Còn nữa, loại thi đấu này mang tính chất chủ quan, có người khẩu vị hợp với đồ ăn của bọn họ như lão đại trù, nếu những người còn lại không thích thì họ chỉ có thể tự cầu phúc.
Xe ngựa rất nhanh đã đến cửa thôn, đại bá mẫu và Khương thị chưa ăn, còn đoàn người Du Uyển thì đã ăn rồi, nhưng họ vẫn ngồi lại bồi hai người ăn cơm.
Đại bá mẫu làm một bàn đậu hũ trộn hành lá chiên giòn, một bát thịt kho tàu, một nồi canh măng mùa xuân và thịt khô, ăn kèm với dưa cải, dưa cải ngâm đã hết từ mấy hôm trước, muốn ăn phải lên trấn mua, đại bá mẫu bình thường cần kiệm, hôm nay lại vì bọn họ mà lên trấn mua dưa cải ngâm loại ngon nhất mắc nhất.
“Đại bá mẫu, người ngồi đi, để con dọn cơm cho”, Du Uyển đi xuống bếp, nhận lấy bát đũa trong tay bà.
Đại bá mẫu lại đẩy nàng ra: “Con đi mau ngồi, đã mệt mỏi cả ngày rồi.”
Du Uyển cười cười: “Bá mẫu nói cứ như là người ở nhà nhàn rỗi lắm vậy a.”
Đại bá mẫu ngoài miệng không nói, nhưng Du Uyển hiểu, bà cũng không rảnh rỗi như bà nói, mọi việc trong nhà từ trên xuống dưới, sinh ý của tác phường, đại bá mẫu đã phải loay hoay cả ngày chân không chạm đất.
Du Uyển vẫn kiên trì cầm lấy bát đũa.
“Đứa nhỏ này!” Đại bá mẫu nói lẫy.
“Trăn Trăn, cầm.” Tiểu khuê nữ nhón chân lên.
Đại bá mẫu cũng đưa cho bé một cái bát, bé hấp tấp cầm cái bát bưng vào nhà chính.
“A? Tiểu Thiết Đản đâu?” Du Uyển hỏi, nàng vào phòng thì không thấy tên nhóc hay dính lấy nàng đâu, chuyện này thật kỳ quái.
Khương thị mỉm cười không nói.
Đại bá mẫu gắp cho Khương thị một miếng thịt ba chỉ nói: “Giận con rồi!”
Du Uyển nhíu mày: “Giận con? Vì sao?”
Website TruyenLau.com
Người nông dân sức ăn lớn, tuy lúc nãy đã ăn ở Kinh Thành rồi, nhưng bây giờ mấy người nam nhân trong nhà đang cầm bát cơm lớn ăn mạnh, Du Tùng làm một hơi ba bát, còn muốn ăn nữa, nhưng liếc qua Du Uyển thì lại bình tĩnh buông bát đũa xuống.
Du Uyển cũng không đói bụng lắm, uống một chút canh rồi đi tìm Tiểu Thiết Đản.
Tiểu Thiết Đản lúc này đang nằm trên giường của Du Phong, cái m.ô.n.g nhỏ vểnh lên, đầu chôn trong khuỷu tay, một bộ không để ý đến người. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Du Uyển nhẹ nhàng đi tới sau lưng hắn, kêu một tiếng Tiểu Thiết Đản.
Tiểu Thiết Đản chôn đầu vào khuỷu tay chặt hơn.
Du Uyển vỗ cái m.ô.n.g nhỏ của hắn: “Làm sao? Giận tỷ?”
Tiểu Thiết Đản giữ một tay lại để chôn đầu, tay còn lại thì hướng ra sau lưng, hất tay Du Uyển ra.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - TruyenLau
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Ô hô, còn không cho nàng đụng.
Du Uyển dở khóc dở cười, đem Tiểu Thiết Đản đang phụng phịu quay lại, Tiểu Thiết Đản giãy dụa, nhưng làm sao hắn có thể là đối thủ của Du Uyển? Không bao lâu sau đã bị Du Uyển ôm chặt.
Du Uyển xoay người hắn lại.
Hắn tức giận quay mặt qua chỗ khác.
Du Uyển hừm một tiếng... xoa bóp khuôn mặt đen kịt của hắn: “Còn học nhăn mặt với tỷ, có tin tỷ đánh vào m.ô.n.g đệ không?”
Tiểu Thiết Đản hờn dỗi nói: “Đánh đi nha đánh đi nha!”
Du Uyển mỉm cười nhìn hắn: “Chịu nói chuyện rồi?”
Tiểu Thiết Đản khoanh tay trước ngực, hừ lạnh.
“Đệ giận tỷ cái gì, thì đệ cũng phải nói cho tỷ biết, bằng không lần sau tỷ lại làm nữa, thì người tức giận khó chịu chỉ có mình đệ thôi a?” Du Uyển dụ dỗ từng bước.
Tiểu Thiết Đản cảm thấy a tỷ mình nói rất có lý, mặt quay qua, tay chống nạnh, u oán nói với Du Uyển: “Ai bảo tỷ đi ra ngoài mà không mang theo đệ!”
“Thì ra là vì chuyện này...” Du Uyển quên mất đây là tiểu lắm lời thích đi ra ngoài chơi, Du Uyển cười cười trong lòng, nhưng trên mặt lại bất đắc dĩ nói, “Đâu có gì lạ đâu, tỷ có gọi đệ, mà đệ ngủ say quá, tỷ gọi mãi không dậy.”
“Đệ... đệ nào có?” Tiểu Thiết Đản đỏ mặt nói.
Tỷ tỷ xấu lại tiếp tục nói: “Trước kia không phải đệ đều tự dậy sao? Lần này là đệ không chịu dậy, tỷ còn tưởng là đệ không muốn đi.”
“Ai nha, đệ muốn đi! Đệ muốn đi!” Tiểu Thiết Đản gấp đến độ dậm chân.
Du Uyển cười xỉu trong lòng, tiểu hài tử sao lại dễ lừa gạt vậy chứ?
Đệ đệ muốn khóc, người làm tỷ tỷ như nàng lại cảm thấy đùa hắn thật vui.
Mình đúng là tỷ tỷ xấu mà.
Du Uyển đùa đủ rồi, mới nghiêm túc nói: “Vậy đệ đi hỏi nhị ca, nếu ngày mai nhị ca có thể trông đệ, thì tỷ liền dẫn đệ đi.”
“Tại sao lại là ta?” Du Tùng bất mãn nói.
“Bởi vì ca không giúp được gì a.” Tiểu Thiết Đản nói trúng tim đen.
Du Tùng bị đệ đệ khinh thường: “...”
Rất muốn đánh tiểu tử này ngày mai khỏi xuống giường...
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 93
- Chương 93: Chương 94
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247:
Nương Tử Là Thần Y
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.