Cao Tứ Hải lạnh lùng nói: “Ta đã sớm biết các ngươi không phục, cũng được, các ngươi xem cái này là cái gì?”
Hắn vừa nói thì vừa vẫy tay với người sau lưng.
Người kia chính là người bị Bạch đại thẩm đánh đến rụng cái răng cửa – Lý què.
Hắn có biệt hiệu Lý què thực ra cũng không phải do hắn bị què, mà là hồi nhỏ từng bị té gãy chân nên có một thời gian phải chống nạng, biệt hiệu đó liền giữ đến bây giờ.
Lý què móc trong tay áo ra một văn thư, dùng hàm răng được gió thổi nói: “Thấy rõ chưa? Giấy trắng mực đen, đây là con dấu mà nha môn đóng! Chuyện đào đường sông ở thôn Liên Hoa liền được giao cho chúng ta làm!”
Hắn không biết chữ, đến cả văn thư cũng cầm ngược.
Lý Chính biết chữ cũng không nhiều, chỉ biết đôi ba chữ, ông nhìn cũng thấy có dăm ba chữ liên quan đến việc đào đường sông ở thôn Liên Hoa, nhìn có vẻ thật sự là xây đường sông ở đây, ngay cả việc tìm chỗ thương lượng cũng không còn...
Đám người Lý Chính không nói lời nào, tâm tình tụt tới đáy cốc.
Đang trong lúc mọi người tuyệt vọng thì không biết ai nói một câu: “A, Triệu tú gia không phải nhận biết Huyện thái gia sao?”
Triệu Hằng có tài học hơn người, ở thư viện được phu tử coi trọng, phu tử tiến cử hắn làm tiên sinh cho nhi tử của Huyện thái gia, đương nhiên người trong thôn không biết chuyện đó.
Đám người quay đầu lại nhìn thợ săn mới nói.
Thợ săn hắng giọng một cái, nói: “Ngày đầu năm đi lên trấn liền thấy Triệu Hằng đi vào phủ đệ của Huyện thái gia.
Chả trách không đi viếng mộ cha, hóa ra là đến phủ Huyện lệnh.
“Hắn...Ngay cả Huyện thái gia phủ mà hắn cũng có thể vào, chắc chắn quan hệ không tệ, có thể nhờ hắn đi nói giúp không...”
Lời đằng sau thợ săn không nói, nhưng trong lòng mọi người đều biết.
Triệu Hằng phạm tội, bị thôn dân ở đây phỉ nhổ, Lý Chính cũng đưa ra mệnh lệnh, trong ba tháng mà không trả hết nợ cho Du Uyển thì liền trục xuất Triệu gia ra khỏi thôn Liên Hoa, cái này là mấu chốt, nếu nhờ Triệu Hằng hỗ trợ thì chẳng phải cả thôn này đều thiếu hắn cái nhân tình sao? Đọc truyện tại TruyenLau.com
So với chữa bệnh cho bò thì cái này đúng là đại nhân tình!
...
Triệu gia, Triệu Bảo Muội dương dương đắc ý nói: “Đại ca! Huynh có nắm chắc được việc thuyết phục Huyện thái gia không?”
Triệu Hằng đương nhiên nắm chắc, hắn đọc sách nhiều năm như vậy cũng không phải để không, chỉ là một cái đường sông, không làm khó được hắn, hắn có biện pháp giúp thôn Hạnh Hoa hài lòng, cũng giúp cho thôn Liên Hoa không phải chịu tổn thất.
Triệu Bảo Muội nở mày nở mặt nói: “Chúng ta không thể giúp không công như vậy được, chờ chuyện này thành công, để cho Lý Chính đuổi hết người nhà họ Du đi!” TruyenLau
Yến thiếu chủ: Ha ha.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});Tiểu bánh bao: ha ha ha. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Nhà của Du Uyển cách khá xa, cũng không nghe thấy động tĩnh đầu thôn bên kia, trong tai nàng toàn là tiếng bánh Nguyên Tiêu chiên xèo xèo, có phải ảo giác hay không mà nàng luôn có cảm giác ở ngoài cửa có người.
Nàng trở mặt bánh một lần rồi ngẩng đầu nhìn ra phía cửa sau.
Tiểu bánh bao sưu sưu rụt đầu về.
Du Uyển tiếp tục cúi đầu chiên bánh Nguyên Tiêu.
Tiểu bánh bao lại ló đầu ra.
Du Uyển ngẩng đầu lần nữa!
Tiểu bánh bao lại rụt đầu về!
Du Uyển khó hiểu nhíu mày, quyết đoán nghĩ rằng do mình cả nghĩ quá rồi, sau đó ngoài cửa nghe được một tiếng vang của đồ vật bị đạp gãy.
Rõ ràng là lão tam không cẩn thận đạp gãy một cành cây.
Thân thể lão tam cứng đờ!
Du Uyển cảnh giác nhíu mày: “Ai?”
Lông tơ của tiểu bánh bao dựng đứng hết lên!
Du Uyển để đũa xuống, cầm lấy mộc côn, muốn đi ra xem thực hư thế nào, lại đột nhiên thấy Tiểu Thiết Đản mạnh mẽ chạy vào: “A tỷ a tỷ, không tốt rồi! Trong thôn mình xảy ra đại sự!”
Lực chú ý của Du Uyển bị Tiểu Thiết Đản hấp dẫn thành công, buông xuống mộc côn, đưa tay ra đỡ thằng bé mém tí đụng vào bếp lò: “Đã nói với đệ bao nhiêu lần rồi! Trong nhà bếp có lửa, không được kêu gào chạy nhảy.”
“Đệ đệ đệ... đệ biết mà! Nhưng không phải do chuyện quá cấp bách sao?” Tiểu Thiết Đản bắt đầu cào tai gãi đầu nói.
Du Uyển lấy ra một cái khăn, lau đi vết bùn trên mặt Tiểu Thiết Đản: “Có lo lắng gì cũng phải từ từ mà nói.”
Tiểu Thiết Đản gấp đến độ dậm chân: “Đệ đệ đệ... không thể từ từ! Thực sự là lửa cháy đến nơi rồi!”
Đứa nhỏ này, còn học được từ lửa cháy đến nơi?!
Tiểu hài tử nói lời người lớn, nghe sao cũng cảm thấy hài hước.
Du Uyển lau mặt cho hắn nói: “Tốt, đệ nói đi, tỷ nghe đây.”
“Người bên thôn Hạnh Hoa đến đây! Bọn họ nói phải đào thôn chúng ta lên!”
Tiểu Thiết Đản vốn đang cùng với mấy hài tử trong thôn chơi đùa, trong lúc vô tình nghe được mấy người kia cãi nhau, mặc dù nghe không được nhiều lắm nhưng có thể đoán được bảy tám phần, có là đồ đần cũng có thể chắp vá ra được.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 93
- Chương 93: Chương 94
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247:
Nương Tử Là Thần Y
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.