Kỳ Lân mở to mắt nói: “Hiền phi nương nương đương nhiên là họ Hứa nha! Thúc công cũng từng dạy học cho nhi tử của bà ấy, sao bà ấy họ gì người cũng quên được vậy?”
Cao Viễn đè mi tâm: “Là ta hồ đồ rồi, Tăng Hiền phi là chuyện của mười năm sau.”
Kỳ Lân khuôn mặt u oán: “Thúc công người lại nói mê sảng.”
Cao Viễn gượng cười.
Kỳ Lân múc một chén canh đưa qua: “Thúc công, Hiền phi nương nương đối với con tốt như vậy, mục đích có phải muốn lôi kéo người không, để người giúp đỡ nhị hoàng tử?”
“Không giúp nổi.” Cao Viễn nói.
“Tại sao vậy? Thúc công không thích nhị hoàng tử sao?” Kỳ Lân nghi ngờ hỏi.
Cao Viễn lắc đầu.
Không phải không thích mà ngược lại ông rất thích, nhị hoàng tử kỳ tài ngút trời, văn thao vũ lược, không gì không giỏi, lại có chí thiên hạ, nếu có thể đăng cơ làm đế, tất sẽ trở thành một đời minh quân.
Chỉ tiếc rằng vị hoàng tử này không đợi được đến ngày đăng cơ làm đế đã bị người ta sát hại.
Không phải c.h.ế.t trong sự tranh đoạt của huynh đệ, cũng không c.h.ế.t trong tay Yến Cửu Triêu, mà c.h.ế.t dưới đao của ba đại ma vương.
Chuyện này cũng là trước khi c.h.ế.t Cao Viễn mới biết được, ba đại ma vương kia huyết tẩy cả hoàng triều, là cốt nhục nhiều năm thất lạc của Yến Cửu Triêu.
...
Đậu nàng phải ngâm tới đêm mới xong, Du Uyển trong lúc rảnh rỗi, quyết định lên núi thử thời vận.
Nàng trở về phòng cầm cần câu, xẻng nhỏ, rồi cõng cái gùi đi lên núi, nào biết vừa đi tới cửa sau thì trông thấy ba tiểu bánh bao tới tìm nàng.
Từ lúc Du Uyển tỏ ra không hứng thú lắm với chữ viết của bọn họ, ba người cũng không luyện chữ nữa, đổi thành tặng hoa.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Hoa là Vạn thúc phân phó Ảnh Lục mang từ phủ Thiếu Chủ đến để trang trí hậu viện.
Vạn thúc ở trong hoa phòng nguyên một mùa đông để bồi dưỡng ra mấy gốc hoa, mỗi bông đều có giá trị bạch kim.
Tiểu bánh bao không do dự mà hái cái bông to nhất, lớn nhất, xinh đẹp nhất, ba đóa mẫu đơn vương.
Ba người hái xong liền đem đến trước mặt Du Uyển.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Du Uyển cũng không biết hoa này quý giá bao nhiêu, thấy tâm ý của ba tiểu bánh bao đối với mình như vậy, nàng cũng vui vẻ nhận.
Không nghĩ tới lần đầu tiên được tặng hoa, lại là do ba tiểu bánh bao tặng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - TruyenLau
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
“Nhỏ như vậy đã biết tặng hoa cho nữ tử, đến lúc trưởng thành thì làm sao đây?”
Du Uyển híp mắt nói xong liền thơm lên má mỗi nhóc một cái.
Ba người đồng loạt đỏ mặt xấu hổ.
Lời của Cao Viễn muốn nói: Trả ba đại ma vương cho ta!
CHƯƠNG 105: BA ĐẠI MA VƯƠNG
Edit: Lan Anh
Du Phong với Xuyên Tử rất nhanh đã trở lại, hai người họ mua được hai trăm cân đậu nành, vốn định mua nhiều hơn nhưng do bọn họ đi trễ, nên chỉ còn đúng hai trăm cân.
Từ xưa mọi thứ đều nương theo tình hình sau thiên tai mà mọi thứ đều thay đổi, cho nên một là dẫn đến ôn dịch, hai là giá của hàng hóa cũng tăng lên.
Lần động đất này cũng không có quá nhiều thương vong, nên cũng khó có thể xảy ra ôn dịch, nhưng phòng ốc ruộng đất bị tổn hại rất nhiều, theo lý thuyết thì giá của lương thực sẽ có xu hướng tăng lên.
Nhưng không ngờ được rằng, tăng thì có tăng, nhưng hiện tại dường như đã được khống chế.
“A? Sao lại có thể như vậy?” Du Uyển không hiểu hỏi, thuận tay giúp Xuyên Tử khiêng xuống một giỏ đậu nành, “Là triều đình mở kho cứu tế lương thực sao?”
Du Phong chuyển một giỏ đậu nành lớn xuống, “Không phải người của triều đình, là người của Hứa phi nương nương, gia tộc của bà ấy là thương hội, họ chuyển vật tư từ các nơi khác đến đây ngay trong đêm, nên mới có thể ổn định giá cả.”
Hứa phi nương nương trong miệng Du Phong là hậu phi được hoàng thượng khá là coi trọng – đứng trong hàng tứ phi, danh tự là Hiền phi.
Bàn về ân sủng, Hứa Hiền phi không được ân sủng bằng Uyển Chiêu Nghi, nhưng bà ấy lại được thay mặt Hoàng hậu chấp chưởng phượng ấn, chân chân chính chính làm chủ lục cung.
Dưới gối bà ấy có một vị hoàng tử đã trưởng thành cùng với một vị công chúa tuổi còn nhỏ.
Hoàng hậu lại sinh ra một đại hoàng tử bất học vô thuật, có tin đồn rằng, nhị hoàng tử của Hứa phi có khả năng sẽ kế thừa ngôi vị hoàng đế.
“Hứa công tử... Hứa phi.” Du Uyển như có điều suy nghĩ.
“Thế nào?” Du Phong quay qua hỏi, không đợi Du Uyển trả lời, hắn lại mở miệng nói, “Quên hỏi muội, Lão Thôi đưa người tới xem bệnh như thế nào?”
“Đã xem xong rồi.” Du Uyển hơi dừng một chút, còn nói, “Vị công tử kia cũng họ Hứa, có phải hắn cũng là người nhà họ Hứa không?”
“Có rất nhiều người họ Hứa.” Du Phong nói, “Hứa gia ở Nam Thiên Thành, cách xa Kinh thành mấy trăm dặm, làm sao Lão Thôi có thể quen biết với người ở xa như vậy? Huống chi đó còn là Hứa gia, Lão Thôi trèo không nổi đâu.”
Du Uyển gật gật đầu.
Có lẽ là thế gia vọng tộc, người họ Hứa trên đời này nhiều không kể xiết, nhưng nàng cảm thấy vị công tử họ Hứa kia có khí độ quá bất phàm, không giống mấy vị công tử thế gia bình thường, nên nàng mới nhịn không được mà hỏi câu này.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 93
- Chương 93: Chương 94
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247:
Nương Tử Là Thần Y
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.