Bọn họ nấu món kho được khách nhân khen ngợi, không ít người hỏi Bạch phủ là đầu bếp nào nấu, vừa nghe nói không phải đầu bếp của Bạch phủ cũng không phải của Bạch Ngọc lâu, lúc này đã có người muốn mời người Du gia đến quý phủ làm đầu bếp.
Du Uyển cùng với đại bá đều từ chối ý tốt của khách nhân, họ liền chuyển thành đơn đặt hàng, riêng ngày hôm qua là nhận được ba đơn đặt hàng, nếu không phải Du Uyển sợ nấu không nổi, chắc chắn sẽ nhận nhiều hơn.
Ngoài bọn họ kiếm tiền, Tiểu Thiết Đản cũng kiếm được tiền.
Không những vậy đệ ấy còn kiếm được nhiều hơn.
Người một nhà cùng với Khương thị ‘đau ốm’ kiểm kê tới trưa, cuối cùng mới đem ba xe đồ kiểm tra xong.
Cũng không phải là vàng bạc đá quý gì, tất cả đều là son phấn thượng đẳng, tơ lụa, da thú trân quý, tranh chữ cổ cùng một vài thức ăn đặc sản.
Tơ lụa thì bọn họ không mặc, nhưng có thể cầm đến tiệm vải để bán.
Da thú thì có thể mặc bên trong lớp áo bông, vừa thoáng khí vừa ấm áp.
Còn mấy cái bình cái lọ kỳ quái, cùng với mớ tranh chữ...
“Cái bình này đủ lớn, đem đi chứa dưa muối vừa vặn.”
Một cái bình cổ được làm từ thời tiền triều cứ như vậy bị đại bá mẫu cầm đi ướp dưa muối.
Website TruyenLau.com
“Cái bình này miệng bình hơi nhỏ một chút, nhưng có thể dùng để nuôi cá mầm.”
Một bình lưu ly được Tây Vực tiến cống lại bị Du Tùng xách đi nuôi cá mầm.
Chén dạ quang thì làm chén nước cho gà uống.
Một cái chậu rửa mặt cổ từ thời tiền triều thì cầm đi ngâm chân.
“Trên tường nhà mình bị thủng một lỗ, gió lùa lạnh quá!” TruyenLau
Tranh chữ của họa sĩ có tiếng thời tiền triều ‘ba’ một tiếng, chễm chệ nằm ngay lỗ hổng trên góc tường của phòng bếp....
...
Lại nói bên kia, Nhan phu nhân không chịu nổi nhục nhã, ngất xỉu ngay tại chỗ, đến ba ngày sau mới tỉnh lại, hôm đó toàn bộ khách nhân đều thấy Nhan gia bị ‘nhục nhã’, có câu nói rất hay, chuyện tốt không ra khỏi cửa, chuyện xấu lan xa ngàn dặm, trong lúc nhất thời, tin tức Nhan Như Ngọc có quan hệ trước khi cưới lại còn bị thất sủng lan ra khắp Kinh thành, Nhan phu nhân nghe hạ nhân báo xong suýt chút nữa lại ngất đi.
Nhan Như Ngọc bưng một bát canh sâm ngồi xuống bên cạnh giường: “Nương, bảo trọng thân thể.”
TruyenLau
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Nhan phu nhân làm sao có thể bảo trọng thân thể được? Nhan gia bọn họ gánh tội mưu hại hoàng tử, cũng nhờ hôn sự với Yến thiếu chủ mới có thể sửa lại án sai, nếu Yến thiếu chủ cự tuyệt hôn sự này, vậy Nhan gia bọn họ lại phải ngồi đại lao nữa sao?
“Ngọc nhi...” Nhan phu nhân ngăn Nhan Như Ngọc đang muốn đút canh cho bà, nhìn thẳng nàng nói, “Con tranh thủ suy nghĩ biện pháp, không thể để Yến thiếu chủ hủy bỏ hôn sự này!”
“Ngài ấy sẽ không hủy hôn.” Nhan Như Ngọc nói, tay cầm thìa khuấy đều canh sâm, “Con sinh cốt nhục cho ngài ấy, chẳng lẽ nương đã quên?”
Nhan phu nhân lẩm bẩm nói: “Cốt nhục... Đúng rồi, con còn cốt nhục của Yến Cửu Triêu! Mẫu bằng tử quý, nhất định ngài ấy sẽ đón mẹ con các con vào phủ.”
Nhan Như Ngọc múc một muỗng canh sâm đưa tới bên miệng Nhan phu nhân: “Nương yên tâm, con đã an bài thỏa đáng, nhiều nhất là hai ngày, bọn nhỏ sẽ đến Kinh thành.”
Cao phủ.
Cao Viễn đứng dưới hiên nhìn gió tuyết đang gào thét, yên lặng nhìn tuyết không ngừng rơi.
Kỳ Lân thành thành thật thật ‘đi ngủ’, đự định đêm khuya sẽ trốn ra, đi bộ qua khu vực phồn hoa nhất Kinh thành, nào biết vừa đẩy cửa ra, thấy thúc công đang đứng ngay cửa ra vào, hắn bị dọa đến nỗi đầu gối cũng muốn mềm.
Nhưng rất nhanh hắn phát hiện ra thúc công cũng không nhìn thấy hắn.
Thầm thở phào nhẹ nhõm, do dự một chút mới đi ra sau lưng ông: “Thúc công, trời lạnh như vậy sao người còn đứng trong gió a?”
Cao Viễn ánh mắt vẫn rơi vào trong trời tuyết: “Sắp thay đổi rồi.”
“Thay đổi?” Kỳ Lân nhìn tuyết rơi đầy trời, không hiểu nói ra, “Trời đã lạnh như vậy rồi, còn muốn lạnh hơn nữa sao?”
“Bản vương hỏi ngươi một lần nữa, nhi tử của bản vương ở đâu?”
“Cao tế tửu, bản vương cho ngươi cơ hội cuối cùng, bản vương đếm tới ba, nếu ngươi vẫn không nói ra tung tích nhi tử của ta, ta liền g.i.ế.c tiểu chất tôn của ngươi.”
Cao Viễn thần sắc phức tạp mà nhắm mắt lại.
“Chỉ còn hai ngày... Hai ngày nữa sẽ mất tích...”
Thanh âm của ông cực nhỏ, nhưng cũng không thoát khỏi thính lực của Kỳ Lân.
Kỳ Lân buồn bực: “Cái gì mất tích? Ai mất tích?”
Thúc công gần đây thật kỳ quái.
...
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 93
- Chương 93: Chương 94
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247:
Nương Tử Là Thần Y
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.