Trương thẩm nghe xong cũng vô cùng giận dữ, đang muốn mắng mấy câu cho hả giận thì dư quang đột ngột quét qua: “A? Đó là cái gì?”
Bên ngoài thôn có một con đường nhỏ, đang có một cỗ xe bò không nhanh không chậm chạy qua, đó cũng không phải là xe bò của nhà Xuyên Tử, thân xe này nhìn qua mười phần cũ kỹ, bên trên lại dựng lên một cái lều, bánh xe thì không nguyên vẹn, lạch cạch lạch cạch chạy trên con đường nhỏ bằng phẳng, nhưng cảm giác mang đến là nó có thể vỡ vụn bất cứ lúc nào.
Mấy con bò kia cũng vô cùng thảm, gầy như que củi, bên trên sừng còn quấn mấy vòng băng vải.
Xe bò dừng trước cửa nhà Lý Chính, phu xe mặc áo tơi, đội nón lá bước vào nhà Lý Chính, không lâu sau Lý Chính mang khuôn mặt bầm dập cùng phu xe đi ra, mang theo đoàn người đi sâu vào trong thôn.
“Ai vậy?” Trương thẩm nói thầm.
“Mới chuyển đến.” Tiểu Trần thị chẳng biết đi tới từ lúc nào, tất nhiên là nàng biết rõ chuyện chồng mình đánh nhau, trông thấy dáng vẻ bây giờ của Bạch đại thẩm, nửa chữ cũng không cần hỏi.
“Nghe nói là một vị tiên sinh, có học vấn.” Tiểu Trần thị cắn hạt dưa trong tay nói.
“Người kia đến thôn chúng ta tìm Triệu Hằng?” Trong thôn này chỉ có Triệu Hằng đọc sách, nghe nói là có học vấn thì Bạch đại thẩm không tự chủ được mà đem hai người bọn họ cột vào một chỗ.
Tiểu Trần thị bây giờ cũng không thích Triệu Hằng, nói đến hắn liền cảm thấy không có kiên nhẫn, lạnh nhạt nói: “Mới không phải, người ta tới mua nhà trong thôn chúng ta, muốn ở lại đây.”
Bạch đại thẩm biểu lộ giống như gặp quỷ: “Cái nơi gà không đẻ trứng, chim không thèm ị này mà còn có người chuyển tới ở?”
Tiểu Trần thị trừng Bạch đại thẩm một cái.
Trương thẩm nói tránh: “Mua nhà nào? Thôn chúng ta vẫn còn nhà trống sao?”
Tiểu Trần thị lên tiếng: “Tại sao lại không? Nhà sát vách A Uyển không phải đã sớm dọn đi rồi sao?”
Bọn họ cũng đã dọn đi rất nhiều năm rồi, đó là nhà của Đinh gia, trong nhà một nhi tử và hai nữ nhi, nhi tử bất hạnh bị bắt đi tòng quân, hai nữ nhi nhân duyên cũng không tệ, đại nữ nhi cưới được phu quân chịu khó lại trung thực, nhị nữ nhi thì lấy chồng xa, gả cho con thứ của một nhà viên ngoại.
Đinh gia vốn có hai trạch viện, một trạch viện mới được hai đứa con rể bỏ tiền ra xây lại, sau này con rể thứ hai được viên ngoại phân cho một phần gia sản, nhưng lại khổ ở chỗ không có người tín nhiệm nên mới mời một nhà lão Đinh tới hỗ trợ.
Sau này A Uyển nháo với nhà lão trạch muốn phân nhà, mới mua trạch viện cũ của Đinh gia, trạch viện còn lại trống không, thủy chung không có người ở. Đọc truyện tại TruyenLau.com
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Có người nói, trạch viện mới xây kia có quỷ.
Chiếc xe bò chậm rãi dừng lại trước trạch viện có quỷ kia. Nguồn copy từ TruyenLau.com
“A Uyển có hàng xóm mới.” Tiểu Trần thị cắn hạt dưa nói.
Du Uyển còn chưa biết sát vách nhà mình có vị hàng xóm mới, nàng vẫn còn đang vác cuốc bận rộn ở vườn rau.
Sau khi lập xuân thì thời tiết ngày càng ấm áp, mặc dù không ấm hơn bao nhiêu nhưng cuối cùng thì trời cũng không đổ tuyết nữa, cố gắng nhịn qua một hai lần rét trong tháng ba nữa là có thể bắt đầu vụ xuân. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Nàng đã nghĩ rồi, nắng không nhiều nên không thể trồng cây đậu nành được, đổi sang loại khác thì chỉ có bí đỏ với rau cần, thời tiết ấm hơn một chút thì trồng cây ớt, cây cải dầu với đậu mầm.
Kỳ thật nàng cũng không biết gì nhiều về trồng trọt, nhưng khi còn bé vẫn hay đi theo sau lưng bà, từng nhìn bà trồng qua, nhiều năm trôi qua như vậy, đã sớm không còn nhớ rõ, làm không được thì đi học lóm để tránh bị nhìn ra sơ hở rằng mình không phải người ở thời đại này nên không biết gì, không thì nhìn người ta làm sao thì mình làm vậy.
Nàng với Bạch gia cũng ở gần nhau, trước kia giờ này Bạch đại thẩm với Bạch đại thúc đều đang lao động ngoài ruộng, nàng đã nghe hai người nói chuyện, qua hết Tết Nguyên Tiêu thì sẽ ươm giống cho rau cần, còn bí đỏ là khi đi ngang qua nhà Trương thẩm, Trương thẩm hỏi nàng chừng nào đi lên trấn thì mua giúp ít hạt giống bí đỏ loại tốt.
Du Uyển nhìn Bạch gia rồi lại nhìn Trương gia, nghi ngờ mà nghĩ, hôm nay mọi người có hẹn hay sao mà không thấy ai cả?
Du Uyển lại vung cuốc thêm mấy lần thì nghe tiếng bánh xe.
Tiếng xe kia dừng ở gần nhà mình.
Nàng nhón chân lên quan sát, cách một con đường nhỏ với một loạt cây hòe được trồng trước của nhà thì nàng chỉ thấy lờ mờ một cái bóng xe bò.
Có lều, vậy đây không phải là xe bò của Xuyên Tử.
Chẳng lẽ nhà mình có khách tới cửa?
Dù sao cũng sắp đến giờ cơm chiều, Du Uyển liền dứt khoát nghỉ ngơi, mang cái cuốc và cái gùi về nhà.
Chờ đến lúc nàng tới gần cửa thì mới phát hiện xe không dừng trước nhà nàng mà dừng ở căn nhà sát vách.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 93
- Chương 93: Chương 94
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247:
Nương Tử Là Thần Y
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.