Du Uyển nói tiếp: “Về phần tiền xem bệnh, ngươi thu phí chở hàng của ta bao nhiêu, ta chỉ thu của ngươi một nửa, cực kỳ có lời a!”
Cái ngữ khí than thở kia, cảm giác như hắn đã chiếm được rất nhiều tiện nghi của nàng.
Nhưng nàng ta có biết rằng phí chuyên chở từ đây đến đại doanh Tây Bắc là bao nhiêu không?
Vương dịch sứ cắn răng nghiến lợi nhìn Du Uyển một cái: “Ngươi thật có thể trị?”
“Không tin cũng được.” Du Uyến nói xong liền quay đầu bước đi.
“Chậm đã!” Vương dịch sứ mở miệng, “Đồ của ngươi ta có thể giúp ngươi mang hộ, nhưng thiên kim phủ tướng quân ta cũng không thể đắc tội, chỉ có thể giúp ngươi mang một cái.”
“Ba cái.”
“Hai cái.”
“Không chữa!”
“Ngươi quay lại!”
Du Uyển xoay đầu lại.
Vương dịch sứ tức giận tới mức người run lẩy bẩy: “Ba... ba cái thì ba cái! Bất quá ta nói trước, đây không phải là ngựa bình thường, nếu ngươi trị không hết, thì cái mạng nhỏ của ngươi cũng không còn đâu!”
Du Phong kéo tay Du Uyển: “A Uyển, việc này không phải trò đùa đâu, muội không nên vì chỗ đồ muốn đưa cho Tam thúc mà...”
Du Uyển mỉm cười: “Đại ca yên tâm, chứng bệnh của con ngựa kia muội đã chữa qua, muội tự biết chừng mực mà.”
“Trị qua? Khi nào?” Du Phong mở to con mắt nói.
“Chính là một năm mà muội rời nhà kia.” Du Uyển vân đạm phong khinh mà nói dối.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Hiện tại đây là lý do hợp lý nhất, Du Uyển thậm chí cực kì cảm kích nguyên chủ đã trải qua đoạn thời gian này, nếu không thật sự không biết nên giải thích thế nào với người nhà những chuyện mà mấy ngày nay nàng đã làm cũng như thay đổi.
Du Phong nghe đến chuyện của năm đó, cảm thấy không nên hỏi tới nữa.
“Lề mề cái gì? Có trị hay không?” Vương dịch sứ không kiên nhẫn mà thúc giục. TruyenLau.com
“Đến đây.” Du Uyển đi vào, hướng tới chỗ con ngựa đang nằm tê liệt trên mặt đất.
Đây là một con hãn huyết bảo mã màu vàng, thuộc giống loài trân quý nhất cũng là chủng loại thưa thớt nhất, kích cỡ thì không bằng những con chiến mã, nhưng đường cong căng đầy, cơ bắp cuồn cuộn, lực bộc phát cùng sức chịu đựng đều vượt xa mấy con chiến mã bình thường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - TruyenLau.com
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Mặc dù nó nằm ở đó không động đậy được, nhưng vẫn tản ra một cỗ khí tràng của vương giả.
“Thật xinh đẹp.” Du Uyển đi đến bên cạnh con ngựa, quỳ xuống một gối, lấy bộ đai bó hàm của con ngựa ra.
Thấy nàng lấy bộ đai ra, Vương dịch sứ tim muốn nhảy lên tới cổ họng, hắn vừa gấp vừa hoảng, quên chưa nhắc nàng ta đây là một con hãn huyết bảo mã chưa được thuần phục, nếu không mang đai hàm, nó sẽ cắn người.
Dịch sứ tiền nhiệm chính là bị nó cắn phải đưa vào y quán.
Chỉ khi nào cho ăn bọn họ mới dám gỡ đai ra, nhưng bọn họ phải mặc giáp bảo hộ mới dám đến gần nó, hắn chỉ mới nói chậm có một câu, tiểu nha đầu này liền tháo đai hàm xuống, lại còn bằng tay không nữa chứ, cái này, cái này.....
Vương dịch sứ muốn xông tới lôi Du Uyển lại, đã thấy Du Uyển lấy tay nhẹ nhàng đặt trên đầu con ngựa.
Ngươi lấy đai xuống còn không mau chạy, còn dám ngồi đó mà sờ?
Một màn tiếp theo phát sinh khiến hắn muốn thét lên.
Chỉ thấy con ngựa tính tình tàn nhẫn kia, được Du Uyển vu.ốt ve một cái, không những không phát cuồng, ngược lại còn dịu dàng ngoan ngoãn mà cọ xát lòng bàn tay của Du Uyển.
Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản . Thường bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Vương dịch sứ: “...”
Du Phong không hiểu về ngựa, còn tưởng nó trời sinh ngoan ngoãn dịu dàng, nên cũng không tỏ vẻ kinh ngạc, hắn chỉ quan tâm rằng muội muội của hắn có chữa khỏi cho nó hay không thôi.
Du Uyển trấn an được cảm xúc của con ngựa, sau đó tỉ mỉ kiểm tra cho nó một phen, kết quả đúng như nàng suy đoán, bị tiền sản liệt nửa người.
Loại bệnh này thường phát sinh trên gia súc, ngựa hoang ít khi nào thấy mắc bệnh này, nguyên nhân thì có rất nhiều, có lẽ là dinh dưỡng không đầy đủ hoặc thai nhi quá lớn, nước ối quá nhiều, biểu hiện chủ yếu là không thể đứng thẳng, hoặc nằm không nổi, liệt nửa người chỉ là dấu hiệu báo trước, nếu không trị đúng bệnh, con ngựa mà bị bộc phát thì không ai cứu được.
Nếu không chữa trị kịp thời, dễ dàng dẫn đến nhiễm cảm, lúc đó ngựa mẹ và thai nhi đều gặp nguy hiểm.
“Ta cần một bộ ngân châm.” Du Uyển nói.
Vương dịch sứ bận bịu phân phó dịch tốt nói: “Nhanh! Nhanh đi mua ngân châm cho cô nương!”
Du Uyển nói: “Chờ chút, còn có dược liệu nữa, lấy giấy bút đến đây.”
Vương dịch sứ tự mình lấy giấy bút, nghiên mực đến.
Du Uyển tất nhiên không hiểu văn tự của triều đại này, nhưng nguyên chủ lại biết, nước chảy mây trôi mà viết xuống phương thuốc, cũng ghi rõ ngân châm lớn nhỏ như thế nào.
Du Phong biểu lộ kinh ngạc.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 93
- Chương 93: Chương 94
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247:
Nương Tử Là Thần Y
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.