Lời này là có huyền cơ, Yến Cửu Triêu từ khi bước vào phòng cứ một mực không chịu nhìn nàng, có lẽ hơn phân nửa là không nhận ra thân phận của nàng, sau khi
nghe lời vừa rồi của mình, dù sao cũng nên hỏi một câu ‘ngươi là ai? Tại sao phải tạ ơn người ta?’, như vậy nàng mới có thể thuận nước đẩy thuyền mà tự giới thiệu mình.
“Không cần.” Nào biết Yến Cửu Triêu thẳng thừng cự tuyệt.
Nhan Như Ngọc sững sờ.
Yến Cửu Triêu nhìn thật sâu Du Uyển, nói một câu đầy thâm ý: “Đây là ân nhân cứu mạng của hài tử, bản thiếu chủ sẽ tự mình đền đáp.”
Cũng không nói tạ ơn mà quay người rời đi, chỉ để lại một phòng đầy người đưa mắt nhìn nhau.
Nhan Như Ngọc triệt để đen mặt, nàng tức giận đến mức móng tay găm sâu vào trong thịt, thân thể cũng nhẹ nhàng run rẩy.
Lâm mụ mụ thấy không ổn, vội vàng kéo nàng ta ra ngoài.
Trong phòng chỉ còn lại Bạch Đường với Du Uyển.
Bạch Đường như trút được gánh nặng, vỗ vỗ ngực, cổ quái nhìn Du Uyển: “Sao ngươi một chút cũng không sợ?”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Du Uyển để cho nàng ấy nắm tay mình.
Bạch Đường giật mình: “Nha, toát nhiều mồ hôi vậy!”
Du Uyển gật đầu, mặc dù nàng biểu hiện vô cùng bình tĩnh, nhưng chỉ có mình nàng biết, đối mặt với nam nhân kia, tâm tinh nàng chập chờn lên xuống, cũng không phải sợ hãi, còn cụ thể là cái gì thì nàng không biết.
Sau khi trải qua một ngày hữu kinh vô hiểm, người xem náo nhiệt cũng đã bị Chu chưởng quỹ giải tán.
Bạch Đường vừa rồi mới nghe được một điều vô cùng khó tưởng tượng, lôi kéo Du Uyển bắt Du Uyển phải kể sự tình ngày hôm đó đi nhầm lên xe ngựa của Yến Cửu Triêu.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Ta ngủ thiếp đi nên cái gì cũng không biết.” Du Uyển nói thật.
Bạch Đường chống nạnh trừng nàng: “Gan ngươi lớn bao nhiêu? Vậy mà dám ngủ thiếp trong xe ngựa của tên điên kia!”
“Tên điên?” Du Uyển nháy mắt mấy cái.
Website TruyenLau.com
Bạch Đường gật đầu, bĩu môi nói: “Người dám nháo ở Kim Loan điện, chẳng phải tên điên sao?”
Bất quá có thể coi như người điên đẹp nhất trên đời này a.
Đương nhiên Bạch Đường không thể có ý nghĩ xấu với loại nam nhân nay, nàng còn muốn sống thêm vài năm nữa.
Hai người nói chuyện một hồi thì Du Phong trở về.
“Đã xảy ra chuyện gì? Sao bên ngoài lại có nhiều người như vậy?” Du Phong hỏi.
Nguyên lai mấy người xem náo nhiệt vẫn chưa đi xa, vẫn còn đứng tụm năm tụm ba ở một bên nghị luận ầm ĩ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});“Cái này phải hỏi muội muội ngươi.” Bạch Đường đi từ của sau vào sảnh đường.
Du Phong nhìn nàng, ánh mắt hơi dừng một chút: “A Uyển đã trở về? Muội ấy không sao chứ?”
Bạch Đường buồn cười nói: “Hai huynh muội ngươi sao khi mới về liền đặt câu hỏi giống nhau như vậy? Nàng ấy đang ở trong phòng ta, ngươi tự đi mà hỏi đi.”
Du Phong nhớ tới lần trước bước vào phòng nhỏ của Bạch Đường thì nhìn thấy một kiện y phục thiếp thân, mang tai không tự chủ được mà đỏ lên: “Khụ, vẫn là làm phiền Bạch tiểu thư gọi A Uyển đi ra a.”
“A.” Bạch Đường không phát giác được Du Phong khác thường, cũng không hỏi sao hắn không tự mình đi, mà tự quay về phòng gọi Du Uyển tới sảnh đường.
Du Phong thấy Du Uyển bình yên vô sự, cuối cùng cũng yên lòng, nhưng sau khi nghe Bạch Đường kể về bọn bắt cóc, mồ hôi mạnh mẽ tuôn ra ròng ròng.
Bắt cóc? Sát thủ?
Nha đầu này rốt cuộc là ăn cái gì lớn lên vậy?!
Không biết chỗ đó có bao nhiêu nguy hiểm sao? Một mình một người mà dám xâm nhập vào băng ổ của bọn bắt cóc, cũng may là trốn ra được, nếu không trốn ra được thì hậu quả khỏi cần nghĩ cũng biết.
“Muội nói xem, sao gan muội lại lớn như vậy? Không phải kêu muội ngoan ngoãn chờ ở Bạch Ngọc lâu sao? Mới không nhìn muội một lúc, thiếu chút nữa là muội dâng cái mạng nhỏ này cho người ta rồi! Nếu như muội có chuyện bất trắc, làm sao huynh có thế đối mặt với Tam thúc Tam thẩm? Làm sao đối mặt với cha của huynh?”
“Còn không phải là vì lo lắng cho ngươi sao?” Bạch Đường khẽ nói.
Du Phong hỏa khí dịu đi phân nửa, cũng không biết là do câu nói này hay do người nói câu nói này.
Du Uyển nhìn hai người một chút, mắt sáng lên.
Du Phong hắng giọng một cái, nghiêm mặt nói: “Về sau... không được phép tự tiện hành động nghe chưa?”
“Đã biết, đều nghe đại ca.” Du Uyển ngoan ngoãn đáp ứng.
Xem đi, đây chính là muội muội hắn, ngoài miệng lúc nào cũng vâng vâng dạ dạ, nhưng mỗi lần vụng trộm làm chuyện gì đều khiến hắn bị dọa muốn rụng nửa trái tim.
Lại nói một bên khác, Yến Cửu Triêu mang theo ba cái bọc bánh bao nhỏ về phủ Thiếu Chủ.
Ba hài tử ngoan ngoãn nằm trên giường ấm áp.
Yến Cửu Triêu sống đã được 23 năm, chưa bao giờ thấy qua tiểu chút chít yếu ớt lại mềm mại như vậy, mặc y phục giống nhau, tiểu thân thể còn chưa lớn bằng cái gối lót đầu, nắm tay nhỏ đồng loạt giơ qua đầu, ba cái đầu nhỏ xoay nghiêng cùng một hướng, lỗ mũi hô hấp đều đều.
Yến Cửu Triêu cảm giác như mình đang nằm mơ.
Hắn duỗi ngón tay dài như ngọc, chọc chọc cái bụng của một tiểu gia hỏa.
Tiểu gia hỏa kia nắm chặt nắm tay, duỗi lưng một cái.
Yến Cửu Triêu lại chọc chọc hai cái bụng nhỏ khác.
Hai tiểu gia hỏa còn lại cũng bắt đầu vươn mình, ngáp.
Ta nói ba cái tiểu gia hỏa này có làm gì cũng ngủ không tỉnh, cứ như vậy bị phụ thân vô tình chọt tỉnh...
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 93
- Chương 93: Chương 94
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247:
Nương Tử Là Thần Y
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.