Sau khi lập xuân thì hoa cỏ trên núi bắt đầy nảy mầm, riêng rau dại Du Uyển đã phát hiện ra mấy loại, nhưng bây giờ nó chỉ mới có chồi non, phải qua một đoạn thời gian nữa mới hái được, Du Uyển liền âm thầm nhớ chỗ rau dại mọc.
Bàn về thị giác, mấy loại rau dại chưa hẳn nhiều bằng rau xanh trồng dưới vườn, nhưng rau dại lại có giá trị dinh dưỡng cao, đối với thân thể chỉ có tốt chứ không có xấu.
Măng mùa xuân bây giờ kích cỡ cũng còn khá nhỏ, Du Uyển hái một ít rồi đi qua bên dòng suối nhỏ, động đất cũng ảnh hưởng chút ít tới ngọn núi này, nhưng cũng may không ảnh hưởng gì nhiều.
Du Uyển câu được ba con cá, trong đó có hai con khá nhỏ nên nàng phóng thích, chỉ mang một con cá trích khá to kia về nhà.
Nguyên bản trên đường đi về nàng suy nghĩ xem nên làm thế nào với con cá trích này, vừa tới cửa hậu viện liền xoay ngang một cái, gõ cánh cửa sát vách.
Người mở cửa là Vạn thúc.
Sắc mặt của Vạn thúc không được tốt lắm, ông trồng một chậu hoa mẫu đơn vương lại bị người ta hái mất, không cần đoán cũng biết là ba cái tiểu hỗn đản kia.
“Vạn thúc.” Du Uyển khách khí chào hỏi.
“Du cô nương.” Vạn thúc giấu sự không vui vào trong lòng, đối với Du Uyển thì ông ưa thích từ trong tâm, không chỉ nấu nướng giỏi, tính tình tốt, y thuật tốt, còn biết quan tâm cũng như cần cù, còn có thể chịu được thiếu chủ bệnh xà tinh cùng ba tiểu hỗn đản kia, cô nương như thế này đúng là hiếm thấy trên đời.
Du Uyển không có nói rõ là cho tiểu bánh bao, “Con có câu được một con cá, mọi người cầm đem đi nấu canh a.”
Nàng đem măng mùa xuân trong gùi ra, “Măng không lớn, nhưng lại cực kì tươi, hầm với canh cá cực kỳ bổ dưỡng.”
“Cái này làm sao có thể nhận được?” Vạn thúc từ chối.
Du Uyển nói: “Cũng không đáng bao nhiêu tiền, trên núi vẫn còn rất nhiều.”
“Nếu tôi còn từ chối nữa thì có vẻ bất kính.” Vạn thúc cười nhận, “Du cô nương vào nhà ngồi một lát.”
Du Uyển lắc đầu: “Không cần, con còn có chút chuyện cần phải làm.”
Thực sự lời này cũng không phải là khách sáo, mà do đậu nành ngâm đến giờ này cũng không sai biệt lắm, có thể bắt đầu làm đậu hũ được rồi. Website TruyenLau.com
Vạn thúc cũng biết Du gia sinh ý nhiều nên bận bịu, cũng không mở miệng giữ lại, cẩn thận nói cảm tạ, sau khi Du Uyển rời đi liền mang con cá trích béo mập kia đi vào phòng bếp.
Mới vừa quay người thì chẳng biết Yến Cửu Triêu đứng ở sau lưng từ lúc nào, Vạn thúc giật nảy mình hét lên!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});“Thiếu chủ! Sao người không nằm trong phòng? Chạy ra đây làm gì?”
TruyenLau
Coi như Yến Cửu Triêu có chống gậy thì cũng chống ra được một cỗ khí tràng như quân lâm thiên hạ, hắn không mặn không nhạt liếc Vạn thúc một cái: “Nàng tới đây để vụng trộm nghe ngóng bản thiếu chủ?”
“Ách...”
Người ta một chữ cũng không nhắc tới người nha...
Yến Cửu Triêu mỉa mai hừ một cái: “Chiếm tiện nghi của bản thiếu chủ cả một đêm, bây giờ nàng ấy còn muốn thế nào nữa?” TruyenLau.com
Vạn thúc mặt đầy hắc tuyến.
Không phải là nhìn thấy người bị cà thọt, người ta mới kéo kéo cái tay nhỏ của ngài, từ thôn đông đi tới thôn tây, hảo tâm nâng cái người cà nhắc như ngài trở về nhà sao? Nói giống như là Du cô nương ăn ngài sạch sành sanh rồi vậy...
Thật không biết xấu hổ a...
...
Du Uyển còn chưa biết mình chỉ đưa một con cá để nấu cho mấy tiểu bánh bao ăn, lại đưa ra một câu chuyện bổ não như vậy, hiện tại nàng đang ở bên lão trạch, giúp nhóm lửa nấu nước đậu nành.
Trong thôn có tổng cộng ba cái cối xay đá, giờ phút này đều được lấy ra sử dụng, nước đậu nành không ngừng chảy ra từ cối xay.
Xuyên Tử, Du Phong, thợ săn với mấy nam nhân trong thôn thay nhau đẩy cối xay đá, Trương thẩm, Bạch đại thẩm cùng với một số đại thẩm khác thì bỏ hạt đậu vào sau đó hứng nước đậu nành.
Thúy Hoa cũng mấy tiểu tức phụ khác cũng không nhàn rỗi, dưới sự sắp xếp của Du Uyển, khi nước đậu nành nổi váng lên thì phải múc ngay ra, sau đó đổ vào trong một cái vạc đã được chuẩn bị từ trước.
Làm đậu hũ cũng không phải chuyện dễ dàng, nếu không tại sao trên đời lại có câu nói ba chuyện khó làm: “Chống thuyền, rèn sắt, bán đậu hũ.”
Một túi đậu nành muốn làm đậu hũ, trước tiên phải ngâm đậu hết mấy canh giờ. Sau khi ngâm thì đem đi nghiền, sau khi nước chảy ra thì cho nước vào nồi, rồi lấy lửa lớn để đun cho nước đậu nành sôi lên, mà những việc như thế này nhìn thì đơn giản nhưng cực kỳ tốn thể lực, một khi nấu xong thì bắt đầu cho giấm vào, chuyện này thì lại cần có kiến thức.
Làm tốt thì thành đậu hũ, làm không tốt thì đậu hũ sẽ rã ra trong nước.
Việc cho giấm vào sẽ quyết định chất lượng của đậu hũ, đồng thời cũng quyết định sản lượng của đậu hũ.
Có thể nói như vậy, một cân đậu nành có thể làm ra bốn cân đậu hũ là cao nhất, thứ hai là tạo ra chao với nước chát, cũng được khoảng hai cân rưỡi đến ba cân.
“Ngươi cứ làm như vậy...” Ở phía bên kia, Du Phong đang dạy Xuyên Tử cách cho giấm vào.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 93
- Chương 93: Chương 94
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247:
Nương Tử Là Thần Y
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.