“Dương đại trù, báo quan đi! Cái loại này không khác gì lưu manh, khách khí làm gì?”
“Đúng vậy a, là do ngài quá hiền lành, cái loại vong ân phụ nghĩa như vậy thì khách khí làm gì?”
Bọn tiểu nhị nhao nhao chửi ầm lên, nếu có trứng thối cùng rau nát trong tay, bọn họ cũng không ngần ngại mà ném lên người hai huynh muội họ.
Du Phong tức muốn bể phổi: “Ta...ta muốn gặp ông chủ của các ngươi!”
“Ông chủ không có ở đây.” Chưởng quỹ đứng sau quầy bình thản nói, ông ta không hề đặt hai huynh muội họ vào trong mắt, chỉ cúi đầu đánh bàn tính trong tay, thật ra ông ta cũng không có tính sổ sách, chẳng qua không muốn phản ứng với hai huynh muội họ thôi.
Du Phong tức đến mức n.g.ự.c cũng phập phồng: “Thiên Hương lâu các ngươi làm ăn như vậy sao? Người kia ăn cắp thực đơn của cha ta...”
“Thực đơn của cha ngươi? Có chứng cứ không?”
Du Phong nghẹn lại.
“Cái loại người các ngươi ta thấy rất nhiều, trong một tháng không mười tám thì ba bốn người đến dội nước bẩn vào Thiên Hương lâu, nếu chúng ta đều nhận thì coi Thiên Hương lâu chúng ta là cái gì?
“Ta không có giội nước bẩn, điều ta nói là sự thực! Kêu ông chủ các người ra đây!”
Du Phong đứng tranh chấp với chưởng quỹ, Du Uyển cảm nhận được hai đạo ánh mắt không thể bỏ qua, nàng nghiêng đầu qua chỗ khác, dựa vào trực giác nhìn về phía lầu hai có một gian sương phòng nằm ngay góc.
Cửa sổ gian phòng đó được che phân nửa.
Du Uyển yên lặng nhìn hai giây: “Đi thôi đại ca, có lẽ ông chủ đã biết rồi.”
“Cái gì?” Du Phong sững sờ.
“Thiên Hương lâu sẽ không lấy lại công đạo cho đại bá, đại bá đã không còn là người của Thiên Hương lâu, nếu bọn họ thừa nhận họ Dương kia ăn cắp, tổn thất sẽ không chỉ là một đầu bếp, mà còn là thanh danh nhiều năm nay Thiên Hương lâu gầy dựng. Bọn họ sẽ biến thành trò cười, cũng sẽ phải gánh nhiều tổn thất to lớn, so sánh hai chuyện với nhau, chỉ ủy khuất một đầu bếp đã từng làm cho họ thì có tính là cái gì?”
Du Uyển nhìn thật sâu gian phòng kia, dường như nói với chưởng quỹ, cũng giống như đang nói với người khác: “Chỉ mong Thiên Hương lâu sẽ không hối hận với quyết định ngày hôm nay.”
“Cút.” Chưởng quỹ khinh thường xùy một tiếng.
Du Uyển bắt lấy tay Du Phong đang nổi giận, thần sắc lạnh nhạt đi ra ngoài, lúc nhảy qua ngưỡng cửa, nàng bỗng nhiên dừng lại: “Một tháng.”
TruyenLau.com
Chưởng quỹ khinh bỉ nhìn về phía bóng lưng của nàng: “Làm sao? Một tháng sau người còn muốn đến?”
Du Uyển xoay người, nhìn về phía biển hiệu lóe kim quang được treo trên đỉnh đầu kia, đưa tay chỉ: “Ta sẽ tháo nó xuống!”
...
Ra khỏi Thiên Hương lâu, Du Phong khó có thể tin mà nhìn Du Uyển: “A Uyển, muội... muội... thật sự có biện pháp hủy Thiên Hương lâu?”
