Nhưng lúc này cháu đâu chưa thấy, chỉ thấy Nhan Như Ngọc phải chịu tiếng xấu thay nàng ta.
Gỡ chuông thì phải tìm người buộc chuông, Nhan Như Ngọc quyết định đi tìm người đầu bếp làm điểm tâm kia để họ thông cảm, người trong cuộc nếu không so đo thì có lẽ Ngụy lão phu nhân cũng không thể nổi giận.
Về chuyện thu mua nha hoàn, Lâm mụ mụ một mực chắc chắn là do bà gây nên, Nhan Như Ngọc có thể xem như không biết gì.
Muốn đánh tan sự tức giận của Ngụy lão phu nhân thì phải xem xem vở tuồng tiếp theo này diễn như thế nào.
Chỉ là có đánh c.h.ế.t Nhan Như Ngọc cũng không ngờ tới, vị đầu bếp mà Tiêu Ngũ gia mời đến lại là Du cô nương.
“Là ngươi?”
“Là ngươi?”
Hai người trăm miệng một lời.
Cực kỳ hiển nhiên, Du Uyển cũng không ngờ mình lại gặp Nhan Như Ngọc ở đây.
“Ngươi chính là đầu bếp mà Ngụy phủ mời tới?”
“Ngươi chính là chủ tử của nha hoàn kia?”
Hai người không hề chớp mắt mà nhìn nhau chằm chằm, bốn mắt chạm nhau, không khí xung quanh dường như cũng thay đổi một cách quỷ dị.
Du Uyển nhàn nhạt mở miệng: “Nhan tiểu thư muốn làm gì?”
Nhan Như Ngọc há miệng.
Du Uyển nói: “Nếu như ngươi đến đây để thay nha hoàn nhà ngươi cầu tình, cũng hy vọng ta ra mặt nói với Ngụy lão phu nhân rằng đây chỉ là hiểu lầm, vậy ta mười phần tiếc nuối mà nói cho ngươi biết, ngươi tìm lộn người rồi.”
Nhan Như Ngọc muốn nói nhưng nội dung câu chuyện đã được Du Uyển nói ra hết, sắc mặt nàng ta hết sức xấu hổ: “Ta nói nếu như chuyện của Đào Chi ta không hề hay biết, nhưng có lẽ ngươi cũng không tin, chuyện này đúng là quản giáo của Nhan phủ không tốt, ta thay mặt Đào Chi xin lỗi ngươi.”
Du Uyển lau sạch mấy cái bình nói: “Không cần, nàng ta đã trả giá lớn cho hành vi của mình.”
Nhan Như Ngọc giật mình: “Ngươi có ý gì? Đào Chi là do ngươi hại?”
TruyenLau.com
Du Uyển vân đạm phong khinh nói: “Nhan tiểu thư, có cần ta nhắc nhở ngươi hay không, bây giờ ta là hồng nhân trước mặt Ngụy lão phu nhân, ngươi muốn hoài nghi ta thì cũng cần phải có chứng cứ.”
Phách lối, quá phách lối!
Nhan Như Ngọc siết chặt khăn tay: “Ngươi cũng đã giáo huấn nàng ta, chuyện này coi như xóa bỏ, ta cũng sẽ không nói với lão phu nhân, cũng sẽ không vạch trần ngươi...”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Ngươi có thể vạch trần sao?” Du Uyển kiêu căng nhìn nàng ta.
Nhan Như Ngọc cảm giác được cái khăn sắp bị móng tay mình đ.â.m lủng mấy lỗ, nữ nhân này, có phải đến đây để khắc nàng không? Làm sao lần nào đụng phải nàng ta cũng đều bị tức chết?
“Ngươi như thế nào mới chịu giúp ta?” Nhan Như Ngọc nhịn nhục nói.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - Đọc truyện tại TruyenLau.com
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});Du Uyển nói: “Giúp ngươi? Chúng ta quen thân lắm sao?”
