Du Uyển không được tự nhiên hơi nghiêng nghiêng đầu, muốn tránh cái cỗ khí tức mê người này đi, lại lơ đãng đụng phải cằm của hắn.
Du Uyển cảm giác môi mình đụng phải cái gì lành lạnh, ý thức được bản thân lại đụng phải cái không nên đụng, trong lòng lập tức cảm thấy xấu hổ vô cùng.
Du Uyển thử động đậy để tránh đè nặng lên người Yến Cửu Triêu, nào biết vừa mới động, thì nghe thấy âm thanh ẩn nhẫn: “Đừng động.”
Âm thanh trầm thấp kia đi vào lỗ tai Du Uyển, quả thật khiến nàng bất động.
Lúc này Yến Cửu Triêu mang đến cho nàng cảm giác, có chút khác biệt so với lúc trước.
Nếu dùng một từ để hình dung, đại khái chính là... lạ lẫm.
Nhưng sự lạ lẫm này không làm nàng sợ hãi, ngược lại cảm giác được sự an tâm đến kỳ lạ.
Cái tên xà tinh này trước đó một giây còn chọc nàng giận muốn chết, vậy mà nàng lại có cảm giác an tâm.
Nàng sợ là mình ngã bị hỏng đầu rồi a.
Trong bóng tối, Du Uyển đang trừng mắt nhìn.
Cái tay Yến Cửu Triêu ôm nàng hơi động một chút, bàn tay đặt trên cái ót của nàng, nhẹ nhàng ôm nàng vào trong ngực. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Có lẽ do đôi mắt không nhìn thấy nên các giác quan khác được phóng đại lên, động tác của hắn nhu hòa lại mang theo một chút trấn an, khiến người ta cảm thấy hắn ôn nhu cũng như lưu luyến cái gì đó.
Cái trán lạnh buốt của Du Uyển dựa trên người hắn đang dần nóng lên.
Đang ở độ tuổi huyết khí phương cương, lại đang ở cùng nhau trong tình trạng này, hô hấp giao thoa, ở trong bóng đêm lại càng mập mờ. Website TruyenLau.com
Nhưng loại mập mờ này không kéo dài được bao lâu, lại bị Ảnh Thập Tam với Ảnh Lục chạy tới phá vỡ.
“Thiếu chủ! Thiếu chủ người không sao chứ?”
Là âm thanh của Ảnh Thập Tam. TruyenLau
Yến Cửu Triêu cảm thấy phần phế tích bỗng nhẹ hơn, hắng giọng một cái, bình tĩnh nói ra: “Không có việc gì.”
Tư thế này chung quy bị người khác nhìn thấy cũng không có gì tốt, không biết còn bị người khác hiểu lầm, Du Uyển vội vàng ngồi dậy.
Trùng hợp lúc này, Ảnh Thập Tam đã dời hết đống phế tích ra.
Du Uyển không ngờ động tác của hắn nhanh như vậy, không đợi nàng triệt để đi xuống từ trên người Yến Cửu Triêu, liền bị Ảnh Thập Tam với Ảnh Lục nhìn thấy.
Ảnh Thập Tam che mắt: “Ta không thấy cái gì hết!”
Thiếu chủ vậy mà lại thích nằm dưới...
....
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
“Giao long xoay người rồi - - Giao long xoay người rồi- -“
Vốn cả thôn đang yên tĩnh nay vì sự cố bất ngờ xảy ra nên ai cũng thất kinh, đám người nhao nhao chạy ra khỏi phòng, người bọc chăn bông, người ôm hài tử, chạy về phía giếng cổ ở đầu thôn kia.
“Sao rồi? Sao rồi?” Trương thẩm vội vàng hấp tấp hỏi, vừa mới nãy bà cũng cảm thấy mặt đất lắc lư, bà cứ tưởng mình đang nằm mơ.
“Là giao long xoay người!” Bạch đại thẩm đang ôm tôn tử ngủ say, sợ hãi mà nói.
“Ai nha, làm sao giao long lại xoay người?” Nương của Xuyên Tử đang giữ con bò bị thương nói.
“Không phải giao long xoay người, là động đất.” Triệu Hằng uốn nắn đám người nói.
Mọi người đều cho hắn ánh mắt coi thường.
Đất động thế nào? Đây còn không phải là giao long xoay người sao? Giao long không vươn mình thì đất có thể động sao?
Thật là thích khoe khoang!
Triệu Hằng bị mất mặt, hậm hực sờ lỗ mũi một cái, không lên tiếng nữa.
Thôn Liên Hoa gặp thiên tai không ít, phần lớn là bị hạn hán, giao long xoay người thì là lần đầu tiên gặp được, nhưng cũng không có tổn thất gì lớn, chỉ có vài hộ là bị sập, vách tường bị nứt, người thì đều bình an vô sự.
Du Uyển cũng không ngờ là ở cổ đại cũng đụng phải sự tình này, nhìn thấy thiên tai như vậy, bất luận là người ở đâu cũng khó mà tránh khỏi.
May mắn là mấy đứa bé đều vô sự, Khương thị cũng không có chuyện gì.
Yến Cửu Triêu thì bị đập lên tảng đá kia, trên lưng bị trầy da với bầm tím, cái này cũng không tính là nghiêm trọng, nghiêm trong là chân của hắn, trong lúc cứu Du Uyển, do va chạm quá mạnh nên bị trật khớp.
Lý Chính sau khi biết được tin này, thì lôi kéo Xuyên Tử đến thôn bên cạnh mời Lão Thôi.
Du Uyển cũng chưa quên chuyện trước khi bị động đất, yên lặng đi vào nhà bếp, nấu một nồi thịt ba chỉ, xào một bàn rau cải trắng với thịt khô, vừa làm nóng mấy cái bánh cao lương.
Nàng bưng thức ăn tới phòng Yến Cửu Triêu.
Yến Cửu Triêu ngồi trên giường nhàn nhạt liếc Du Uyển buông xuống đồ ăn liền muốn rời đi: “Cứ đi như thế?”
Du Uyển hơi dừng lại.
Đồ ăn nàng cũng đã làm xong, chẳng lẽ nàng còn phải một mực ở lì ở đây sao?
Yến Cửu Triêu vô cùng thiếu đòn nói: “Bản thiếu chủ vì người nên mới bị thương, ngươi không hầu hạ bản thiếu chủ dùng bữa?”
Du Uyển cảm giác được khóe miệng mình đang co lại, vừa rồi cái sự ôn nhu ở trong phế tích chỉ là ảo giác, cái tên gia hỏa này làm sao có thể ôn nhu? Rõ ràng là tên nhị thế tổ ngang bướng mà.
“Ngài bị thương ở chân, tay cũng bị?” Du Uyển hỏi.
“Tay đau.” Yến Cửu Triêu thật ngạo kiều nói.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 93
- Chương 93: Chương 94
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247:
Nương Tử Là Thần Y
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.