“Không có.” Du Uyển thành thật nói.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Du Phong lập tức: “?!”
“Vậy sao muội lại nói vậy?” Du Phong sắp điên rồi.
Du Uyển vô tội nói: “Thua người không thua trận.”
“...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Website TruyenLau.com
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});Du Phong mặt đầy hắc tuyến.
Hai người đi đến chỗ xe ngựa trong hẻm, bỗng nhiên có bóng người đuổi theo.
“Hai người... hai người chờ chút!”
Người kia gọi.
Hai người nhìn về phía người gọi họ, đây là một tạp dịch ở Thiên Hương lâu, tóc cũng đã lấm tấm bạc, nhưng thân thể vẫn còn nhanh nhẹn.
“Lão bá, người đang gọi chúng tôi sao?”
Lão bá đi đến trước mặt hai người, nhìn chung quanh, nhỏ giọng nói: “Ta họ Hồ, làm vẩy nước quét sân ở Thiên Hương lâu, năm đó Thiên Hương lâu muốn đuổi ta, vẫn là Du sư phụ thay ta cầu tình, ta mới được giữ lại.”
Nguyên lai vẫn còn người nhớ đại bá là người tốt.
Du Uyển hỏi ông: “Lão bá tìm chúng tôi có chuyện gì không?”
Lão bá nhìn xung quanh lần nữa, xác định không có người đi ngang qua mới cả gan nói: “Các người không nên đối đầu với Thiên Hương lâu a, không nên... Các ngươi về sau cũng đừng đến nữa, chuyện Du sư phụ cũng đừng nhắc lại...”
Lời này là thật lòng lo lắng.
Sau khi nghe xong, giọng của Du Uyển cũng ôn hòa hơn mấy phần: “Công đạo này, sớm muộn gì ta cũng đòi lại.”
Lão bá cuống quít khoát tay: “Không đòi được đâu! Không đòi được đâu! Các ngươi đã từng nghe qua ông chủ của Thiên Hương lâu chưa?”
Thôi chưởng quỹ đã từng đề cập qua, cũng nói là đã đổi chủ mới, Thiên Hương mới phát triển mạnh mẽ như vậy, ngắn ngủi mấy năm thời gian mà chi nhánh mọc lên như nấm, hiện tại đã có tới tám chi nhánh.
Nghe khẩu khí của lão bá, chẳng lẽ địa vị của ông chủ mới này không nhỏ?
“Ông chủ của Thiên Hương lâu, là Hứa gia!” Lão bá bá kiêng kị nói.
“Hứa gia nào?” Du Phong hỏi.
Lão bá bá ai nha một tiếng: “Còn Hứa gia nào nữa? Hứa phi nương nương Hứa gia nha!”
...
Một cỗ xe ngựa xa hoa dừng trước cửa ra vào của Thiên Hương lâu.
Chưởng quỹ nhìn thoáng qua, tự mình vén rèm, cung kính nghênh đón đối phương.
Không bao lâu sau liền có một thiếu niên tinh thần phấn chấn mặc cẩm phục màu xanh ngọc đi tới: “Biểu ca! Sao huynh lại tới đây?”
Tiểu bàn cầu đang lim dim ngủ.
Vị nam tử này để nó lại trên xe, một mình đi vào Thiên Hương lâu.
Thiếu niên này kéo kéo cánh tay hắn, không ngừng líu lo: “Biểu ca không tới thì đệ cũng định xin vào cung, dâng bánh Phượng Hoàng mới ra lò cho nương nương, là tự tay Dương đại trù làm, nhất định nương nương sẽ rất thích!”
Nam tử nhíu mày: “Vừa nãy ta thấy ở đây rất ồn ào, đã xảy ra chuyện gì?”
Thiếu niên kia khoát tay: “Không có gì, chỉ là hai kẻ nghèo rách muốn xin cơm thôi!”
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 93
- Chương 93: Chương 94
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247:
Nương Tử Là Thần Y
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.