Trong phòng , Tiểu Thiết Đản vừa uống xong miếng canh gà cuối cùng, vô cùng thỏa mãn mà chép chép miệng.
Con gà rừng này đủ to, đã phân cho nhà đại bá một nửa, ăn xong xuôi vẫn còn một ít trong nồi, Du Uyển lại đi vào rừng tre phía sau hậu viện, đào thêm hai cây măng, cắt thành miếng thả thêm vào trong nồi, như vậy mới đủ đồ ăn cho buổi tối.
Du Uyển cũng đút cho Khương thị một miếng canh gà, nấu cùng một chút thịt ức được băm nhuyễn.
Khương thị vẫn như cũ chỉ tỉnh lại một lát, sau đó liền ngủ mê man.
Người có bệnh lâu năm, không nên bồi bổ quá nhiều, so với canh gà, Khương thị cần một bát cháo gạo lức nấu thanh đạm .
“A tỷ, ngày mai chúng ta sẽ ăn gì?” Tiểu Thiết Đản ngồi trên ghế nhỏ bên cạnh chậu than, đang ngâm chân, một bên ngâm, một bên mở to mắt hỏi.
Du Uyển cầm một miếng vải thô làm bằng vải bông đi qua: “Vẫn còn lòng gà, ngày mai xào cho đệ ăn nhé!”
“Lòng gà là cái gì?”
“Chính là nội tạng của con gà.”
“Nội tạng lại là cái gì?”
Đứa nhỏ này một khi hỏi là sẽ không có hồi kết.
Website TruyenLau.com
Du Uyển nói: “Dừng, hưng phấn quá một hồi đệ sẽ không ngủ được.”
“A”. Tiểu Thiết Đản ngoan ngoãn đáp ứng, nhưng chưa được một giây cái miệng nhỏ lại muốn mở ra.
Còn chưa đợi hắn mở miệng, Du Uyển nhàn nhạt liếc hắn một cái: “Bộ dáng của đệ hiện tại chính là hưng phấn đó.”
Tiểu Thiết Đản hậm hực ngậm miệng lại.
Du Uyển ngồi xổm xuống, rửa chân cho Tiểu Thiết Đản, sờ qua mới thấy, gót chân đứa nhỏ này bị nứt hết ra.
TruyenLau.com
Du Uyển lấy giày của Tiểu Thiết Đản ra coi, thì thấy đế giày đã bị thủng vài lỗ nhỏ.
Du Uyển ôm đệ đệ nhét vào ổ chăn: “Đến giờ đi ngủ, không được nói chuyện.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});Nói xong, nàng xoay người đi tìm giày của Tiểu Thiết Đản, phát hiện đôi nào cũng vừa nát vừa cũ.
“A tỷ!” Tiểu Thiết Đản hào hứng mở miệng.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Không phải tỷ nói không được nói chuyện sao?” Du Uyển quay đầu nhìn, chỉ thấy không biết lúc nào đệ ấy đã nhảy qua chỗ hôm qua nàng nằm, thấy mình nhìn tới, đệ ấy vội hướng về phía Khương thị đang nằm mà dịch qua, ánh mắt nháy nháy nói: “A tỷ, đệ làm ấm chăn rồi! Tỷ mau mau tới ngủ!”
Du Uyển thần sắc không động, nhưng trong lòng có một cảm xúc chua xót lướt qua khó nói thành lời, cong cong khóe môi, nhẹ nói: “Tốt, tỷ tới liền đây!”
....
Bên này, Du Uyển ngủ ngon giấc, thì bên kia Triệu thị lại mất ngủ.
Bà nhớ tới sự tình xảy ra vào buổi sáng, cảm thấy giống như mình mới gặp quỷ.
Nha đầu kia là dưới mí mắt nàng mà lớn lên, có bao nhiêu e dè bà biết rất rõ, ngày bình thường trước mặt bà nói cũng không dám nói lớn, mỗi lần mở miệng đều một tiếng “Triệu thẩm”, gọi so với gọi nương còn thân thiết hơn.
Bà nói nha đầu kia đi hướng đông, nàng sẽ không bao giờ dám đi hướng tây, bà kêu đi ra đồng làm việc, nàng ta cũng không dám cãi.
Đã nhiều năm trôi qua như vậy, nha đầu kia đối tốt với nhà bà chỉ có tăng lên chứ chưa bao giảm xuống, chỉ là ngày đó nàng đi đến nhà biểu cô ở cả năm, trở về vẫn bình thường thân thiết với bà, hơn nữa càng coi bà như Phật tổ mà cung phụng, còn cầm mấy trăm lượng bạc đưa cho nhi tử nhà bà xài.
Rốt cuộc có chuyện gì xảy ra với cái nha đầu ngu xuẩn luôn nghe lời này, làm sao mới có mấy ngày không gặp liền giống như biến thành người khác.
Nghĩ đến nồi canh gà chưa kịp uống, còn bị A Uyển ném ngã vào máng heo, mặt mũi của bà cũng mất hết, tức giận đến nghiến răng nghiến lợi.
Nhưng bà bực cũng không phải vì chuyện này, mà vừa rồi bà nghe nữ nhi nói, A Uyển cái nha đầu c.h.ế.t tiệt đó, đem canh gà từ chỗ bà sang cho cả nhà lão Du ăn.
“Nha đầu c.h.ế.t tiệt kia thật sự muốn chọc giận c.h.ế.t ta... Mày chờ đó! Chờ A Hằng về, ta kêu nó bỏ mày!”
....
Hôm sau Du Uyển cũng dậy thật sớm, ban đêm có tuyết rơi, nhưng không lớn lắm nên trên đường có một lớp tuyết mỏng.
Du Uyển hôm nay lại đi vườn rau sau nhà để thử thời vận, xem có còn con gà ngốc nào nhảy vô đây ăn củ cải nhà nàng nữa không, nếu lại bắt được một con, nàng liền tìm cách xách lên chợ để đổi ít bạc.
Nhưng có vẻ vận khí của nàng đã dùng hết cho ngày hôm qua, nàng chờ trọn vẹn một canh giờ cũng không thấy cái bóng của con gà chứ đừng nói bắt được nó.
Trời cũng đã sáng, Tiểu Thiết Đản có lẽ cũng đã tỉnh, Du Uyển đành phải thôi, nhặt một ít củ cải đem về nhà.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 93
- Chương 93: Chương 94
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247:
Nương Tử Là Thần Y
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.