“Các ngươi muốn bán vải thì để ta chỉ cho các ngươi con đường khác.” Tiểu nhị lôi kéo Du Phong đi tới cửa, chỉ phía đông, “Trông thấy ngõ hẻm kia không? Đi qua đó sẽ thấy cả một con phố bán vải, các ngươi đi qua đó thử thời vận đi.”
Đó là con phố bán đồ dỏm, đương nhiên so với chất vải ở nông thôn vẫn tốt hơn nhiều.
Nào biết hắn vừa nói thì nghe đến tiếng kinh hô của một vị phu nhân: “Ai nha, có phải ta hoa mắt không? Vậy mà trông thấy gấm vân bích lạc!”
Gấm vân bích lạc là loại gấm được làm bằng tằm hương vân, màu sắc như ngọc bích, đông ấm hè mát, sản lượng vô cùng thưa thớt, chỉ có ở Hoàng cung mới có thể nhìn thấy.
Tiểu nhị thầm nghĩ, là phu nhân vô tri của nhà ai mà ngay cả gấm vân bích lạc mà có thể nhận nhầm? Nhà hắn sao lại có loại hàng hiếm này?
Không đợi hắn thầm oán xong, lại truyền đến một âm thanh bối rối khác: “Thủy Thiên gấm hoa?”
“Băng tằm ti?”
“Dự Châu gấm màu?”
“...” Chờ chút, mấy người này đang nói bậy bạ gì đó?
Tiểu nhị cổ quái xoay người lại, kết quả bị một màn trước mắt làm cho giật mình.
Du Uyển lười cùng tiểu nhị nói nhảm, dứt khoát mở rương ra, Thải Vân Hiên chiêu đãi toàn là khách quý, cho dù chưa ăn thịt heo cũng đã thấy qua heo chạy, lúc này có một vị phu nhân của quan tam phẩm nhận ra gấm vân bích lạc trong rương.
Tiếng kêu của bà khiến các vị phu nhân khác hấp dẫn tới.
Thế là, Thủy Thiên gấm hoa, băng tằm ti, Dự Châu gấm màu từng loại chỉ được thấy các vị nương nương trong cung mặc qua loại vải trân quý này, được các phu nhân có kiến thức rộng rãi nhận ra được.
TruyenLau
Tiểu nhị thật không có cách nào bảo trì bình tĩnh.
Đây là chất vải bọn họ nói trên trấn không có bán sao?
Trên trấn đương nhiên không có bán... Nguồn copy từ TruyenLau.com
Ngay cả Thải Vân Hiên cũng không có được chứ!
“Cô cô cô...cô nương! Có thể dừng bước nói chuyện được không?”
Du Uyển đi theo tiểu nhị, Du Phong lưu lại trông coi vải vóc.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Một khắc sau Du Uyển đi ra.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Du Phong như trút được gánh nặng, muội muội mà còn chưa đi ra, chắc hắn sẽ bị đám phu nhân kia ăn tươi nuốt sống mất.
“Như thế nào?”
Du Uyển cong môi cười: “Chúng ta đi ra ngoài một chút, chút nữa lại đến.”
“Ân?” Du Phong nghi ngờ nhìn nàng.
Du Uyển khẽ mỉm cười: “Những chất vải này rất đắt, chưởng quỹ đi ra ngoài nên tiểu nhị không làm chủ được, họ nói chúng ta đợi chưởng quỹ quay lại. Có lẽ buổi chiều chưởng quỹ mới về, lúc này vẫn chưa tới giữa trưa, trước đi tìm cái gì ăn a.”
“Được, ở chỗ này chờ.” Du Phong hắng giọng một cái, “Huynh có mang đồ ăn.”
Vì tiết kiệm tiền cơm trưa, Du Phong cũng có thể hi sinh.
Du Uyển bị ca ca keo kiệt chọc cười, “Thật vất vả đến Kinh thành một chuyến, đồ có thể không ăn nhưng hiệu thuốc thì phải đi hỏi, vừa rồi muội có nghe ngóng từ tiểu nhị, bên này có mấy hiệu thuốc rất tốt, y thuật của đại phu bên trong cũng rất cao, chúng ta có thể đi hỏi một chút xem chân của đại bá có thể trị hay không?”
Du Phong hổ thẹn ho khan một tiếng: “Vậy, vậy thì đi, còn đồ thì sao?”
“Tạm thời để lại, hắn đã đưa tiền đặt cọc cho chúng ta.” Du Uyển vừa nói vừa lấy ra ngân phiếu 50 lượng.
Tim Du Phong nhảy lên một cái!
Đặt cọc có thể nhiều như vậy, vậy chỗ vải đó mà bán hết chẳng phải là...
Du Uyển mỉm cười.
Sắp phát tài a.
Vì hiệu thuốc cách đây cũng không xa, Du Uyển với Du Phong thông báo cho phu xe một tiếng rồi đi bộ đến một hiệu thuốc tên là Quảng Nhân Đường.
Theo như tiểu nhị Thải Vân Hiên nói, Quảng Nhân Đường là hiệu thuốc có danh tiếng trăm năm, đời đời làm nghề y, truyền đến nay đã là đời thứ sáu, cửa tiệm của họ không lớn, vị trí cũng vắng vẻ nhưng có lẽ ở bên ngoài có thanh danh tốt, nên người đến mua dược hay khám bệnh đều rất đông.
Xem mạch là một nam tử trên dưới ba mươi tuổi.
Trước mặt hắn có tới bảy tám bệnh nhân đứng chờ, khuôn mặt hắn lạnh lùng xem bệnh bắt mạch.
“Đại phu, mẫu thân của tôi chỉ cần uống thang thuốc này là có thể khỏi bệnh sao?” Một nam nhân mặc áo vải hỏi, hắn đưa mẫu thân đã có tuổi đến đây xem bệnh, bà bị phong thấp đã lâu, đầu gối đau đến nỗi không thể đứng thẳng được.
Đại phu nhàn nhạt ừ một tiếng: “Vị kế tiếp.”
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 93
- Chương 93: Chương 94
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247:
Nương Tử Là Thần Y
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.