“Hàng ngươi có thể từ từ giao, ta không cần vội.” Tần gia hào phóng nói.
Du Uyển đáp: “Có vội thì cũng không có cách nào giao cho ngài, không có công cụ để tăng số lượng.”
Tần gia trầm ngâm chốc lát: “Ngươi nói công cụ là...”
Du Uyển nói: “Là máy nghiền, còn có vài dụng cụ nữa.”
Tần gia trầm tư: “Thứ ngươi nói ta chưa nghe qua bao giờ, nhưng ta nhận biết không ít người có tay nghề, nên có thể giúp ngươi làm ra, họ là người ta quen biết đã lâu, nên giá tiền sẽ không làm khó ngươi.”
Thực sự là đi hỏng giày cũng không tìm được, thế mà lại có ngay trước mặt không cần tốn thời gian, đồ sắt ở Đại Chu bị quản chế rất nghiêm ngặt, nàng đang lo không tìm được chỗ nào chế đồ sắt a.
“Du Uyển cám ơn Tần gia trước.” Du Uyển nói xong thì đi về phòng dùng bút than họa bản vẽ ra.
Tần gia nhìn bản vẽ trong tay, thần sắc vô cùng kinh ngạc: “Du cô nương... chữ viết của cô nương thật đẹp.”
Bức họa vẽ cũng rất tốt, không thua công tượng chuyên nghiệp, nếu không tận mắt nhìn thấy, hắn thực sự không thể tin được bản vẽ này xuất phát từ tay của một thôn cô.
“Du cô nương thật khiến người ta phải lau mắt mà nhìn!”
Hắn càng lúc càng mong chờ ngày tỷ thí vào ba ngày sau, cho dù Du Khai Dương là chủ bếp, nhưng hắn có loại dự cảm, tiểu nha đầu này tuyệt đối không phải là vật trong ao. TruyenLau.com
...
Thời gian thi đấu được quyết định vào ngày mùng ba tháng hai.
Ngày hôm đó, người Du gia đã dậy từ sớm để chuẩn bị, đại bá mẫu vào bếp làm điểm tâm, nấu một chút cháo, làm bánh bao nhân thịt, ăn với hành tây ướp chua và rau ngâm, mọi người ăn mà mồ hôi đổ đầy đầu, ngay cả cọng hành cũng không còn.
Du Tùng ăn một hơi tới tám cái bánh bao, thế mà vẫn chưa no, còn muốn đi vào trong nồi lấy thêm.
TruyenLau
“Đủ rồi.” Đại bá mẫu ấn hắn ngồi xuống, “Ăn nhiều đi đường sẽ khó chịu, nương có làm bánh màn thầu, nếu đói thì ăn.”
Du Tùng ồ một tiếng, dùng ánh mắt liếc qua Du Uyển đang im lặng húp cháo, ấp úng nói: “Không... không cần, con ăn no rồi!”
“Nhị ca ăn ít vậy?” Du Uyển ngẩng đầu nói.
Du Tùng trừng nàng một cái: “Ngươi nghĩ ta là cái thùng cơm à!”
Du Uyển nhíu mày, tám cái bánh bao cũng xấp xỉ cái thùng cơm rồi a! TruyenLau.com
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});...
Địa điểm thi đấu là Thiên Hương lâu phố Trường An ở Kinh Thành, nghe nói đó là tổng bộ của Thiên Hương lâu, so với Thiên Hương lâu ở đường Huyền Vũ lớn hơn gấp ba lần.
Nghe nói có tới mấy chục tửu lâu tham gia thi đấu, một tửu lâu phái ra ít nhất là hai đầu bếp, nhưng Thiên Hương lâu có thể xem là chủ nhà, phái ra tới bốn đầu bếp, một người trong đó là Bảo Thần Trù.
Túy Tiên cư cũng có hai người tham gia, thế nhưng có một người bị say xe ngựa, vừa vào kinh là ngã bệnh.
“Du đầu bếp, Du cô nương, Du tiểu huynh đệ!”
Bên ngoài nhà đại bá truyền đến giọng của Tần gia.
Đại bá mẫu cầm chỗ bát đũa Du Uyển đang thu thập nói: “Đi đi con.”
Du Uyển gật đầu, đứng dậy đi ra ngoài đón người: “Tần gia sớm như vậy?”
Tần gia cười một cái nói: “Không sớm không được a, muộn là không thể tham gia tỷ thí, mọi người ăn sáng chưa? Ta có chuẩn bị trên xe ngựa.”
Du Uyển vội nói: “Ăn rồi.”
“Sớm như vậy?” Tần gia có chút ngoài ý muốn.
Du Uyển thầm nghĩ, như vậy thì có tính là gì? Lúc trước làm ăn, nửa đêm canh ba thức dậy cũng là chuyện thường tình.
Cuộc thi đấu này được diễn ra trong vòng ba ngày, ngày đầu tiên không cần tự đem nguyên liệu nấu ăn theo, bởi vậy Du Uyển không cầm theo bất cứ thứ gì, cùng đại bá và hai vị ca ca chuẩn bị tinh thần chiến đấu.
Trên đường đến Thiên Hương lâu,Tần gia giảng giải cho ba người quy tắc thi đấu, trừ Bảo Thần Trù ngày thứ ba mới thi đấu, tất cả các đầu bếp còn lại đều phải tham gia hai ngày này để sàng lọc, nói đơn giản là không ngừng đánh bại đối thủ để đi thẳng đến trận cuối.
Tần gia không trông mong vào việc họ có thể thắng Bảo Thần Trù, nhưng cũng phải cố gẳng đi thẳng đến ngày thi đấu thứ ba, bởi vì chỉ có ngày đó mới cho phép đầu bếp sử dụng nguyên liệu nấu ăn của chính mình.
“Hai ngày thi đấu này cũng chỉ định sẵn là làm món gì sao?” Du Uyển hỏi.
“Không sai.” Tần gia nói, “Nếu không được cầm nguyên liệu nấu ăn của chính mình, rất dễ dàng ảnh hưởng đến tay nghề, bất quá ta nghĩ, chuyện này không làm khó được Du đầu bếp.”
Đại bá đã nấu ăn ở Thiên Hương lâu lâu như vậy, động vật bay trên trời hay bơi lặn dưới nước, hầu như đã từng nấu quá, ít có thứ gì ông không làm được.
Sợ là sợ lúc ông đối mặt với đầu bếp của Thiên Hương lâu quá sớm, phải biết rằng người ta tuyệt không phải hư danh, đại bá lại không nấu nướng lâu như vậy, thắng bại sợ rằng khó nói.
Xe ngựa chạy không nhanh không chậm, không quá một canh giờ đã tới phố Trường An.
Trên đường người qua người lại tấp nập, trước cửa Thiên Hương lâu bị chen lấn đến mức chật như nêm cối, xe ngựa không chạy qua được, mọi người đành phải xuống xe đi bộ.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 93
- Chương 93: Chương 94
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247:
Nương Tử Là Thần Y
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.