Nhà đại bá nằm phía bên cạnh vườn rau của nhà A Uyển, ngược hướng với nhà của Triệu gia, A Uyển xuống giường đi làm nông sẽ đi ngang qua nhà đại bá.
Bà nội là cuối mùa xuân năm nay qua đời, Tiểu Thiết Đản gọi mấy năm đã quen rồi, không sửa miệng được, mỗi lần đi qua bên này đều sẽ nói là qua nhà bà nội.
Tiểu Thiết Đản ôm canh gà đến, đúng ngay lúc đại bá đang ngồi ở cửa phơi nắng, trong n.g.ự.c đang ôm một cây quải trượng.
Đại bá thấy Tiểu Thiết Đản, gương mặt đang buồn rười rượi ngay lập tức hiền lành cười: “Thiết Đản đến rồi à, hôm nay sao đến muộn vậy? Đại bá mẫu cùng các biểu huynh đều ra ngoài rồi, cháo còn để trong nồi cho con, để bá đi hâm nóng.”
Vừa nói, ông vừa muốn chống quải trượng đứng lên.
Tiểu Thiết Đản lắc đầu, lấy cái chén lớn đang ôm trong n.g.ự.c đưa ra, giòn tan nói: “Đại bá, hôm nay không phải con muốn đến dùng cơm, con đến là để đưa cho người canh gà! Bên trong có rất nhiều thịt gà, còn có thật nhiều măng mùa đông. Là do a tỷ làm, nàng kêu con đem qua cho mọi người!”
Đại bá nụ cười lập tức cứng lại.
....
Mùa đông nên trời tối sớm, bất quá đến chạng vạng là bóng đêm đã trùm xuống, ngoài trời còn có tuyết rơi.
Đại bá mẫu mang theo ba hài tử đã trở về.
Hôm nay vị bà con xa ở thôn kế bên làm tiệc, bọn họ đi qua hỗ trợ, cũng không có tiền công, nhưng lĩnh được năm cân bột ngô cùng hai cân gạo lức, thêm nửa bát cặn mỡ heo, những vật này tuy không đủ dùng trong suốt mùa đông, nhưng cũng đủ trải qua dăm ba ngày.
Dăm ba ngày nghe qua thì ít, nhưng nhà bà đông người, trừ bỏ tiểu khuê nữ mới ba tuổi, hai nhi tử còn lại đều là cái thùng cơm không đáy. Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Thiết Đản mấy ngày nay cũng không no bụng, ta đem mấy cái bột ngô cùng bánh màn thầu qua cho hắn.” Đại bá mẫu nói xong liền hướng phòng bếp đi tới.
Đại bá gọi bà lại, nói Thiết Đản nghe lời A Uyển đem canh gà qua.
Mọi người ánh mắt đều rơi vào trên bàn phía chính diện, có cái chén lớn để ở trên, đều lộ ra thần sắc khó mà tin được.
“A Uyển lấy gà ở đâu?” Đại bá mẫu hỏi. Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Tại sao muội ấy lại đưa cho chúng ta?” Đại nhi tử trầm ngâm nói.
“Đừng nói là chỉ đưa cái phau câu qua!” Nhị nhi tử cười lạnh nói.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - Website TruyenLau.com
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});“Cái m.ô.n.g a.” Tiểu khuê nữ bẹp miệng nói theo.
Đại bá mẫu bế khuê nữ lên, hung hăng trừng nhị nhi tử một cái.
Nhị nhi tử hậm hực sờ lỗ mũi, giảm thấp âm lượng nói: “Tóm lại, con không tin muội ta lại hảo tâm như vậy, thực đem cho chúng ta đồ...”
Lời nói được một nửa, hắn mở cái chén chụp phía trên ra, sau đó toàn bộ lời còn lại nghẹn ở trong họng không thoát ra được.
A Uyển cùng nhà đại bá quan hệ không được tốt.
Cha A Uyển không phải do ông bà Du sinh ra, là do một lần Du lão gia uống rượu quá nhiều, đi ngang qua sơn cốc nhặt được, Du lão gia sinh được tổng cộng năm đứa, nhưng có thể nuôi lớn chỉ có hai người, là lão nhị cùng khuê nữ.
Lão gia tử cùng vợ thảo luận một chút, cảm thấy một đứa con trai quá ít, không ngại nuôi thêm đứa nữa, tương lai cũng có người dưỡng già.
Mặc dù cha của A Uyển là được nhặt về nuôi, nhưng nuôi lâu ngày lại nuôi ra tình cảm, hai ông bà cũng coi hắn như con đẻ.
Đại bá của A Uyển cùng cô cô đều đối xử rất tốt với vị đệ đệ này, bọn họ ăn được một miếng, thì đệ đệ của họ cũng phải có một miếng, ai khi dễ đệ đệ, hai người họ liền vác cuốc rượt người ta chạy quanh ruộng.
Lúc cô cô A Uyển xuất giá, cha nàng đuổi theo xe bò khóc hết nửa cái thôn, sau này phía Tây Bắc bộc phát chiến sự, quan sai đến thôn Liên Hoa bắt tráng đinh, vốn là trưởng nam đi, nhưng cha A Uyển chuốc say đại ca, hơn nửa đêm thay đại ca lên đường.
Năm đó, A Uyển mới 10 tuổi, Khương thị thì vừa mới mang thai Tiểu Thiết Đản.
Muốn đưa ra quyết định như vậy là vô cùng gian nan, vì để báo ơn dưỡng dục của Du gia, cha của A Uyển nhất quyết phải đi.
Những chuyện này là do A Uyển không rõ tình hình, cũng không biết ai miệng lưỡi xấu xa nói với nàng là do cha nàng được nhặt về nuôi, lúc trước quan sai đến bắt người đi tòng quân, đúng ra là đại bá của nàng đi, nhưng Du lão gia thương con nên bắt cha nàng đi chịu chết.
Chiến trường toàn là khói lửa, để cho một người chưa bao giờ luyện qua cái gọi là binh khí đi đánh trận, chẳng phải là đi chịu c.h.ế.t sao?
A Uyển lại đi tin những lời nói thị phi như vậy, từ đó liền lạnh nhạt với đại phòng, về sau lại phân nhà, liền mỗi nhà một ngã.
Đừng nói là phau câu gà, sợ là cái lông gà nàng cũng không cho bọn họ!
Canh gà là lúc sáng đưa tới, qua một ngày, nước canh sớm đã đông cứng, canh gà đóng lại một lớp trắng sữa, là một chén lớn đầy thịt gà cùng với măng mùa đông, măng mùa đông thì ít nhưng thịt gà thì nhiều, nhiều không nói, lại còn có nguyên một cái đùi gà.
Cái này, đây là có chuyện gì xảy ra a?
Cả nhà đều ngơ ngẩn.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 93
- Chương 93: Chương 94
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247:
Nương Tử Là Thần Y
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.