Thôi chưởng quỹ đã từng nói qua tình huống gia đình Tiêu Ngũ gia, ví dụ như Tiêu Ngũ gia là chất nhi của Ngụy lão phu nhân, lại ví dụ như Tiêu Ngũ gia là huynh đệ kết bái với Tiêu Chấn Đình đại nguyên soái, thân phận của hắn quý giá, được hắn gọi một tiếng ‘đại ca’, hẳn không phải là người bình thường.
Chỉ thấy phu xe vén rèm lên, một nam tử khôi ngô bước xuống, nhìn qua hắn chỉ ngoài ba mươi, tinh thần sáng láng, ngũ quan tuấn lãng, nhưng ‘đại ca’ trong miệng Tiêu Ngũ gia, nàng nghĩ người đó hẳn không trẻ như vậy chứ?!
Khí tràng của hắn không giống bất kỳ vị thương nhân nào mà Du Uyển từng gặp, khí thế này có thể dễ dàng áp đảo đối phương.
Trong ấn tượng của Du Uyển thì đây là người cường thế.
Sau khi Tần gia xuống xe, một thiếu niên mười bảy mười tám tuổi cũng theo sát đi xuống, hắn mặc y phục màu lam, tay cầm quạt xếp, da trắng như ngọc, thần thái phong lưu, một đôi mắt hoa đào lưu chuyển, quả thực là nam tử tuấn mỹ.
Tiêu Ngũ gia giới thiệu: “Du cô nương, vị này là Tần đại ca, người đời gọi Tần gia, đây là cháu ngoại của hắn, Tần Tử Húc.”
Cháu ngoại cũng họ Tần?
Mặc dù Du Uyển nghi hoặc, nhưng cũng không hỏi nhiều, ung dung chào hỏi: “Tần gia, Tần công tử.”
Một tiểu cô nương đứng trước mặt Tần gia mà không thay đổi sắc mặt đúng là không thấy nhiều, huống chi đây còn là một tiểu thôn cô, nhưng thúc cháu hai người họ cũng không biểu lộ sự kinh ngạc ra ngoài, dù sao người được Tiêu Ngũ gia tán dương, tuyệt đối không phải là người thường.
Tần gia cười cười: “Du cô nương.”
TruyenLau
“Mời vào trong.” Du Uyển mời ba người vào trong nhà, Tiêu Ngũ gia đã từng tới đây nên sải bước đi ở phía trước, Tần gia và Tần Tử Húc không nhanh không chậm theo sau.
So với Tần gia luôn tỏ ra cao thâm, Du Uyển ngược lại càng để ý vị Tần công tử không cười không nói đứng bên cạnh nàng, tổng cảm thấy nam nhân này quá yêu nghiệt, đôi mắt nhìn chằm chằm người khác phảng phất như có thể nhìn thấu trái tim họ.
Du Uyển lơ đãng quay đầu, trùng hợp lại đối diện với ánh mắt của Tần Tử Húc. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Tên gia hỏa này đang dò xét nàng sao??
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});Tần Tử Húc bị bắt tại trận, cũng không xấu hổ mà ngược lại giương khóe môi cười đến đáng đánh đòn.
Du Uyển tất nhiên cũng không để lộ sự lúng túng, sau khi lấy lại bình tĩnh thì gật gật đầu, mang ba người đi vào trong nhà. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Đại bá mẫu với hai huynh đệ Du Phong đã thu thập thỏa đáng đống bừa bộn dưới đất, ngay cả cây chổi cũng cất kỹ, sau đó dâng trà và thức ăn lên: “Cha các ngươi qua nhà Lý Chính rồi, để ta đi gọi ông ấy.”
Nói xong liền túm lấy tiểu nhi tử mặt mũi bầm dập rời đi.
Du Phong lưu lại, cùng Du Uyển tiếp khách.
Thông qua sự giới thiệu của Tiêu Ngũ gia, hai huynh muội họ biết được lai lịch của Tần gia thì không khỏi giật mình, vị Tần gia này là Phó minh chủ của thương nghiệp Giang Tả, tài sản trải rộng khắp Giang Tả, có thể nói là tửu lâu và trang trại trồng trà xuất sắc nhất ở đó, Tần gia vẫn luôn muốn đẩy sinh ý đến Kinh thành, nhưng Thiên Hương lâu ở Kinh Thành đã đứng đầu, bọn họ rất khó chen chân vào, bây giờ chuyện xấu của Dương đại trù và Hứa Thừa Hiên bị đồn khắp nơi khiến Thiên Hương lâu vô cùng khó khăn, thanh danh rớt xuống ngàn trượng, đây đúng là thời cơ có một không hai để họ đưa danh tiếng tửu lâu của mình vào Kinh Thành.
Tần gia đã sớm có chuẩn bị, cũng đã nghe qua khúc mắc của Thiên Hương lâu và đại bá, hắn mở miệng nói: “Thiên Hương lâu không thể cho Du đầu bếp một công đạo cũng như danh dự, nhưng Túy Tiên cư chúng tôi có thể.”
Túy Tiên cư, danh tự đúng là không biết xấu hổ.
Du Uyển lên tiếng: “Các người muốn mua món ăn chiêu bài của chúng tôi sao?”
“Cũng không phải.” Tần gia cười một tiếng, “Tôi chỉ muốn cho Du đầu bếp một cái chức danh, không nói muốn mua món ăn, dù sao đó cũng là món Thiên Hương lâu từng bán qua, Túy Tiên cư mua lại, há không phải là ăn cơm thừa của Thiên Hương lâu sao?”
Tần gia là người thanh cao, không phải chỉ kiếm tiền là đủ, hắn còn muốn thanh danh.
Du Uyển từ giờ phút này mới bắt đầu có chút thưởng thức Tần gia: “Tần gia hẳn sẽ không làm không công a.”
“Tôi đã nếm qua đậu hũ thối nhà cô nương, tôi muốn mua công thức của nó.”
“Công thức tôi không bán, nhưng có thể cung cấp hàng cho ngài.”
“Du cô nương có muốn nghe qua giá tiền rồi hẵng nói lời cự tuyệt?”
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 93
- Chương 93: Chương 94
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247:
Nương Tử Là Thần Y
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.