Nhan Như Ngọc quả thực giận sôi!
“Du cô nương, cô còn trẻ, chưa trải qua sóng to gió lớn, cô không biết rằng trên đời này có thêm một người bạn sẽ mãi mãi mạnh hơn có thêm một địch nhân, ta có thân phận gì cũng không cần phải nhiều lời, ta đây buông xuống tư thái chủ động cùng ngươi bấu víu quan hệ, cơ hội như thế này không phải lúc nào cũng có.”
“Cơ hội này ngươi lưu cho người khác đi, đi thong thả, không tiễn.”
“Ngươi!”
Du Uyển ôm cái bình cuối cùng lên, sau đó đi ngang qua Nhan Như Ngọc, bước ra viện tử.
Xe ngựa phá lệ được đỗ trong phủ, dừng lại trước cửa viện, hai huynh đệ Du Phong cũng đang ngồi trên xe.
Sau khi Du Uyển lên xe, thấy hai người dùng ánh mắt kỳ lạ nhìn mình: “Làm gì mà nhìn muội như vậy?”
Du Tùng quay mặt đi.
Du Phong do dự một chút, thấp giọng hỏi: “A Uyển, chút nữa muội muốn đi đâu?”
“Đi phủ Thiếu Chủ a! Điểm tâm của đại bá muội cũng mang theo rồi!” Du Uyển cười tươi vỗ vỗ cái bọc đồ đeo trên lưng.
Thần sắc Du Phong khá phức tạp: “Muội không thấy... muội với hài tử của Nhan Như Ngọc quá mức thân cận sao?”
Hắn nhấn mạnh “Nhan Như Ngọc”, Du Uyển giống như bị đánh một đòn cảnh cáo.
Du Phong thở dài: “Mấy đứa bé kia xác thực khiến người khác rất yêu thích, muội cũng đã từng cứu chúng, bất quá... chúng ta với Nhan tiểu thư cũng không được hòa thuận cho lắm, cũng không nên đến gần mấy đứa nhỏ nữa, tránh cho người ta nghĩ mình có ý khác, muội cứ nghĩ đi.”
Nàng có thể nói cái gì đây?
Bóng đêm buông xuống, gió lạnh tập kích.
Bên ngoài phủ Thiếu Chủ, ba cái bánh bao nhỏ đang ngồi trên bậc thang lạnh như băng, tay nhỏ đặt lên đùi, lưng thẳng tắp, mắt không hề chớp mà nhìn ra xa.
Ở Ngụy phủ có mời một đầu bếp đến từ trấn Liên Hoa đã được truyền đi khắp Kinh Thành, người khác không biết, chứ Vạn thúc dùng đầu ngón chân cũng đoán được là ai.
Sau khi Vạn thúc bẩm báo thiếu chủ, không cẩn thận lại để cho ba tiểu công tử nghe được.
Sau đó vốn ba tiểu công tử đang náo loạn túi bụi trong phòng ngay lập tức không lộn xộn nữa, khập khiễng khập khiễng đi ra cửa, không nói hai lời bắt đầu ngồi xuống.
Ba người ngồi thành một hàng, vừa ngồi xuống chính là cả một ngày.
Cho ăn cơm cũng ngồi đó, mớm nước cũng ngồi đó, không chịu rời đi.
Ba tiểu công tử chưa bao giờ ngoan như vậy!
Vạn thúc cũng bị dọa sợ, sau đó hỏi Ảnh Thập Tam mới biết, là Du cô nương đã đáp ứng với ba tiểu công tử rằng nếu lần sau có vào Kinh Thành sẽ ghé qua thăm.
Ba tiểu bánh bao lạnh đến mức run lẩy bẩy, ngoan cường chờ a chờ, cơ hồ chờ thành hòn vọng phu, nhưng vẫn không đợi được Du Uyển đến.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 93
- Chương 93: Chương 94
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247:
Nương Tử Là Thần Y
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.