở Thiên Hương lâu đã trải qua bao nhiêu sự đời. TruyenLau.com
Trương ngự trù thẳng thắn biểu đạt nghi vấn của Đỗ nương tử: “...ngươi thấy thế nào? Ngươi có cảm thấy chúng ta đã phán định sơ suất không?”
Đại bá không trả lời, mà đi đến trước bàn cơm, nhìn thoáng qua món Đỗ nương tử làm, cầm đũa lên, tinh tế nếm thử, nước canh, da chân giò, thịt giò, có thể nói là nhất phẩm.
“Tôi nghe nói là Đỗ nương tử dùng nước sốt của Bảo Thần Trù?” Ông để đũa xuống nói.
Đỗ nương tử thanh cao nói: “Không sai, là sư phụ ta tự mình điều chế nước sốt.”
Đại bá nói: “Lúc tôi còn làm việc ở Thiên Hương lâu chưa từng được gặp Bảo Thần Trù, nhưng may mắn đã được nếm qua nước sốt ông làm, cùng với mùi vị của Đỗ nương tử làm không giống nhau lắm.”
Đỗ nương tử nhăn mày: “Ngươi có ý gì? Ngươi hoài nghi ta mượn danh nghĩa sư phụ ra để làm mánh lới sao?”
Đại bá lắc đầu nói: “Ý của tôi không phải như vậy! Chẳng qua tôi thấy Đỗ nương tử chỉ làm được phần hình, không làm được phần thần, không lĩnh hội được tinh túy của nước sốt.”
Đỗ nương tử nắm chặt tay, khó tin mà nhìn người nam nhân trước mắt này, không phải là ông ấy nói nặng với nàng, mà ông đã nói trúng tim đen của nàng, khi sư phụ giao bình nước sốt cho nàng, đã từng nói: “Uyển Thanh à, chờ đến lúc con lĩnh hội được tinh túy của nước sốt này, cũng là lúc con có tư cách kế thừa y bát của vi sư.”
Nàng đã nghiên cứu ròng rã ba năm, rốt cuộc đã làm ra mùi vị mà mình hài lòng, nàng không tin mình không thành công, nhất định là cái ông què này nói chuyện bậy bạ.
“Tốt, nếu ngươi nói ta làm không đúng, không bằng ngươi nói cho ta biết, ngươi nghĩ rằng nước sốt này có tinh túy gì?”
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 93
- Chương 93: Chương 94
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247:
Nương Tử Là Thần Y
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.