Nhưng năm nay Triệu thị ‘nhảy giếng’ không thành, mất nửa cái mạng, chỉ có thể để hai đứa con đi cúng tế.
Nhưng không thấy Triệu Hằng đâu cả.
Triệu Bảo Muội bây giờ không dám trêu chọc người Du gia, thấy bọn họ chỉ hận không thể cúi đầu tránh đi.
Sau khi đi ngang qua thì Du Tùng gọi nàng ta lại: “Này, ca của ngươi đâu? Sẽ không phải nghĩ cách trốn trả tiền, nửa đêm liền cuốn gói chạy a?”
Triệu Bảo Muội tức giận trừng mắt hắn một cái: “Ca ta sẽ không trốn! Chẳng phải mấy trăm lượng bạc thôi sao? Ngươi nghĩ ca ta không trả nổi?”
Du Tùng cười haha nói: “Triệu Hằng có trả nổi hay không ta không biết, ta chỉ biết là, các ngươi chỉ có kỳ hạn ba tháng, sau ba tháng, một tay giao tiền, một tay giao hôn thư, bằng không thì các ngươi chỉ có thể bị đuổi ra khỏi thôn.”
Đây chính là nguyên văn của Lý Chính, một phần ông còn xem Triệu Hằng là tú tài nên mới xử lý nhẹ, nếu không chỉ bằng Triệu gia làm nhiều chuyện lang tâm cẩu phế như vậy, cũng không đơn giản là đền ít bạc.
Triệu Bảo Muội tức đến toàn thân phát run.
“Được rồi, cuối năm cũng bớt tranh cãi.” Đại bá mẫu lôi kéo nhi tử, không cho hắn dính vào người Triệu gia mắc công xúi quẩy.
Người một nhà vui vẻ hòa thuận đi xuống núi, không có ai muốn quan tâm đến Triệu Bảo Muội.
Triệu Bảo Muội là một hài tử bị người nhà làm hư, trong vòng một đêm đều mất sạch kiêu ngạo vốn có, nương bị thương, ca ca lại trách nàng, nàng còn nhận hết lời oán trách của người trong thôn, nhận sự chế nhạo của Du gia, nàng ủy khuất vô cùng, ngồi xổm bên đường ôm đầu khóc rống...
Du Uyển sẽ đồng tình với nàng sao? Đọc truyện tại TruyenLau.com
Sẽ không.
...
Nếu như nàng không cứu con bò kia, thì theo như lời vu oan của Triệu Bảo Muội, có lẽ người đang ngồi xổm bên đường khóc đến đứt gan đứt ruột có lẽ là nàng.
Mùng bốn năm mới, khách tới cửa.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Phiên chợ đầu tiên trong tháng giêng nàng không đi, nhưng Du Uyển không ngờ họ lại tới nhà mình.
“Phát tài a!” Bạch Ngọc lâu – Thôi chưởng quỹ mặt đầy hồng quang mà xuống xe ngựa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});Xe ngựa dừng trước cửa lão trạch, người một nhà đang ngồi bên trong ăn cơm. Website TruyenLau.com
“Phát tài phát tài!” Đại bá cầm lấy quải trượng rồi bước ra nghênh đón, vẻ mặt tươi cười chào hỏi.
Ông còn chưa gặp qua Thôi chưởng quỹ, Du Phong vội vàng giới thiệu: “Cha, đây là Thôi chưởng quỹ của Bạch Ngọc lâu, Thôi chưởng quỹ, đây là cha ta.”
Sau lưng Thôi chưởng quỹ là một nam nhân xa lạ nhìn có vẻ trên dưới 30 tuổi, quần áo hắn cũng không quá cao sang, vải vóc cũng không phải quá quý báu, nhưng khí tràng của hắn thập phần cường đại, xem qua có vẻ có lai lịch lớn.
Thôi chưởng quỹ cười nói: “Vị này họ Tiêu, ở trong nhà đứng thứ năm.”
Nói xong liền nháy mắt cho người Du gia biết đây là ‘con dê béo khó tìm’.
“Nguyên lai là Tiêu Ngũ gia.” Du Uyển tự nhiên hào phóng pha trà bưng đến, “Thôi chưởng quỹ, Tiêu Ngũ gia, mời dùng trà.”
Thôi chưởng quỹ tiếp nhận nước trà, Tiêu Ngũ gia lại không động.
Du Uyển liền chú ý đến hành động này của hắn, từ lúc vào nhà đến giờ, vị này con mắt luôn đặt trên đỉnh đầu, biết rằng hắn tới đây là để bàn chuyện làm ăn, không biết còn tưởng hắn tới đây để đòi nợ.
Note: Người thích ăn bánh bao chỉ có Yến thiếu chủ, Tiểu Tuyết Hồ chỉ thích cất ‘hít’ chứ không dám ăn.
Thôi chưởng quỹ cũng ý thức được rằng mình mang một vị mặt thối đến đây, có chút lúng túng hắng giọng nói ra: “Cô mẫu của Tiêu Ngũ gia muốn làm tiệc mừng thọ, bà ấy hơi cần kiệm nên không muốn làm quá rình rang, nhưng Tiêu Ngũ gia vẫn muốn tận hiếu với cô mẫu, bà đã hơi có tuổi, khẩu vị không được tốt lắm, nghe nói món kho của nhà Du cô nương không sai nên muốn tới nếm thử.”
Thôi chưởng quỹ nói xong lời này liền nháy mắt không ngừng với người Du gia, sợ người Du gia không hiểu được ý của ông rồi làm chậm trễ vị khách quý này.
Nếu như ông biết lão trạch Du gia đã từng đón tiếp tiểu công tử của phủ Thiếu Chủ, sợ là sẽ không nháy mắt ra hiệu như vậy.
Đương nhiên người Du gia sẽ không bỏ qua lòng hảo tâm của ông, huống chi vị Tiêu Ngũ gia này lai lịch bất phàm, huynh đệ hắn kết bái là Tiêu Đại nguyên soái nắm vạn binh mã -Tiêu Chấn Đình, thân tỷ tỷ của hắn là Uyển Chiêu Nghi, cô mẫu của hắn trong miệng Thôi chưởng quỹ là trưởng bối duy nhất của hắn trên đời này, hắn xem bà ấy như là thân mẫu.
Những lời này cũng không thể nói thẳng ra với Du gia.
Nhưng có lẽ Thôi chưởng quỹ đối với tay nghề của Du gia là mười phần tín nhiệm, bằng không cũng không dám lừa gạt mà đem người ‘ngoặt’ vào Du gia sau khi biết Tiêu Ngũ gia muốn tỏ lòng hiếu tâm.
Thôi chưởng quỹ nói: “Mặc dù tôi là chưởng quỹ của Bạch Ngọc lâu, nhưng món kho thì vẫn rất bội phục Du đầu bếp.”
“Ai nha, quá khen quá khen.” Đại bá bị thổi phồng đến mức thẹn thùng, vội vàng khoát tay.
Tiêu Ngũ gia mặt vẫn lạnh lùng, “Là ngựa c.h.ế.t hay ngựa sống, làm liền biết!”
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 93
- Chương 93: Chương 94
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247:
Nương Tử Là Thần Y
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.