Du Uyển hít sâu một hơi, đọc tĩnh tâm chú một lần, rồi đi qua gắn tiếp cái bánh xe dự bị thứ hai, cuối cùng bánh bên phải cũng lắp xong.
Cuối cùng đã lắp được hai cái bánh xe, nhưng con ngựa để đánh xe lại không thấy đâu.
Trời tối yên tĩnh, trừ bỏ gió bắc thổi phần phật, không nghe được một chút động tĩnh nào.
Du Uyển đã đoán được là ai làm, dù sao hơn nửa đêm người có sức gây khó dễ cho nàng ở chỗ này, trừ bỏ vị kia cũng không còn ai khác.
Một giây trước cứu nàng, một giây sau lại giở trò giày vò nàng, chả trách Bạch Đường lại nói hắn hỉ nộ vô thường, thực một chút cũng không oan uổng cho hắn.
Nghĩ lại vừa rồi nàng ở trên xe ngựa sờ hắn một cái, bây giờ cho hắn phát tiết tiểu tính tình một chút cũng không coi là quá đáng.
Du Uyển hít sâu lần nữa, cố gắng ép cảm xúc có thể có một quyền đ.ấ.m c.h.ế.t một con bò lại, nhàn nhạt đứng dậy, mang theo tiểu tính tình quay lại mở cái rương trong xe, sau đó lấy xuống một cái tay nải, xoay người đi đến xe ngựa của Yến Cửu Triêu.
“Bánh xe? Cái gì bánh? Bánh xe của ngươi không thấy sao lại đi hỏi bản thiếu chủ?”
“Cái gì? Ngựa cũng không thấy?”
“Ngươi, cái nữ nhân này cũng thật kỳ quái, muốn ngồi xe ngựa của bản thiếu chủ thì cứ nói thẳng, làm gì tốn công tốn sức ngụy trang như vậy? Bản thiếu chủ cũng không phải loại người thấy người khác gặp chuyện khó khăn lại không cho đi nhờ xe ngựa!”
Đêm này, Du Uyển ngồi xe ngựa của Yến Cửu Triêu hồi thôn.
Nửa canh giờ là có thể hồi thôn, nhưng người nào đó mạnh mẽ cưỡng ép Ảnh Lục đổi thành một canh giờ đi đường, ngay cả huynh đệ Du Phong đã sớm được Ảnh Thập Tam đưa về nhà, đang nằm bên trong ngáy o o.
Du Uyển nắn tay thành tiếng răng rắc.
Yến Cửu Triêu nghiền ngẫm nhìn nàng.
Du Uyển buông lỏng nắm đấm, nghiến răng nghiến lợi mà nói cảm ơn, cũng không quay đầu lại mà xuống xe.
Mãi cho đến khi tận mắt thấy nàng đi vào phòng, Yến Cửu Triêu mới thả rèm xuống, vô cùng thiếu ăn đòn mà xùy một tiếng: “Cứu nàng còn không đủ, còn đổ thừa xe ngựa hư hỏng để bản thiếu chủ đưa về nhà, bản thiếu chủ mới đưa về một lần là cả đường này đều tự mình đa tình?”
Ảnh Thập Tam không đành lòng nhìn thẳng: “...”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Ảnh Lục hận không thể đánh xe ngựa đ.â.m thẳng vào tường: “...”
Trên đường hồi kinh, Yến Cửu Triêu khoe khoang cả một đường, nếu không phải do chính tai họ nghe thấy, Ảnh Thập Tam với Ảnh Lục đều không thể tin được thiếu chủ nhà mình còn có thể khoe khoang một cách rất có học vấn, cũng là ba câu như trên mà ngài ấy có thể đổi thành một trăm phương thức khoe khác nhau, không câu nào trùng câu nào, đem Du cô nương nói như đời này không phải là ngài ấy là không thể.
