Trên đường trở về, tỷ đệ Du Uyển với Bạch Đường một xe, nhà đại bá ba người một xe, còn lại ba chiếc kéo đồ đi theo phía sau.
Từ Bạch phủ đi ra thì trời bắt đầu có tuyết rơi, xe ngựa chậm rãi đi trong tuyết tạo ra âm thanh kẽo kẹt kẽo kẹt.
Tiểu Thiết Đản chơi cả ngày mệt lử nên vừa lên xe ngựa liền ngã vào trong n.g.ự.c Du Uyển mà thiếp đi.
Một đường đi mọi người đều yên tĩnh.
Lúc đến Bạch Ngọc lâu đã là giờ Tý, cả trấn nhỏ đều đang ngủ say, cửa Bạch Ngọc lâu cũng đóng chặt.
“Có muốn tôi đi gọi người không?” Du Phong nhảy xuống xe ngựa, đi tới chỗ xe ngựa của Du Uyển và Bạch Đường, cách tấm rèm che hỏi.
Bạch Đường thần sắc đã khôi phục như cũ, nàng nhàn nhạt lên tiếng.
Du Phong chạy đi gõ cửa Bạch Ngọc lâu.
Mở cửa là lão bá, là hạ nhân mà tiên phu nhân mang theo lúc thành thân, bây giờ tiên phu nhân đã qua đời, ông cùng vợ mình một mực hầu hạ Bạch Đường, bây giờ hai người đều ở trong Bạch Ngọc lâu, không nhúng tay vào việc làm ăn của tửu lâu, chỉ phụ trách sinh hoạt thường ngày của Bạch Đường.
“Là tiểu thư a.” Thấy Bạch Đường từ trong xe ngựa đi ra, lão bá cũng không kinh ngạc, tay cầm đèn dầu đi ra đón Bạch Đường vào trong.
“Chờ một chút.” Du Uyển trước khi lên xe đã chọn một ít hạ lễ, bây giờ lấy xuống, “Không phải là đồ quý giá gì, mong Bạch tiểu thư không chê.”
Bạch Đường mặt không có biểu tình nhìn Du Uyển một chút, không hỏi vì sao lại đưa cho mình, cũng không nói lời cự tuyệt.
Du Uyển cũng không so đo nàng dùng nét mặt gì nhìn mình, hài tử nha, bị ủy khuất thì tâm tình luôn luôn không tốt.
Du Uyển cong cong khóe môi, “Để tôi đưa Bạch tiểu thư vào trong.”
“Ân.”
Lần này lại lên tiếng đáp ứng.
“Để ta cầm.” Lão bá giúp Du Uyển cầm đồ.
“Để ta.” Du Phong bước một bước dài lên trước, nhận lấy hơn phân nửa số đồ, chỉ có hai hộp điểm tâm là cầm không được, đi theo Du Uyển.
Lão bá đánh thức bạn già của mình, hai người đi vào phòng bếp đun nước, làm đồ ăn khuya.
Website TruyenLau.com
Du Phong và Du Uyển thì đi theo Bạch Đường vào hậu viện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});Trong phòng đã được lão bá châm đèn, Du Phong cắm đầu đi vào gian phòng kia, đi so với Du Uyển và Bạch Đường nhanh hơn một chút.
“Ai nha.” Du Uyển nghĩ đến cái gì, đang muốn gọi lại Du Phong thì Du Phong đã mang theo mấy gói đồ đem vào phòng.
Chốc lát sau hắn lại đỏ mặt đi ra. Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Ta... cái gì ta cũng không thấy!” Lúc đi ngang qua Bạch Đường, từ ngữ lộn xộn hết cả lên, nói xong, tay chân cứng nhắc mà chạy ra khỏi Bạch Ngọc lâu.
Bạch Đường tâm sự nặng nề, căn bản không nghe thấy Du Phong nói cái gì, cũng không để ý đến Du Phong bối rối.
Bước qua ngưỡng cửa, nàng dừng chân, dường như đang tự nói với bản thân mình: “Cha ta lúc trước không giống như vậy, khi ta còn bé, ông ấy rất yêu thương ta.”
“Tôi biết rõ.” Du Uyển gật gật đầu, “Đồ ăn này cho tiểu thư.”
Bạch Đường nhận hai hộp điểm tâm. Website TruyenLau.com
Du Uyển nói tạm biệt với nàng xong liền quay người đi về phía cửa chính.
“Đa tạ.”
Bạch Đường đột nhiên lên tiếng, cũng không biết là đa tạ Du Uyển cái gì.
Du Uyển quay đầu cười một tiếng: “Ân.”
...
Bạch Đường không giải thích bản thân mình xảy ra chuyện gì, người Du gia cũng rất thức thời không hỏi, không hỏi nhưng không có nghĩa là họ sẽ không đoán, tám phần là Bạch phu nhân ăn quả đắng, quay đầu liền cáo trạng với Bạch lão gia, Bạch lão gia chỉ trích Bạch Đường vì người ngoài mà không cho kế mẫu mặt mũi, Bạch tiểu thư tính tình lại nóng nảy, ủy khuất này sao có thể nuốt xuống được?
Hai cha con sợ là cãi nhau không nhỏ.
“Bạch tiểu thư là người đáng thương.” Quay lại xe ngựa, Du Phong thở dài nói.
Du Tùng nhìn đại ca nhà mình một chút: “Nàng đáng thương? Nàng không lo ăn, lo mặc, bạc của Bạch gia nhiều đến nỗi xài cả đời cũng không hết. Nếu nàng ấy đáng thương thì chúng ta được xem là gì? Chính huynh sắp không có cơm ăn, vậy mà còn đi tội nghiệp cho một thiên kim tiểu thư. Đại ca, huynh bị ngốc có phải không?”
Du Phong bị nghẹn đến đỏ mặt.
Du Uyển khóe môi cong lên.
...
Bỏ qua chuyện bị Bạch phu nhân vu oan, lần này đi Bạch phủ thu hoạch tương đối khá.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 93
- Chương 93: Chương 94
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247:
Nương Tử Là Thần Y
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.