Ba người nghe nói không cần viết chữ nữa, không chỉ không trút được gánh nặng, ngược lại còn có chút khẩn trương cùng với thần sắc bất định.
Du Uyển thoạt đầu có chút không hiểu biểu lộ của mấy đứa nhỏ là gì, nhưng ở chung càng lâu, tựa hồ cũng ăn ý hơn, ba cái miệng nhỏ xệ xuống, nàng liền biết bọn nhỏ lo lắng chuyện gì.
Nàng nhẹ nhàng giải thích rõ: “Không phải do các con viết không tốt, cũng không phải do các con không ngoan.”
Du Uyển không biết mình nói như vậy thì mấy tiểu bánh bao này có hiểu được không.
Ba người trợn to mắt, một mặt vô tội mà nhìn nàng.
Du Uyển thầm than một tiếng, có lẽ bọn nhỏ chưa hiểu được a, thôi, chuyện này không vội vàng được, cũng giống như bọn nhỏ không chịu mở miệng nói chuyện, cái gì cũng cần thời gian, cần một thời cơ thích hợp.
Du Uyển nhận ba chữ của ba đứa, nàng không dám biểu lộ ra rằng mình quá thích, nàng sợ nàng chỉ cần hơi biểu lộ thì sẽ càng cổ vũ mấy đứa nhỏ đi luyện chữ.
Ba tiểu bánh bao nhìn Du Uyển, thấy Du Uyển tiện tay đặt chữ lên bàn, trên gương mặt lộ ra chút trầm tư.
...
Lúc mặt trời lên cao, Xuyên Tử cũng đã mời được đại phu trên trấn tới, y quán trên trấn vẫn chưa mở cửa, là Xuyên Tử nghe ngóng được chỗ ở của đại phu, tự thân tới cửa lôi túm người ta tới đây.
Đại phu còn tưởng là mấy người nhà quê muốn xem bệnh, một mặt không tình nguyện, nhưng khi nhìn thấy Yến Cửu Triêu một thân quý khí, lúc này mới giật mình nói không ra lời.
Cái vùng hoang vu hẻo lánh như vầy, sao lại có nhân vật giống thần tiên thế này?
“Thất thần cái gì?” Vạn thúc thúc đại phu một cái.
Đại phu lúng túng lấy lại tinh thần, lập tức xem bệnh cho Yến Cửu Triêu.
Lúc Xuyên Tử đi tìm hắn có nói người bệnh bị trật khớp, mà sau khi vào cửa, Lý Chính lại nói chân của người bị thương đã được chỉnh lại.
Hắn tới kiểm tra cẩn thận lại. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Đúng là đã được chỉnh lại vị trí cũ, nhưng cái dấu tay trên đùi kia sao lại sâu như vậy?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});Lý Chính: “...”
Thú lang trung của thôn Liên Hoa, tìm hiểu một chút sẽ biết.
Website TruyenLau.com
Đại phu lấy ra một hủ cao dùng để lưu thông máu, xức lên vết thương, sau đó viết một đơn thuốc giao cho Vạn thúc, rồi rời đi.
Yến thiếu chủ bắt đầu con đường dưỡng thương dài dằng dặc.
Các thôn dân lần lượt về nhà, kiểm tra lại các tổn thất do động đât gây ra, ban đêm nên không thấy rõ, cho rằng chỉ cần tu bổ lại nóc nhà, sửa lại vách tường, nào biết tới ban ngày, phát hiện trong nhà xuất hiện không ít vết nứt!
Khó khăn hơn là ruộng tốt trong thôn hơn phân nửa đã bị sụp xuống, hoa màu của bọn họ cũng biến mất trong vòng một đêm, năm nay khổ rồi! Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Ô hô...” Trương thẩm ngồi ở ngoài ruộng khóc lên, “Đất không còn... Phải sống sao đây?”
Bây giờ trong đất chỉ còn dưa cải trồng trong mùa đông, không bán được bao nhiêu tiền, thôn bọn họ nghèo, đồ ăn mỗi ngày chính là chút dưa cải này, toàn bộ hy vọng đều đặt vào chút hoa màu đang trồng kia, bây giờ động đất xảy ra, cái gì cũng mất.
“Mới nói không cần mở đường sông, vẫn còn đang cao hứng... bây giờ đất cũng không còn! Còn không bằng mở đường sông a! Tối thiểu cũng lưu lại được một phần ba mảnh đất!” Xuyên Tử ngồi chồm hổm trên mặt đất, len lén chùi hốc mắt.
Cái này rõ ràng là giận chó đánh mèo, chuyện mở đường sông với động đất căn bản là hai chuyện khác nhau, chuyện nên phát sinh, sớm muộn gì cũng sẽ phát sinh.
Mọi người chỉ là không ngờ tới, bọn họ tránh được nhân họa, lại không tránh khỏi thiên tai, năm nay lại là một năm nạn đói.
Nhưng so với những năm hạn hán thì không có đất mới là đáng sợ nhất, thôn bọn họ, không biết sẽ có bao nhiêu người c.h.ế.t vì đói nữa đây.
Không ít thôn dân đứng cạnh bờ ruộng khóc lên.
Lý Chính tâm loạn như ma nói: “Ta đi một chút lên huyện nha, nói tình huống trong thôn, xem xem quan phủ có biện pháp gì không?”
Lý Chính nói xong lập tức chạy đi.
Đất không thấy, đại khái chỉ có Triệu gia là nhà duy nhất không bị ảnh hưởng lớn, Triệu gia không cần làm gì mà cũng có ăn, là do A Uyển một mực giúp đỡ, sau này Du Uyển không còn giúp Triệu gia trồng trọt, mẹ con Triệu thị hết ăn rồi nằm, mảnh ruộng cũng đã sớm bị bỏ hoang.
“Đại ca, huynh xem huynh xem! Bọn họ mất ruộng rồi!” Triệu Bảo Muội nhìn qua cửa sổ thấy mọi người trong thôn đang khóc thành một đoàn, hai đầu lông mày khó nén được đắc ý, “Không còn mới tốt! Ai kêu bọn họ với đám người nhà họ Du giống nhau, muốn đuổi chúng ta khỏi thôn, lần này thì tốt rồi, gặp báo ứng a! Đáng đời!”
Triệu Hằng nhướng mày: “Muội nói mấy cái lời hỗn trướng gì đó! Muội cũng là người của thôn Liên Hoa, người trong thôn xảy ra chuyện, muội còn ở đó hả hê đắc ý!”
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 93
- Chương 93: Chương 94
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247:
Nương Tử Là Thần Y
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.