Quách Tiện Nguyệt bất đắc dĩ dừng một chút rồi mới quay người rời đi.
“Ta đây cũng vừa dùng hết, chờ chút, để bá mẫu kêu tiểu Phong đi qua nhà tam thẩm hỏi.” Trong nhà Quách gia, người mà đại bá mẫu không cảm thấy chán ghét chỉ có Quách Tiện Nguyệt, đang muốn kêu Du Phong đi tìm chỉ màu thì Quách Tiện Nguyệt nhẹ nhàng mở miệng, “Không cần làm phiền đại ca ạ, con tự mình đi hỏi cũng được.”
“Con biết nhà nào sao?” Đại bá mẫu không yên tâm hỏi.
Quách Tiện Nguyệt mỉm cười gật đầu, “Biết rõ, là nhà đầu tiên ở phía Tây.”
Quách Tiện Nguyệt đi, đại bá mẫu cũng xuống bếp dọn dẹp, không đi theo nàng ta.
Trên đường đến nhà Du Uyển, Triệu Hằng cũng trùng hợp tan học quay về nhà, ở ngay ao cá phụ cận vô tình chạm mặt với Quách Tiện Nguyệt.
Triệu Hằng nhàn nhạt lướt qua, thấy là một nữ tử xa lạ, hắn cũng không nhìn nhiều mà đi thẳng.
Nhưng Quách Tiện Nguyệt ngược lại lại bị kinh diễm, Triệu Hằng người cũng đã đi xa, nàng không nhịn được mà quay đầu lại nhìn.
Rất nhanh nàng ta ý thức được mình thất thố, nhìn bốn phía không có ai mới thầm buông lỏng mà đi về hướng nhà Du Uyển.
Hôm nay không biết nàng ta gặp vận khí gì, vừa đến cửa nhà Du Uyển thì không ngờ gặp phải một nam nhân khác.
Nam nhân này thân hình cao lớn, mặc áo choàng trắng bạc, tỏa sáng như ánh trăng trong đêm.
Nếu nói vẻ ngoài của Triệu Hằng khiến người ta kinh diễm, thì người trước mắt còn khiến người ta kinh diễm gấp vạn lần.
Đây không phải công tử tuyệt thế vô song, mặt mày như ngọc, như được ông trời chiếu cố, ở nhân gian này có mấy người?
Quách Tiện Nguyệt đỏ mặt, hô hấp cũng muốn ngưng trệ. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Du Uyển bưng một chậu nước tắm của Tiểu Thiết Đản đi ra, ngẩng đầu liền thấy Quách Tiện Nguyệt đứng không xa, Quách Tiện Nguyệt đang đi theo hướng này, hẳn là muốn đến nhà nàng.
Du Uyển đổ nước tắm đi, lên tiếng chào: “Nguyệt biểu muội.”
Quách Tiện Nguyệt không nghe thấy.
Website TruyenLau.com
Du Uyển cổ quái nháy nháy mắt, lại gọi thêm hai tiếng.
Cuối cùng Quách Tiện Nguyệt cũng tỉnh táo lại, vừa xấu hổ vừa ngượng ngùng, gương mặt đỏ đến mức muốn nhỏ máu.
Nàng cúi thấp đầu đi về phía trước: “Biểu tỷ.” Website TruyenLau.com
Du Uyển nhìn khuôn mặt đỏ lửng của nàng: “Muội rất nóng sao?”
Quách Tiện Nguyệt dùng mu bàn tay sờ lên mặt, tròng mắt ngượng ngùng nói: “À... đúng vậy, đường đi tới đây rất nóng.”
Du Uyển ồ một tiếng, đang muốn hỏi có chuyện gì thì chợt ‘Vạn công tử’ nhà cách vách lên tiếng: “Tới đây.”
Ngữ khí không cho cự tuyệt, nhưng âm thanh vô cùng êm tai, trầm thấp lại giàu từ tính.
Quách Tiện Nguyệt cảm giác được tim mình đập vô cùng mạnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});Là... là đang gọi nàng sao?
Vừa mới suy nghĩ thì thấy Du Uyển buông chậu gỗ đi tới.
“Làm gì?” Du Uyển ngửa đầu nhìn người cao hơn mình một cái đầu.
Yến Cửu Triêu cầm một cái hộp gấm đưa cho nàng.
“Đây là cái gì?”
“Hừ.”
Yến Cửu Triêu mặc kệ nàng, hừ mũi một cái liền bước về nhà, nhân tiện còn đóng cửa lại.
Âm thanh đóng cửa, đặc biệt vang dội.
Nhìn cái cửa kém một tấc nữa là đập vào mũi mình, Du Uyển khóe miệng giật giật, cái tên mắc bệnh xà tinh này, rốt cuộc lại nổi điên cái gì?
Thôi thôi, nàng còn thiếu hắn một cái mạng của Thôi chưởng quỹ, nàng nhẫn, nàng nhẫn!
Du Uyển ôm hộp gấm về nhà: “Biểu muội vào ngồi đi!”
Quách Tiện Nguyệt nhìn thoáng qua đại môn nhà sát vách, lại nhìn hộp gấm trong tay Du Uyển một chút: “Người vừa rồi là ai a? Làm sao... lại vô lễ như vậy?”
“Hắn là... Vạn công tử, là tiên sinh mới chuyển đến.” Du Uyển dừng một chút, nói, “Tính tình hắn không được tốt, muội đừng đi chọc hắn.”
“A.” Quách Tiện Nguyệt như có điều suy nghĩ mà gật đầu, ánh mắt rơi vào hộp gấm trên tay Du Uyển, há to miệng.
“Biểu muội tìm ta có chuyện gì không?” Du Uyển đặt hộp gấm lên bàn, quay đầu rót cho Quách Tiện Nguyệt một chén trà.
“Đa tạ biểu tỷ.” Quách Tiện Nguyệt tiếp nhận chén trà, thu hồi ánh mắt ngượng ngùng nói, “Muội tới tìm biểu tỷ để mượn chỉ màu.”
“Chỉ màu a, muội muốn màu gì?” Du Uyển hỏi.
“Màu đỏ và bạc, biểu tỷ có không?” Quách Tiện Nguyệt nói khẽ.
“Có, để tỷ đi lấy.” Du Uyển đi vào nhà tìm chỉ màu.
Bên trong liền truyền đến tiếng hai tỷ đệ nói chuyện.
“A tỷ a tỷ! Nhà ta có khách tới sao?”
“Nguyệt biểu tỷ của đệ tới, tranh thủ thời gian mà mặc đồ vào!”
“Ai nha, cái quần này chật quá, đệ không kéo lên được!”
“Là đệ lên cân, tháng trước tỷ mới làm cho đệ cái quần mới còn gì?!”
“Không có không có! Đệ không có mập!”
Quách Tiện Nguyệt nghe hai tỷ đệ nói chuyện mà có chút hâm mộ, nàng với muội muội cũng không được thân thiết như vậy, nhưng hâm mộ không được bao lâu, nàng lại bị cái hộp gấm trên bàn hấp dẫn ánh mắt.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 93
- Chương 93: Chương 94
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247:
Nương Tử Là Thần Y
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.