Chưởng quỹ lúc này có muốn đi cũng không được.
Không phải là không muốn, mà là không thể đi a.
Khi vị nam tử này xuất hiện, thân thể hắn giống như bị một cỗ áp lực vô hình gắt gao giữ chặt.
Không rõ là cái gì làm hắn sợ hãi đến vậy, hắn chỉ biết là hắn sống qua nửa đời người, chưa bao giờ như đêm nay, lại có thể nhận lầm người.
Có thể khiến cho vị ‘Công tử’ cao quý như vậy làm tôi tớ... Nói chính xác là, một tên thủ hạ lại có thể cao quý như một vị thế gia công tử, nam tử này đến tột cùng là ai?
Chưởng quỹ Phỉ Thúy Lâu lại nhìn sang vị nam tử này một lần nữa.
Vị này mặc một thân áo khoác ngân hồ, ở trong màn đêm như bạch quang tỏa sáng.
Chưởng quỹ nhìn thoáng qua liền vội vàng hạ ánh mắt xuống.
Coi như nhãn lực cùng sức lực không đủ xài, thì bản năng cầu sinh tồn luôn luôn tồn tại, trực giác nói cho hắn biết, nếu còn muốn sống, thì không nên nhìn vào người này nữa.
“Gia.”
Lại một chiếc xe ngựa nữa chạy tới, chiếc xe này nhỏ hơn rất nhiều, không có chút nào thu hút, nhưng chưởng quỹ Phỉ Thúy Lâu cũng không dám xem nhẹ đối phương lần nữa.
Nhảy xuống từ trên xe ngựa là một nam nhân trung niên hơn 40 tuổi, hắn gọi người kia là “Gia”, nghĩ chắc ông ta cũng là hạ nhân, bất quá so sánh với mấy vị người hầu trẻ tuổi kia, bộ dáng xấu hơn rất nhiều.
Nhưng ông ta lại là người duy nhất dám lên tiếng ở đây.
Người đàn ông trung niên nói: “Tôi nghe nói ở phụ cận không có tửu lâu khác, ngài cả ngày nay không ăn gì, nên dùng chút gì đi.” Nguồn copy từ TruyenLau.com
Lúc này, chưởng quỹ Bạch Ngọc Lâu cũng chú ý tới động tĩnh phía bên này.
Hắn nhìn điệu bộ, hẳn người tới là khách quý, nhưng hắn không có can đảm tiến lên kéo khách, cứ như vậy nóng lòng đứng bên này nhìn đối phương, cầu nguyện cho đối phương tiến qua tửu lâu của bọn họ.
Nhưng hắn thất vọng rồi, vị kia bước chân vừa nhấc, liền hướng Phỉ Thúy Lâu mà đi.
Triệu chưởng quỹ ở Phỉ Thúy Lâu lập tức thẳng sống lưng, hướng về phía đối diện quăng qua một ánh mắt đắc ý. TruyenLau.com
Sớm nghe nói Bạch Ngọc Lâu tìm được chỗ mua được muối tinh luyện, vậy thì sao? Bàn về thịt rượu ở trấn Liên Hoa, vẫn là Phỉ Thúy Lâu của hắn tốt hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Một đoàn người tiến vào phòng trang nhã nhất Phỉ Thúy Lâu, không phải Triệu chưởng quỹ khoe khoang, gian phòng này là mời công tượng nổi danh nhất Kinh thành đến trang trí, bàn là gỗ hoa lê thượng đẳng, ô vuông đa bảo là ngọc khí đã lưu hành một thời, ngay cả tranh chữ trên vách tường cũng đều xuất thân đương triều, chỉ sợ có là hoàng tử đến cũng phải nhìn nhiều vài lần. TruyenLau.com
Nào biết vị kia mí mắt cũng không nhấc, bước thẳng vào buồng trong ngồi.
Triệu chưởng quỹ muốn đi theo, nhưng lại bị người đàn ông trung niên kia đem rèm để xuống, thân ảnh của nam tử liền bị rèm châu làm cho mờ ảo.
Ngượng ngùng.
Người đàn ông trung niên nói: “Sở trường món ăn của các người là gì, toàn bộ đều đem lên.”
Nghe được ‘toàn bộ đem lên’, Triệu chưởng quỹ liền hoan hỉ bước đi.
Vì là khách quý, Triệu chưởng quỹ mời trấn điểm chi bảo – Lưu ngự trù.
Lưu ngự trù làm món độc môn bí phương măng chua thịt kho tàu, lại xào một bàn thịt cua, trừ món đó ra, còn xào các món ăn cung đình đủ mùi đủ sắc, thêm một món sở trường của hắn là hoa quế gạo nếp ngó sen.
Lưu ngự trù đối với tay nghề của mình mười phần tự tin, dù sao đây cũng là đồ ăn nấu cho hoàng đế, người bình thường làm sao có lộc ăn?
Chưa từng nghĩ qua, đồ ăn vừa bưng vào, liền bị bê ngược trở ra.
“Cái này là món sở trường của các ngươi?” người đàn ông trung niên nói.
Triệu chưởng quỹ sững sờ: “Cái này, là do Lưu ngự trù làm, hắn thế nhưng đã từng là ngự trù!”
“Thay người không phải là ngự trù!” Ông không khách khí chút nào nói.
Lưu ngự trù còn bị chê? Triệu chưởng quỹ không hiểu nổi, nhưng vẫn làm theo, lúc sau lại đem một bàn đồ ăn mới bê lên, lại một lần nữa bị đối phương bê ra.
Ông sứt đầu mẻ trán hỏi: “Đại ca, công tử nhà ngươi rốt cuộc muốn ăn cái gì? Không bằng nói ra để chúng tôi dựa theo đó mà làm!”
Người đàn ông trung niên lại không trả lời ông, mà nhìn Bạch Ngọc Lâu phía đối diện một cái, lạnh nhạt nói: “Ngươi mời đầu bếp bên kia qua đây.”
Triệu chưởng quỹ: “Cái này...”
Ông quăng ánh mắt lạnh băng tới, cả da đầu chưởng quỹ đều tê dại.
Đầu bếp Bạch Ngọc Lâu là Lục sư phụ, sau khi Lục sư phụ thấy Phỉ Thúy Lâu làm đồ ăn cho khách nhân, ông tính toán trong lòng, quay lại nhà bếp, món ăn phức tạp gì cũng không làm, chỉ hầm mỗi một nồi măng mùa đông cùng cá trích.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 93
- Chương 93: Chương 94
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247:
Nương Tử Là Thần Y
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.