“Đại bá con thương con nhất.” Khương thị nói.
Lúc ấy, tiểu khuê nữ của đại bá chưa ra đời, A Uyển là nữ nhi duy nhất trong nhà, đại bá đem nàng nâng trong lòng bàn tay sợ rơi, ngậm trong miệng sợ tan.
Thẳng đến năm đó... A Uyển mất tích.
Cả nhà đều lo lắng, đại bá từ chức, mang theo bạc, bắt đầu nghe ngóng tin tức của A Uyển khắp nơi.
A Uyển mất tích một năm, ông ấy ở bên ngoài tìm đúng một nắm, sau khi A Uyển trở về, đôi chân của ông ấy cũng hỏng.
Sau khi trở về A Uyển như biến thành người khác, không thân cận với bất kì ai, trừ bỏ Triệu gia.
Một đêm nọ trời mưa như thác đổ, Triệu thị lo lắng nhi tử không mang áo bông giữ ấm, liền kêu A Uyển đem qua thư viện cho Triệu Hằng. A Uyển không nói hai lời liền đi.
Chuyện này ngay cả Khương thị cũng không biết, vô tình đại bá lại nhìn thấy.
Đại bá muốn đi kêu A Uyển quay về, nửa đường lại có một chiếc xe ngựa chạy tới, mắt thấy sắp đụng vào A Uyển, đại bá không chút nghĩ ngợi mà nhào qua, xe ngựa bị đụng nghiêng, đại bá cũng bị đụng ngã xuống khe suối.
Bên nhà đại bá đang nói đến chuyện ban sáng, đại bá mẫu bưng chén thuốc tiến đến.
Tiểu khuê nữ ngồi trên đùi cha mình, gặm bánh quế mà Du Phong mang về. Website TruyenLau.com
Du Phong cùng Du Tùng đứng nghiêm chỉnh trước mặt cha mình. Hai anh em nhà này, bất luận là ai phạm sai lầm, đều cùng bị phạt.
Bất quá trước kia đều là Du Tùng gây rắc rối, làm liên lụy đến Du Phong, hôm nay người gây họa ngược lại là Du Phong.
TruyenLau.com
“Đến cùng đã xảy ra chuyện gì?” Đại bá nặng nề hỏi.
Đại bá mẫu nhìn con cả một chút, đem thuốc còn nóng để lên bàn, nhân tiện ôm lấy tiểu khuê nữ đang gặm bánh quế ngon lành.
Thấy Du Phong không lên tiếng, Du Tùng lấy cùi chỏ thọc hắn: “Huynh nói một câu đi a, đến cùng Triệu thị đã làm gì mà huynh phải đánh bà ta?”
Hắn không tin là đại ca đánh Triệu thị, tuy A Uyển là cái nha đầu hỗn trướng, nhưng tam thẩm là người tốt, vì tam thẩm mà ra mặt cũng không vấn đề gì, nguyên nhân tại sao thì hắn không biết, tính tình của đại ca hắn biết rõ. Làm sao có thể quyền đ.ấ.m cước đá với nữ nhân được? Nguồn copy từ TruyenLau.com
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});“Đánh chính là đánh.” Du Phong nói.
Lý Chính không tin hắn, hắn liều mạng nghĩ muốn giải thích, nhưng ai sẽ tin hắn đây, hắn cũng không muốn nói nữa.
“Tại sao huynh lại đánh người?” Du Tùng nói thầm, muốn nhận được một lời giải thích.
Đại bá mẫu tức giận nói: “Có phải A Uyển kêu con đánh? Mấy ngày này con toàn tới nhà nàng, còn cùng nàng ta đi lên trấn, ta còn chưa có hỏi con là tại sao!”
Du Tùng hậm hực sờ lỗ mũi một cái, việc A Uyển lập ước hẹn với hiệu thuốc, đại ca dặn hắn đừng nói với ai trong nhà, nhưng lúc này không phải là hắn lỡ miệng, mà là không giấu được...
“Ta hỏi con đó?” Đại bá mẫu nhấn mạnh.
Tiểu khuê nữ nhìn mẫu thân của mình một cái, lại tiếp tục chiến đấu với hộp bánh quế.
Thiếu A Uyển nhân tình lớn như vậy, Du Phong cũng không có ý định giấu mọi người trong nhà nữa, tất nhiên khi mẫu thân hắn hỏi tới, hắn dứt khoát nói hết toàn bộ sự việc xảy ra ở hiệu thuốc.
Nghe xong lời nói của Du Phong, hai phu thê đều sợ ngây người, ai cũng không ngờ A Uyển lại thay bọn họ trả hết nợ.
Sự việc lúc trước cũng khá là trùng hợp, Du Khai Dương (đại bá) tuy là cứu A Uyển, lúc đó mưa to tầm tã, A Uyển căn bản không biết bản thân mình suýt mất mạng, lại càng không biết là có người cứu mình, nàng không biết gì về tai nạn xảy ra ngay sau lưng mình.
Du Khai Dương kiên quyết không cho mọi người nói ra chân tướng.
Chân Du Khai Dương vì cứu A Uyển mà gãy, nhưng A Uyển thà lấy tiền đem cho nhà Triệu gia, cũng kiên quyết không cho bọn họ mượn một đồng.
Cái nha đầu không có lương tâm này, làm sao có thể trả nợ cho bọn họ được?
Nếu như nói chuyện Du Uyển trả nợ giùm đủ khiến người ta chấn kinh, thì chuyện kế tiếp Du Phong kể, lại làm bọn họ choáng váng tại chỗ, đó là nàng đã trả sạch nợ.
“Đã trả sạch.”
“Trả, trả sạch?!” Du Tùng cũng không giữ được bình tĩnh, “Đây chính là hai mươi lượng bạc a! Chỉ bằng đống cá với măng đó, mà có thể bán được nhiều tiền như vậy sao?”
Cá với măng đương nhiên là không đủ, ngay lúc Du Phong đang suy nghĩ có nên đem chuyện Du Uyển hiểu cách tinh luyện muối ra nói cho mọi người hay không, thì Du Uyển mang theo sủi cảo qua nhà.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 93
- Chương 93: Chương 94
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247:
Nương Tử Là Thần Y
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.