“...Các ngươi nói nàng ấy nghĩ thế nào?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - TruyenLau.com
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});“Thiếu chủ! Đã đến phủ đệ! Tôi đi xem tiểu công tử một chút!”
Ảnh Thập Tam nhanh như chớp biến mất.
Yến Cửu Triêu đem ánh mắt rơi vào một tên hộ vệ khác: “Ảnh Lục, ngươi nói một chút.”
TruyenLau.com
“Thiếu chủ! Hình như Vạn thúc đang gọi tôi, có phải tiểu công tử đã xảy ra chuyện gì không? Tôi đi coi một chút!”
Ảnh Lục cũng bay theo cơn gió mà tránh người.
Yến Cửu Triêu thở dài một tiếng, quay đầu lại nhìn hai con ngựa kéo xe, nào biết vừa mới há miệng, còn chưa kịp nói chuyện thì chúng lại sưu sưu mà phủi dây cương xuống, hai con ngựa như muốn đi đầu thai mà chạy thẳng tới chuồng ngựa.
Cho nên ngay cả ngựa cũng nghe không nổi nữa rồi...
...
Yến Cửu Triêu tâm tình thật tốt mà hồi tiểu viện, ba tên tiểu gia hỏa lại không có được may mắn như hắn.
Ba người ngồi trên bậc thang lạnh như băng chờ đến đêm, xe ngựa chạy ngang qua cửa cứ một chiếc rồi một chiếc, mỗi lần có xe dừng lại thì ba người lại lộc cộc chạy tới, nhưng cũng đều trơ mắt nhìn chiếc xe ngựa lạ lẫm đó chạy đi.
Đến lúc ba người đánh cái hắt xì, Vạn thúc không thể không dùng thủ đoạn cưỡng ép, cho hộ vệ ôm ba người vào trong.
Sau khi trở về phòng thì ba tiểu bánh bao không ăn không uống cũng không ngủ, cứ ngồi như vậy cụp cái đầu nhỏ xuống, tội nghiệp mà ngồi trong góc.
Yến Cửu Triêu vừa bước chân vào tiểu viện thì cảm nhận được một tia không thích hợp vô cùng mãnh liệt, trước kia mấy thằng nhóc này luôn muốn nhảy lên lật ngói, đi từ xa luôn nghe được tiếng hạ nhân kêu rên, tối nay sao lại quá mức an tĩnh như vậy.
“Thế nào?” Yến Cửu Triêu đẩy cửa phòng ra, thấy ba tiểu gia hỏa đang ngồi chen chúc với nhau trong góc, hắn cất bước đi qua.
Tiểu bánh bao nghe được âm thanh của cha mình đi tới, khập khiễng khập khiễng xoay người lại, mỗi người đều mang nước mắt lưng tròng mà nhìn hắn.
Yến Cửu Triêu chưa bao giờ thấy mấy hùng hài tử này thương tâm như vậy bao giờ.
Hắn lạnh lùng gọi Vạn thúc: “Chuyện gì xảy ra?”
Vạn thúc đem sự tình nói rõ: “...Nghĩ có lẽ Du cô nương có chuyện quan trọng, công việc quấn thân nên lúc này không có cách nào tới thăm tiểu công tử.”
Yến Cửu Triêu nhíu mày: “A, chuyện quan trọng? Nàng ấy thì có chuyện quan trọng gì? Gặp bản thiếu chủ sao?”
Vạn thúc không kịp chuẩn bị mà ăn đủ: “...”
Yến Cửu Triêu ôm ba tiểu gia hỏa lên giường, cũng không biết hắn nói gì mà ba tiểu gia hỏa cũng chịu ngoan ngoãn đi ngủ, còn đặc biệt hào phòng cho hắn ngủ chung, hơn nữa còn cho hắn ba cái hôn thân thiết thật lớn.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 93
- Chương 93: Chương 94
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247:
Nương Tử Là Thần Y
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.