Du Uyển khiêng mấy cái hòm vừa lớn vừa nặng vào nhà.
Quách Đại Hữu thoạt đầu không để ý, mãi một lúc sau dư quang mới bắt được một thân ảnh yểu điệu thoáng lướt qua, lúc này ông ta mới ngẩng đầu lên, Du Uyển thì đang xách cái hòm bước qua ngưỡng cửa.
“Đó là...” Ông ta không rõ hỏi.
Du Tùng thì cầm mấy bọc quần áo lớn, không đáp lời ông ta, bước vào nhà.
Đại bá mẫu trả lời, “Là nữ nhi của lão tam, A Uyển.”
“A, là nàng a.” Quách Đại Hữu bừng tỉnh đại ngộ, “Lần trước thấy nàng ta với Xảo Nhi cũng ngang nhau, chỉ chớp mắt một cái, bây giờ cũng muốn lớn hơn Nguyệt Nhi.”
Xảo nhi trong miệng ông ta là Quách Tiện Xảo, năm nay tám tuổi, còn Nguyệt nhi là trưởng nữ Quách Tiện Nguyệt, hôm trước vừa tròn mười sáu.
Quách Đại Hữu cất bước vào phòng, tiền xe cũng không hỏi lấy một câu.
Phu xe đứng ở cửa chờ, vẫn là đại bá mẫu phải chạy vào nhà lấy hầu bao, trả phu xe không thiếu một đồng.
Lúc này phu xe mới đánh xe bò đi.
Du Uyển chuyển hòm đồ vào một gian phòng thoải mái, căn phòng này lúc trước là phòng cưới của Du Thiệu Thanh với Khương thị, sau khi phân nhà thì nó vẫn được để trống, mặc dù mới xảy ra động đất nhưng căn phòng cũng không bị ảnh hưởng nhiều, vách tường bị nứt đã được Du Uyển với Du Phong dùng bùn lấp lên.
Quách Đại Hữu bước vào nhà thì Du Uyển cũng đem hòm đồ đặt lên bàn.
Du Uyển vừa quay người thì thấy Quách Đại Hữu, mặc dù trong trí nhớ của nàng không có nhân vật này, nhưng không thể ngăn cản nàng suy đoán thân phận của đối phương, nàng khách khí chào hỏi: “Cữu cữu.”
Nàng xưng hô theo đám Du Phong.
Lúc trước ông ta chỉ thấy bóng lưng, bây giờ nhìn thấy rõ mặt khiến Quách Đại Hữu không khỏi ngây ngẩn cả người, nha đầu này không chỉ trưởng thành, mà còn trổ mã xinh đẹp như vậy, quả thực không giống với nha đầu xanh xao vàng vọt lúc trước. TruyenLau.com
Du Phong đang ở trong phòng sửa xà nhà.
Đại bá ngâm trà Long Tĩnh được tiến cống mà Vạn thúc đưa tới, chiêu đãi Quách Đại Hữu.
Quách Đại Hữu lại là người không biết phẩm trà, chỉ nói trà này không dễ uống bằng trà nhà muội phu.
Đại bá cũng không giận, chỉ cười cười.
Nhưng đại bá mẫu mặt không vui mà đi vào phòng bếp. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Du Uyển thì kéo Du Tùng vào phòng hắn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});“Ngươi làm gì?” Du Tùng nhìn bàn tay trắng nõn đang túm lấy cổ tay hắn, lông mày nhíu chặt.
“Muội nghe đại bá với đại ca nói huynh bị thương.” Du Uyển sau khi vào phòng mới buông tay hắn ta, mở túi đồ lấy kim sang dược với vài dụng cụ băng bó đơn giản, dụng cụ băng bó là lúc ở dịch trạm chữa cho ngựa với lúc ở nhà Xuyên Tử chữa cho bò được bổ sung đầy đủ, kim sang dược thì được Vạn thúc cho, chủ yếu là để nàng thuận tiện trị liệu cho Yến Cửu Triêu, mấy thứ được sử dụng trên người Yến Cửu Triêu toàn là đồ tốt.
Ta đây có được tính là lấy việc công làm việc tư? Du Uyển rối rắm nghĩ. Website TruyenLau.com
Du Tùng mặt xem thường nói: “Vết thương nhỏ thôi.”
“Có nhỏ thì cũng là bị thương, huống chi còn bị thương trên đầu, để muội xem.” Du Uyển đốt nến lên để nhìn rõ hơn.
Du Tùng không cho.
Du Uyển lấy một tay ấn hắn ngồi xuống, rồi cưỡng ép hắn cúi đầu xuống.
Du Tùng muốn giãy dụa, nhưng lại phát hiện khí lực của nha đầu này sao lại lớn như vậy.
Du Uyển cởi băng gạc quấn lung tung trên đầu hắn ra, Du Phong nói chỉ là vết thương nhỏ, nàng vốn còn coi là vết thương nhỏ đây, nhưng không ngờ chỗ rách lại lớn như vậy, hơn nữa phần trán còn đang sưng lên.
“Muội khâu lại cho huynh.” Nàng rút tay về nói.
Nghe đến phải khâu lại, Du Tùng muốn xù lông, đang ngồi trên ghế mà nhảy b.ắ.n lên: “Ta không muốn!”
Du Uyển cười như không cười mà liếc hắn: “Làm sao? Huynh sợ?”
Du Tùng nghẹn họng, mặc dù hắn là một đại nam nhân, nhưng cũng sẽ sợ người ta dùng kim châm trên người mình. Chỉ là sự tình như thế này, không cần để cho nha đầu này biết!
“Ai... ai biết ngươi có biết khâu hay không?”
Du Tùng đứng xa ba mét hỏi.
Du Uyển lấy một cây kim mới ra, đứng ngay chỗ cây nến hơ qua hơ lại, chậm rãi nói: “Huynh yên tâm, loại vết thương trên da thịt này muội đã khâu rất nhiều lần.”
Còn có phải khâu cho người hay không thì Du Uyển không nói.
Bàn về đấu khẩu thì Du Tùng không phải đối thủ của Du Uyển, bàn về khí lực thì lại càng không phải, cuối cùng Du Tùng cũng bị áp bức phải ngồi lên ghế, để cho Du Uyển khâu năm sáu mũi.
Nói đau thì thật sự rất rất đau, hắn hoài nghi nha đầu này là cố ý, làm gì có đại phu nào lại ra tay nặng như vậy?
Hắn đang muốn đem một bụng tức nói ra thì một bàn tay lạnh buốt xoa lên trán hắn.
“Đừng động, vẫn chưa xong.” Du Uyển nhẹ nhàng nói.
Hai người cách nhau rất gần, hắn có thể cảm nhận được hơi thở ấm áp của nàng, rơi vào vết thương đau đớn lại khiến hắn cảm thấy dễ chịu hơn.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 93
- Chương 93: Chương 94
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247:
Nương Tử Là Thần Y
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.